Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 898: VỀ NHÀ

Trần Đạo Lạc và Hà Xuân Lai hai mặt nhìn nhau, giữa hai bên, trong mắt đều dần hiện ra một vệt kiêng kỵ.

Có điều Trần Đạo Lạc vẫn ra tay, nhanh chóng thanh lý đầu và thi thể kia một hồi, sợ sáng mai mẹ hắn bị kinh hãi.

Buổi tối đó, thời gian kế tiếp hoàn toàn yên tĩnh rồi.

Sáng sớm hôm sau, mọi người tiếp tục lên đường.

Kiếm Tỳ rời khỏi lều vài, ngồi xổm cầm bàn chải đánh răng chấm muối xanh súc miệng, tuy nói trong nội tâm nàng lấy việc sau khi lớn lên giết chết Trịnh Phàm là mục tiêu, nhưng chuyện này không hề gây trở ngại nàng thích kiểu nếp sống tinh xảo và sạch sẽ của Trịnh Phàm kia.

Bữa sáng vẫn là bánh bột ngô, đơn điệu để người mất cảm giác.

Đoàn người tiếp tục lên đường, Phiền Lực chỉ lo kéo xe, không hề nhắc một câu nào liên quan đến chuyện tối hôm qua.

Mà hôm nay, Trần Đạo Lạc và Hà Xuân Lai hai người cũng yên tĩnh không ít.

Kiếm Tỳ và lão mẫu Trần Đạo Lạc ngồi trên xe đẩy ta chơi đùa, tài nghệ của lão bà bà cao hơn một bậc so với Kiếm Tỳ, một già một trẻ chơi rất vui, thường thường phát ra tiếng cười “Khanh khách”.

Lúc Trần Đạo Lạc và Hà Xuân Lai tiến lên, sẽ thường thường lén lút liếc mắt nhìn Phiền Lực, bởi bọn họ không quen, không quen với kiểu “Giết người như không” của Phiền Lực.

Đổi làm người khác, ngày hôm nay hẳn phải vội vã cuống cuồng thảo luận tối hôm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì, thậm chí, còn có thể hoài nghi trong đám người bọn hắn có gián điệp.

Nhưng Phiền Lực không làm vậy.

Bởi sau khi thực lực đầy đủ, không cần thiết quan tâm nhiều nữa.

Trần Đạo Lạc không nhịn được lại nhìn Kiếm Tỳ mấy lần.

Người khác trẻ tuổi như thế còn đang đánh cơ sở, sau khi trưởng thành còn phải từng bước từng bước tiến lên.

Kết quả thiếu nữ trước mắt này lại bởi cơ sở quá mức hùng hậu đến mức không thể không tiên tiến giai.

Đáng sợ nhất chính là, sau khi nàng lên cấp, nàng còn hối hận rớt nước mắt.

Phiền Lực và Kiếm Tỳ chỉ nói cho hắn, bọn họ muốn đi Tuyết Hải Quan, bọn họ là người của Bình Dã Bá, cho tới cái khác, Kiếm Tỳ cố ý không nói, Phiền Lực còn chẳng thèm nói.

Khí tức mùa đông đã đến, đêm nay mọi người lại ngủ ngoài trời trong cánh rừng này.

Hà Xuân Lai lấy đường đỏ trong bọc hành lý của hắn ra, bắc nồi lên lửa trại, sau đó đứng dậy, hắn muốn vào rừng tìm trái cây.

Cách làm kẹo hồ lô từ trước đến giờ không hề đơn điệu, kỳ thực có thể chế biến từ rất nhiều thứ.

Kiếm Tỳ hiếu kỳ hỏi:

-Ngươi muốn tìm loại trái cây nào?

Hà Xuân Lai cười trả lời:

-Phải tìm mới biết.

Hà Xuân Lai vừa đi, đã hơi một canh giờ.

Phiền Lực không tiếp tục chờ hắn trở về ngao nước màu, mà bắt đầu luộc canh rau dưa, đồng thời đem bánh bột ngô kề sát bên đống lửa, sưởi một chút.

Canh được rồi, bánh bột ngô cũng nướng kỹ, vỏ ngoài hơi vàng và giòn.

Kiếm Tỳ đưa tay nhận một cái từ trong tay Phiền Lực, lắc đầu nói:

-Nhớ bánh màn thầu trong phủ rồi.

Bánh màn thầu trong Bình Dã Bá phủ, chính là bánh có nhân.

Bánh nhân sợi củ cải, bánh nhân đậu, bánh nhân cải trắng…

Phiền Lực gật gù, nói:

-Lần sau đi ra ngoài, ta sẽ mang theo nhiều một chút.

Đến mùa đông mà nói, bánh màn thầu có thể giữ được lâu hơn, không dễ bị hỏng.

-Ừm.

Tuy rằng không thích ăn, nhưng vẫn phải ăn.

Bởi sau khi Kiếm Tỳ phát hiện từ đêm đó nàng vào Cửu phẩm, lượng cơm ăn của nàng, đã tăng rồi.

Điều này làm nàng không thích.

Nguyên nhân không thích cũng không phải lo sẽ mập, tại thời đại này, nữ nhân quá gầy thường thường không được ưa chuộng, cái gọi là mông lớn dễ nuôi cũng căn cứ vào chuyện trình độ y học thời đại này thấp, nữ nhân có thể trạng gầy gò rất khó sinh.

Kiếm Tỳ cảm thấy trước kia nàng rất dễ nuôi, ăn uống không nhiều, tỷ như năm đó theo sư phụ cũ Viên Chấn Hưng, hai thầy trò vào kinh thành ăn uống linh tinh, lúc trước nàng chỉ cần ăn nửa cái bánh bao đã đủ no, nạn đói lớn hơn nữa cũng không sợ chết đói.

Hiện tại, nàng hơi hoảng rồi.

Chỉ có thể nói, chuyện tuổi thơ rất dễ dàng lưu lại ám ảnh đối với hài tử, khi đối mặt với vấn đề lượng cơm tăng lên, để Kiếm Tỳ không khỏi bắt đầu suy nghĩ sau đó chờ nàng giết chết Trịnh Phàm, ai có thể nuôi sống nàng nữa?

Rốt cuộc, Hà Xuân Lai trở về.

Tay trái hắn cầm một cái bao, trên người còn có máu.

Hắn mở bọc ra, bên trong là trái cây đóng băng, hơn nữa còn có đủ loại.

Nhưng máu trên người hắn cũng không phải dã thú, tuy nói xung quanh đây không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn có sói.

Chuyện liên quan đến vết máu, Trần Đạo Lạc có lòng muốn hỏi, lại không hỏi.

Phiền Lực và Kiếm Tỳ tiếp tục ăn cơm, tiểu thư đồng không dám nhìn, lão bà bà lại không muốn nhìn, sau khi ăn xong lại trở về trường bồng nghỉ ngơi rồi.

Hà Xuân Lai uống nốt một phần canh cải còn lại, thả bát xuống, cười cợt, hơi hào hiệp, cũng hơi thoải mái, nói:

-Vừa mới đi giết một vài người, những người kia còn bám dai như đỉa.

-Ồ.

Kiếm Tỳ đáp một tiếng, về lều vải rồi.

-Ồ.

Phiền Lực cũng đáp một tiếng, hắn vẫn chưa no, lại lấy ra một khối bánh bột ngô chuẩn bị nướng tiếp.

Bánh bột ngô còn lại không nhiều, nhưng cũng may khoảng cách tới Tuyết Hải Quan không còn xa nữa.

Hà Xuân Lai phảng phất một quyền nện trên bông vải, rất khó chịu.

-Trước đây ta không phải làm lực phu.

-Ừm.

Phiền Lực tiếp tục nướng bánh bột ngô.

Hà Xuân Lai cắn cắn môi, nhìn về phía Trần Đạo Lạc, Trần Đạo Lạc cúi đầu.

Hai người bọn họ vẫn không quen với bầu không khí này, thẳng thắn không giống thẳng thắn, ngả bài không giống ngả bài, đối lập cũng không giống đối lập, như trên người có một đống rận, khiến ngươi liều mạng gãi vậy, không đến nỗi khiến ngươi đau kêu ra tiếng, lại đủ khiến ngươi đứng ngồi không yên.

Phiền Lực lấy bánh bột ngô vừa nướng xong ra, bẻ một nửa, đưa cho Hà Xuân Lai vừa rồi chỉ ăn canh.

Hà Xuân Lai không ngại ngùng gì, đưa tay tiếp nhận bánh bột ngô.

Sau đó…

-Hí, nóng!

Bánh bột ngô vừa mới nướng qua, vẫn còn rất nóng.

Phiền Lực không để ý lắm, tiếp tục cắn từng miếng từng miếng ăn.

Thể phách của hắn khác hẳn với người thường, dùng cách nói của Tiết Tam, nếu A Lực quá đói, cái gì hắn cũng có thể nuốt được.

Hà Xuân Lai muốn nói, chung quy không nói ra được.

Buổi tối, sau khi Phiền Lực ăn no nằm xuống ngủ, Hà Xuân Lai bắt đầu dùng cái nồi duy nhất này ngao nước màu, sau đó tưới lên trái cây.

Đợi đến ngày thứ hai, nguyên bản cây gậy rơm trống rỗng của hắn, lại cắm đầy kẹo hồ lô.

Đội ngũ tiếp tục xuất phát.

Đến buổi chiều, phía trước xuất hiện một nhánh kỵ binh, đây là đồn kỵ Tuyết Hải Quan.

Đại khái một phút sau, một đạo nhân mã lại tới nữa để tiếp ứng.

Kiếm Tỳ rời khỏi xe đẩy tay, Phiền Lực dùng cái đệm kia quấn lên vai, dùng tay nâng Kiếm Tỳ ngồi lên.

Sau đó, Phiền Lực bắt đầu chạy băng băng.

Những người còn lại, sẽ do đồn kỵ Tuyết Hải Quan tiến hành hộ tống.

Lúc trời tối đen, Phiền Lực chạy vào cửa nam thành Tuyết Hải Quan, không ngừng lại, tiếp tục chạy về phía Bình Dã Bá phủ.

Tới cửa, Kiếm Tỳ từ trên vai Phiền Lực nhảy xuống, nàng không về phủ bá tước, mà đi sát vách, sư phó của nàng nơi đó.

Phiền Lực gãi đầu một cái hồi phủ, nhưng loanh quanh một vòng, lại phát hiện trong phủ không ai, tìm một hạ nhân hỏi một chút, mới biết được đám người chủ thượng mang theo quận chúa đến Phụng Tân thành, còn chưa trở lại.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!