Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 900: KIẾM THÁNH KINH KHỦNG

Kiếm Thánh nhìn Kiếm Tỳ, tiếp tục hồi ức nói:

-Sau khi giao thủ với Điền Vô Kính, vi sư thất bại, bởi Điền Vô Kính so với vi sư tàn nhẫn hơn, so với vi sư quả quyết hơn, hơn nữa còn bởi vi sư quá cầu toàn. Cũng từ lần chiến bại đó, vi sư mới hiểu được một đạo lý, đó chính là đánh nhau và đánh trận cùng một đạo lý, đây mới là căn bản, thứ còn lại đều là việc nhỏ không đáng kể.

Kiếm Thánh nói đến đây, cười cười nói tiếp:

-Cho nên, thức thứ ba sẽ không quan trọng, đối thủ ngươi chết rồi, ngươi có thu kiếm hay không, đều theo ý của ngươi, còn nữa trước khi ra chiêu đã nghĩ đường lui đã nghĩ đường lui, trái lại trên mặt khí thế và ý niệm đã trực tiếp rơi xuống tiểu thừa.

Kiếm Thánh đưa tay vỗ vỗ đầu Kiếm Tỳ, tiếp tục nói:

-Đợi đến trước Tuyết Hải Quan, vi sư thay Trịnh Phàm cầm cờ. Lúc đó, Trịnh Phàm nói cho vi sư, nếu giết tướng lĩnh dã nhân gọi là Cách Lý Mộc kia, như vậy uy hiếp dã nhân công thành có thể giảm xuống một nửa. Đợi vi sư theo Trịnh Phàm đi tới trước trận, khi nhìn thấy Cách Lý Mộc kia có khuôn mặt Tấn nhân, vi sư tự nhiên giận không chỗ phát tiết.

Kiếm Thánh nói đến đây, lại nắm chặt tay thành nắm đấm, nói:

-Khi đó vi sư rơi vào cảnh nước mất nhà tan, làm cái gì cuối cùng đều rất chật vật, nói trắng ra trong lòng không thoải mái, khó chịu. Cho nên đã nghĩ, giết Cách Lý Mộc, cũng coi như cho bản thân, cho Tấn Quốc một câu trả lời rồi.

Kiếm Tỳ cũng gật gù.

Kiếm Thánh tiếp tục nói:

-Trận chiến đó, ta từ bỏ thức thứ hai, xuất kiếm! Bởi kiếm không còn trong tay, đã không nhiều ý nghĩa lắm, cái gọi là kiếm, đã không còn là vật hữu hình. Thời khắc cưỡng ép mở Nhị phẩm, kỳ thực không phải vi sư tự mình ngự kiếm. Mà từ nơi sâu xa dưới một nguồn sức mạnh dẫn dắt, chưởng thay kiếm, vì vậy mới có thể nhất kiếm trong giây lát chém giết Cách Lý Mộc. Khi kiếm của ngươi đã không để ý ra hay không ra, cái gọi là khoảng cách, cái gọi là dài ngắn, cũng tương đương với mất ràng buộc đối với ngươi rồi.

Kiếm Thánh lại mang theo Kiếm Tỳ đi tới cửa nhà, nói:

-Cho tới việc lúc trước đem tu vi của ngươi hóa thành kiếm khí rút ra, đây chính là lấy kiếm. Kiếm, là một, một bao hàm vạn vật, lấy kiếm, đâu cứ nhất định phải lấy kiếm? Kiếm của vi sư, chính là vạn pháp vạn vật, vạn pháp vạn vật đều thành kiếm của vi sư!

Kiếm Tỳ một mặt mơ màng, nói:

-Sư phụ, nghe có vẻ rất đơn giản.

Kiếm Thánh cười nói, lấy ví dụ:

-Văn nhân Càn Quốc thi khoa cử, nội dung thi thố chỉ là vài cuốn sách kia, mà tuy tú tài chỉ là một nấc, lại có thể ngăn rất nhiều người một đời.

-Đúng vậy, sư phụ, ta đã hiểu.

-Đã hiểu thì quên đi, tiếp tục đánh cơ sở, kiếm không ra khỏi vỏ, ra khỏi vỏ kêu.

Kiếm Tỳ hỏi:

-Đúng rồi, hiện tại sư phụ ngài, có phải đã khôi phục rồi?

-Khôi phục, cũng không tính là khôi phục rồi.

-Vậy rốt cuộc là…

Kiếm Thánh nói:

-Xét đến cùng, thể phách kiếm khách chúng ta so với Võ phu thực sự quá kém, cảnh giới ngược lại có chỗ đột phá, tâm cảnh cũng có chỗ thăng hoa, nhưng thân thể này gắng gượng trong chốc lát ngược lại cũng được, chung quy không thể kéo dài lâu.

Thấy Kiếm Tỳ vẫn chưa hiểu, Kiếm Thánh tiếp tục giảng giải:

-Có khí tượng, nhưng khí tượng to lớn hơn nữa, hiện tại không có rễ lục bình, hẳn ngươi muốn hỏi ta có thể đánh nhau hay không… Ngay cả bản thân vi sư cũng không rõ?

-Không rõ?

-Bởi kẻ tầm thường hẳn không vào được phủ bá tước, Trịnh Phàm kia cung phụng vi sư, cũng không phải muốn vi sư đến trông đại môn cho hắn. Mà những kẻ có can đảm xông vào phủ bá tước kia, vi sư hù dọa một chút, vẫn được, nhưng nếu đối phương một lòng một dạ muốn đến, vật lộn sống mái, vi sư cũng bất lực.

Kiếm Thánh nhìn Kiếm Tỳ cười nói:

-Hiện tại vi sư giống ngươi, thân thể ngươi còn nhỏ, đường vẫn còn dài, tất nhiên từng bước từng bước chậm rãi đi mới tốt nhất. Thân thể vi sư cần phải quản lý tốt, vội vàng được, chậm rãi điều trị, chậm rãi phục hồi như cũ, nói không chừng còn có thể cố gắng tiến lên một bước, cuống lên, nhanh hơn, có thể lưu lại mầm họa vô cùng to lớn rồi.

Kiếm Thánh dừng một lát, lại dặn:

-Bây giờ ngươi về nghỉ ngơi đi, tĩnh dưỡng mấy ngày, cảm thấy tu dưỡng được rồi, tiếp tục đến chỗ ta luyện kiếm.

-Vâng, sư phụ.

Sau khi rời khỏi nhà Kiếm Thánh, Kiếm Tỳ tiến vào phủ bá tước, không tìm được Phiền Lực, tiến vào trước một bước, đánh giá hắn đi vào bếp tìm đồ ăn đi.

Kiếm Tỳ đi thẳng vào sân sau, xa xa nghe được tiếng hài đồng cười "Khanh khách".

Đẩy cửa ra đi vào, nhìn thấy tiểu hầu gia đứng nơi đó, tiểu hầu gia đã có thể tự bước đi, trên người mặc áo bông đỏ nhỏ, trên đầu đội mũ hổ, thoạt nhìn rất ngây thơ đáng thương.

Một khối đá tròn vo trên đất bị tiểu hầu gia đá lăn, giây lát sau, lại chạy tới.

-Đến đây, để tỷ tỷ ôm nào.

Kiếm Tỳ đi tới, ôm tiểu hầu gia.

Trước đây, sau khi luyện kiếm chỗ sư phụ, nàng thường đến đây tới thăm tiểu hài tử một chút.

Tiểu hầu gia tựa hồ cũng rất quý vị tỷ tỷ Kiếm Tỳ này, chủ động giương cánh tay, còn đưa tay vỗ vỗ trên lưng Kiếm Tỳ.

Bản ý của hắn hẳn là muốn đập vai, nhưng người hắn quá nhỏ, với không tới, chỉ có thể lùi lại làm việc khác.

Một đoàn khói đen xuất hiện, lộ ra một gương mặt đứa trẻ mới sinh.

Kiếm Tỳ ngược lại không cảm thấy kinh ngạc với cái này, Ma Hoàn kỳ thực cũng không chán ghét gì nàng, nên mỗi lần Kiếm Tỳ đến thăm tiểu hầu gia, Ma Hoàn sẽ không phản đối.

Nhờ lần này ngoại lệ, lúc trước bản thân Ma Hoàn tiêu hao quá nhiều, cho nên mới bị chủ thượng lưu lại, bình thường chỉ cần Trịnh Phàm ra ngoài, nhất định sẽ mang Ma Hoàn theo.

Hơn nữa cũng vì tránh lúc hắn không ở đây, Tiểu Thiên Thiên tẻ nhạt, có thêm bạn chơi cũng không tệ.

Ôm lấy hài tử, Kiếm Tỳ rốt cuộc còn hơi suy yếu, ngồi trên mặt đất, nhìn Ma Hoàn và Tiểu Thiên Thiên tiếp tục chơi đá bóng, viên đá, chính là bản thể của Ma Hoàn.

Hai hài tử hiện đang chơi đùa không còn biết trời đâu đất đâu.

Tình cờ "Cầu" sẽ lăn về phía Kiếm Tỳ bên này, Kiếm Tỳ cũng quăng trở lại.

Cũng không biết nhìn bao lâu, Kiếm Tỳ lại mơ mơ màng màng, ngủ rồi.

Tiểu Thiên Thiên phát hiện, chủ động dừng động tác đá bóng, đưa tay chỉ chỉ Kiếm Tỳ ngủ nơi đó.

-A. . . Ngủ. . . Ngủ đi. . .

Ma Hoàn điều khiển bản thể hòn đá, từ phía dưới nâng Kiếm Tỳ lên, sau đó để nàng bồng bềnh vào trong nôi.

Cái nôi khá lớn, nhưng Kiếm Tỳ đã là tiểu cô nương, tất nhiên chê bé, hai cánh tay và hai cái chân đều lộ ra ngoài cái nôi, thoạt nhìn rất buồn cười.

Nhưng hẳn đi đường quá lâu, công thêm vừa rồi bị rút tu vi, cho nên Kiếm Tỳ ngủ rất say sưa.

Tiểu Thiên Thiên rón ra rón rén đi ra cửa phòng, Ma Hoàn đi theo phía sau hắn.

Sau khi hai đứa bé rời khỏi phòng, đồng thời đi vào trong sân.

Trong sân nhỏ có thang trượt, bàn đu dây, sau khi Tiểu Thiên Thiên có thể tự bước đi, Trịnh Phàm cố ý để Tiết Tam làm một ít đồ chơi cho trẻ em.

Tiểu Thiên Thiên bò lên trên thang trượt, nhưng không trượt xuống, mà ngồi phía trên.

Ánh trăng vung chiếu, hiển hiện ra Tiểu Thiên Thiên bóng dáng ngồi bên cạnh Ma Hoàn.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!