Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 904: ĐỀ ĐỐC TAM BIÊN

Trong phòng ấm, quan gia mặc đạo bào để phanh, trong tay cầm miếng hoa quả khô, nhìn về phía họa sĩ đang vẽ tranh phía trước.

Bức tranh rất dài rất rộng, người chấp bút chính là Họa Thánh đương đại của Càn Quốc Từ Phương Nhan, hai bên trái phải của hắn cũng là danh gia Họa đạo, bên trái là danh thủ Giang Nam Cố Trúc Đồng, bên phải, chính là họa sĩ trong cung Khổng Minh Châu.

Ngay cả nhân vật mài mực thôi, tại bên ngoài cũng là nhân vật vang dội.

-Quan gia, đợi sang xuân tới, tấm “Đông Chí Đạp Tuyết Đồ” này có thể hoàn thành, cái này nhất định có thể lưu danh bách thế.

Người nói chuyện chính là Diêu Tử Chiêm, hắn toàn thân áo trắng, ngồi bên cạnh quan gia, trong tay cầm một chén rượu.

Có thể nói, lúc này trong căn phòng ấm đang tụ tập hai đại khí vận Thư Họa chân chính của Đại Càn, thậm chí là toàn bộ phương Đông.

Quan gia gật gù, ném một viên trái cây khô vào trong miệng, từ từ nghiền ngẫm.

Kẻ khác, có vẽ ngày xuân, có vẽ nắng hạ, có vẽ thu rơi, chỉ có hắn, muốn vẽ khí tượng mùa đông lạnh tại Thượng Kinh.

Phồn hoa của Thượng Kinh ngay cả đông lạnh cũng không thể che đậy.

Hắn muốn huyên náo, hắn muốn khí tượng.

Mỗi người đều khác nhau, Yến Hoàng thích đứng trên tường thành, trong lúc phất tay tạo nên tư thế hào hùng.

Triệu quan gia hắn thích chính là, đứng giữa phòng ấm, nhấc mắt nhìn đều là văn hoa.

Rất khó nói ai hơn ai kém, nói chung đều tự thành khí tượng.

-Diêu sư.

-Quan gia, có thần.

-Tên tiểu tử Thiên Lãng này, trẫm rất yêu thích, nhưng trẫm lo lắng cứng quá dễ gãy, người trẻ tuổi nóng tính, khả năng thật không quan tâm cái gì rồi. Món chính còn chưa tới, nếu hắn bởi ăn rau trộn hỏng bụng, vậy không đáng rồi!

Diêu Tử Chiêm nói:

-Quan gia lần trước thần từ Tấn địa trở về, đã uống rượu với Chung Văn Đạo, đứa nhỏ Thiên Lãng kia cũng ở đó, đứa nhỏ này thoạt nhìn nóng tính, nhưng kỳ thực không lỗ mãng. Ngọc bất trác bất thành khí, Thiên Lãng từng nói với thần, nói quân đội Đại Càn ta sợ Yến như sợ hổ, bắt đầu từ trăm năm trước Thái Tông Hoàng Đế bắc phạt thất bại.

Diêu Tử Chiêm dừng một chút, nói tiếp:

-Nói đâu xa, hai năm trước Yến quân xuôi nam, quân đội Đại Càn ta phàm dã chiến cơ bản dễ dàng sụp đổ, chỉ dám trốn trong thành mà thủ. Vũ khí có thể sửa, thành trì có thể tạo, chiến mã có thể nuôi, sĩ tốt có thể chiêu, nhưng chỉ có một phần võ dũng, nếu không dựa vào thắng lợi liên tiếp sẽ không thể lấy lại.

Triệu quan gia gật gù.

-Nghe cũng thật có đạo lý!

-Thiếu niên thích nhuệ khí, nhuệ khí chính là thứ Đại Càn ta đang cần.

-Nhuệ khí, nhuệ khí!

Triệu quan gia duỗi tay cầm một chén rượu lên, uống một hớp, nói:

-Hắn là tướng quân tiền tuyến, tất nhiên muốn đánh thành phá trại, lấy thủ cấp tướng địch, nhưng trẫm là quan gia, nghĩ hắn đã tạo nên tên tuổi không hề nhỏ, để Yến nhân ăn quả đắng mấy lần, nếu hắn bị bẻ đi, đối với võ dũng biên quân Đại Càn ta có thể nói ăn một chậu nước lạnh.

Triệu quan gia dừng một chút, nói:

-Trị đại quốc không hề đơn giản. Thứ Đại Càn ta muốn chính là, vận nước vĩnh cửu, mà cũng không tiếc tất cả bắc phạt Yến Quốc chúng từ đây tan thành mây khói, vị Hoàng Đế Yến Quốc kia, hắn đã quen đánh cược, không cá cược, không có cơ hội trở mình, nhưng ngươi có thể hỏi hắn một chút, nếu hắn có quyền lựa chọn, hắn có đồng ý đi cá cược không?

Diêu Tử Chiêm gật đầu nói:

-Đúng, quan gia nói đúng lắm.

-Cái này cũng là lý do hai năm qua trẫm đề bạt rất nhiều tướng môn, vẫn như cũ muốn đại tu văn sự, hai năm trước, không đánh lại Yến nhân, hết thảy sai, hết thảy đều chồng tội lỗi lên người đám quan văn tướng công, nhưng cái này không tránh khỏi quá đơn giản một ít.

Triệu quan gia bắt đầu trầm ngâm, chậm rãi nói:

-Giống vị Hoàng Đế Yến Quốc đối diện kia, môn phiệt không nghe lời, ngựa đạp môn phiệt, tự nhiên thích ý, nhưng nền tảng lập quốc nhẹ động, quân đầu san sát, nếu không phải có hai vị Hầu gia kia chống đỡ, Yến Quốc này coi như cực thịnh một thời, cũng nhất định rơi vào kết cục hai thế mà chết!

Triệu quan gia nhìn thẳng Diêu Tử Chiêm, nói:

-Diêu sư, ý của trẫm rất đơn giản, trẫm sửa “Đông Chí Đạp Tuyết Đồ” này, mục đích cũng rất rõ ràng, chính là nói cho các ngươi, quốc sách Đại Càn ta ưu đại sĩ phu sẽ không thay đổi. Trẫm cho họ mặt mũi, bọn họ cũng phải cho trẫm lùi một bước, đừng được đà lấn tới, bằng không trẫm không muốn học vị Yến Hoàng kia, nhưng không thể không học rồi.

Diêu Tử Chiêm vội vàng nói:

-Vâng, quan gia, thần rõ ràng.

-Mặt khác, trẫm quyết ý một lần nữa ủy nhiệm thêm một tên Đề đốc Tam Biên, lần này Diêu sư vì trẫm vì Đại Càn, lại bôn ba một phen đi.

Diêu Tử Chiêm do dự, ngập ngừng nói:

-Nhưng quan gia, thần chỉ thông viết văn, không biết gì liên quan đến chiến sự.

-Ha ha ha ha.

-Quan gia cười cái gì?

Diêu Tử Chiêm ngạc nhiên.

-Diêu sư, lúc trước từng có người đã nói với trẫm, hắn đứng ngay trước mặt trẫm, nói với trẫm… “Ngươi, không biết binh!”.

-Há, người nào dám lớn mật như thế?

-Lớn mật như thế làm sao?

Quan gia hỏi ngược lại.

-Lớn mật nhưng lại ăn ngay nói thật.

-Ha ha ha ha.

Quan gia nở nụ cười, cười rất lớn tiếng, cũng may những người đang bận rộn làm “Đông Chí Đạp Tuyết Đồ” kia đã quen với tính cách phóng đãng của quan gia, cho nên không bị ảnh hưởng gì.

-Người kia, Diêu sư ngươi hẳn nhận ra, hắn là Yến nhân.

-Trịnh Phàm?

Diêu Tử Chiêm.

-Hiện tại hắn có tước vị rồi.

-Bình Dã Bá.

Triệu quan gia kia cười nói:

-Vị Hoàng Đế Yến Quốc kia vẫn rất hẹp hòi, nếu Trịnh Phàm đầu nhập Đại Càn ta, ta không hề do dự phong cho hắn một chức quốc công.

Diêu Tử Chiêm nhanh miệng nói:

-Quan gia đại khí.

-Bởi trẫm biết hắn sẽ không tới, cho nên nói vậy!

-Quan gia…

-Chuyện Đề đốc Tam Biên, trong lòng Diêu sư không cần nghĩ nhiều, một là, động tác này muốn lắng lại triều chính chê trách, chính sách “Trọng văn ức võ” kéo dài trăm năm, muốn thay đổi cũng không phải một sớm một chiều có thể thành công, chính như trẫm vừa nói, cứ từ từ đi.

Triệu quan gia dừng một chút, nhìn Diêu Tử Chiêm cười cười:

-Hai là, trẫm biết tâm tính Diêu sư, Diêu sư có thể tới ngồi lên vị trí Đề đốc Tam Biên, có chuyện gì cứ việc thương nghị với Chung Văn Đạo.

Lời này có thể hiểu là, chính bởi ngươi không biết binh mà ngươi cũng rõ ràng bản thân ngươi không biết binh, cho nên mới phái ngươi đi.

-Thần rõ ràng.

-Khổ cực Diêu sư rồi.

-Quan gia khách khí, bản thân thần kỳ thực cũng cảm thấy, hơn nữa đời này làm thơ từ chưa bao giờ biết chuyện binh đao, đây chính là cả đời tiếc nuối, thần đa tạ quan gia có thể cho thần cơ hội này.

Triệu quan gia cười nói:

-Vậy trẫm sẽ ở kinh thành chờ Diêu sư công tác.

-Thần định không phụ quan gia kỳ vọng cao.

Đúng lúc này, ngoài phòng ấm truyền đến tiếng bẩm báo:

-Quan gia, Hậu Hải Tầm Đạo tiên sinh lĩnh ba vị chủ sự Khâm Thiên giám đến đây yết kiến.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!