Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 902: TA KHÔNG MUỐN MẠO HIỂM

Cùng lúc đó, tiếng nổ vang dẫn đến rất nhiều sự chú ý, cửa bắc thành Tuyết Hải Quan mở ra, nhiều đội kỵ binh nhanh lao ra.

Lương Trình trước hết đi tới vị trí sao rơi, nơi đó còn đang bốc lên khói trắng, lúc này Lương Trình hạ lệnh để thủ hạ khuếch tán ra, phụ trách cảnh giới, đồng thời phái người báo cho Hải Lan bộ lạc cách nơi này gần nhất, để bọn họ không nên kinh hoảng.

Sau khi truyền đạt những mệnh lệnh này, Lương Trình nhìn thấy Phiền Lực cõng người mù chạy tới rồi.

-Đây là thiên thạch rơi sao?

Người mù hỏi.

Lương Trình gật gù nói:

-Ngay phía trước.

-Được rồi, đi xem thôi.

Người mù nói.

-Có thể có phóng xạ.

-Sách…

Người mù chần chờ một chút, cuối cùng vẫn nói:

-Hai người các ngươi tiến lên xem một chút đi.

Lương Trình là cương thi, Phiền Lực cũng có huyết thống Man Thần, hai người này không phải sợ phóng xạ ảnh hưởng, thậm chí phóng xạ thường thường mạnh gấp mấy lần nói không chừng còn có thể kích thích huyết mạch bọn họ biến hóa và tăng lên.

Người mù thì khác, thân thể hắn vốn yếu, vạn nhất dưới phóng xạ sinh ra tác dụng gì, nửa đời sau của hắn chỉ có thể nằm trên gường bệnh rồi.

Lương Trình và Phiền Lực xuống ngựa đi tới vị trí thiên thạch rơi xuống đất, khói trắng vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, hố thiên thạch kỳ thực cũng không lớn, diện tích chỉ tầm nửa cái sân bóng rổ, xung quanh đều có dấu vết bị đốt cháy.

Hơn nữa, hố thì lớn như vậy, nhưng thiên thạch kỳ thực rất nhỏ.

Phiền Lực đi đầu nhảy xuống, hắn da dày thịt béo, chịu nóng tốt, nhưng sau khi tới gần thiên thạch, cũng không dám đưa tay đi mò.

Lương Trình đứng bênh cạnh, quan sát cẩn thận.

Bên này, người mù lại âm thầm tiến gần về phía này, thông qua tinh thần xiềng xích truyền lời nói:

-Đã nhìn ra cái gì hay chưa?

-Ngươi chưa từng nhìn thấy thiên thạch sao?

Lương Trình hỏi ngược lại.

-Muốn nhìn thì tự đem lực lượng tinh thần của ngươi thả vào xem một chút đi.

-Ngươi thật sự cho rằng lực lượng tinh thần của ta không lọt chỗ nào sao?

-Không phải sắt thì chính là đá, hoặc là thạch thiết, thiên thạch chỉ có mấy loại thành phần như vậy thôi.

-Không phải phổ thông như thế chứ?

-Cũng không phải không thể.

-Trí tưởng tượng của ngươi quá phong phú rồi!

-Một đầu cương thi ngươi đây cũng muốn nói ta có trí tưởng tượng phong phú?

-Gọi người chuẩn bị nước đến, để A Lực dội, chúng ta sớm trở về một chút đi, đỡ ban ngày chuyện này sẽ truyền đi rộng rãi, sẽ ảnh hưởng không tốt.

Tại thời đại này, thiên thạch sao băng vân vân thường thường là điềm báo xấu, cho dù các Ma Vương đều tin tưởng khoa học, nhưng bách tính tầng dưới chót và binh sĩ lại không có tố chất cao như vậy.

-Trước hết để cho A Lực tưới nước lạnh lại một lần, ta lại kiểm tra xem độ phóng xạ có lớn hay không, nếu không thành vấn đề mà nói, ta sẽ nhanh chóng trở về.

Rất nhanh, có binh sĩ mang thùng nước tới, không để cho người khác tới gần, Phiền Lực tự tay nhấc theo thùng nước một vòng lại một vòng tưới nước lên thiên thạch, làm giảm nhiệt độ của nó.

Qua mấy lần, nhiệt độ thiên thạch xác thực giảm, Phiền Lực thử nghiệm dùng tay sờ sờ, đáp lại nói:

-Không nóng!

Lúc này người mù mới đi tới, tự nhủ:

-Xem ra độ phóng xạ không lớn.

Lương Trình hơi bất ngờ nói:

-Đo lường nhanh đến thế sao?

-Nếu phóng xạ lớn mà nói, A Lực sẽ biến thân thành Người Khổng Lồ Xanh Hulk!

-Ngươi nói đùa kiểu này, méo buồn cười gì cả!

-Làm bầu không khí sinh động thêm một hồi thôi!

Người mù nói xong lại móc ra một quả quýt, vừa ăn vừa nhảy xuống hố thiên thạch.

Sau khi cẩn thận quan sát một phen, người mù nói:

-Bề ngoài chính là si-li-cát, chờ mang về nghĩ biện pháp cắt chém ra, nhìn bên trong rốt cuộc có đồ vật gì tốt không. Nào, A Lực, chống nó về nhà thôi!

. . .

Giữa trưa ngày thứ hai, Trịnh bá gia đã về Tuyết Hải Quan, bởi trên đường về không có xe ngựa quận chúa làm phiền toái, cộng thêm Tĩnh Nam Hầu truyền đạt quân lệnh cần hắn nhanh chóng trở về chuẩn bị, cho nên mọi người đều không ngừng nghỉ chạy về, tốc độ tự nhiên nhanh hơn bình thường.

Chờ sau khi trở lại phủ đệ, Trịnh Phàm mới biết được tin tức tối hôm qua có thiên thạch rơi xuống.

Hắn kinh ngạc kêu:

-Cái gì?

. . .

Trịnh bá gia không thể không kinh sợ, phải biết tuy hố thiên thạch này cách tường bắc thành chỉ xa hơn hai dặm, nhưng tính toán sơ sơ, chỉ cách tầm hơi ba ngàn mét, đồng thời Bình Dã Bá phủ lại gần tường bắc thành không gì sánh được.

Nói cách khác, nếu cánh bướm của thiên thạch hơi kích động một chút, khả năng bây giờ hắn đã không còn nhà nữa.

Đây thật sự khiến người ta sợ chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

Thiên thạch bị Phiền Lực chở về, đặt trong địa lao.

Dưới lòng đất có ba gian mật thất, mỗi một gian mật thất kỳ thực đều có diện tích đủ lớn, nguyên nhân tại sao lúc trước Bình Dã Bá phủ được xây dựng lâu như vậy, một nửa vì cái này.

Trước mắt, mật thất phía đông nhất chính là nơi Sa Thác Khuyết Thạch đang ngủ say, trung gian là Dã Nhân Vương, hiện tại cái phía tây kia đang thả khối thiên thạch.

Cho nên, Dã Nhân Vương đúng là đáng thương, hai hàng xóm, một cái là cương thi, một cái là đồ vật có độ phóng xạ cao.

Trịnh Phàm vào mật thất, nhìn khối thiên thạch tròn trịa không gờ này.

-Đã bổ ra hay chưa?

Trịnh Phàm hỏi.

-Vẫn chưa, đang chờ Tiết Tam tới làm.

Người mù nói.

Vào lúc này Tiết Tam cũng kích động tiến lên sờ sờ chạm chạm, nói:

-Cắt hay không cắt đều không có gì ghê gớm, hẳn thành phần bên trong chỉ có đá và hợp kim.

Nói xong, Tiết Tam lại trêu nói:

-Trừ phi phía trên khắc chữ, Trịnh Phàm Vương… Gì đó…

-Tam nhi.

-Chủ thượng.

-Trong ngày hôm nay có thể cắt ra không?

-Được, không thành vấn đề, hôm nay ta sẽ dành một đêm xử lý nó, tuy nói chưa chắc đã có kinh hỉ, nhưng ta sẽ hưởng thụ quá trình này.

Tiết Tam dừng một chút, nói tiếp:

-Ngày mai ta sẽ thu chỉnh nhóm thám tử kia, trước khi ngài xuất phát sẽ dò đường cẩn thận.

-Ngươi cực khổ rồi.

-Đa tạ chủ thượng.

Trịnh Phàm và người mù đi song song ra khỏi tầng hầm, sau khi đi lên phía trên, Trịnh Phàm vỗ vỗ y phục, vừa mới trở về còn chưa kịp rửa ráy, dưới bụi bặm và mệt mỏi, trên ngươi cũng hơi phát dính.

Người mù mở miệng nói:

-Chủ thượng, mệnh lệnh lần này của Tĩnh Nam Hầu có độ khó không nhỏ. Có điều, độ khó là một mặt, đồng thời tâm ý Tĩnh Nam Hầu muốn vun bón chủ thượng, đã rất rõ ràng rồi!

Trịnh Phàm nói:

-Kỳ thực ta không muốn mạo hiểm, cứ chậm rãi làm ruộng phát triển lớn mạnh có phải hơn không?

Người mù cười nói:

-Đây chỉ là ý nghĩ hiện tại của chủ thượng thôi, nói không chừng chờ lúc chủ thượng suất quân tiến vào cảnh nội Sở Quốc, ngược lại sẽ cảm thấy hưng phấn không gì sánh được. Chính như lúc trước chủ thượng ngài chỉ suất ba trăm kỵ binh Man tộc hô một tiếng, trực tiếp đánh tới Càn Quốc vậy.

Trịnh Phàm gật gù, nói:

-Có lẽ vậy.

Người mù am hiểu nhất nhìn thấu lòng người, Trịnh Phàm cũng không trực tiếp phản bác, bởi con mắt người ta, phần lớn thời điểm kỳ thực sẽ không nhìn bản thân.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!