Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 907: NGHĨ NHIỀU

Kỳ thực còn một nguyên nhân khác là lúc Tiên Đế tại vị thường mê tín dị đoan, sau khi Yến Hoàng đăng cơ đã gọt rửa tình trạng này, cho nên người phía dưới bao quát Mật điệp tư báo cáo, chắc chắn sẽ không đần độn đi sâu vào chuyện thiên thạch rơi này.

Đồng thời, không quản thiên tượng rốt cuộc có biến hóa gì, chỉ cần không phải thiên lôi cuồn cuộn, tiếp đó người ta sẽ chỉ lo chuyện cuộc sống mưu sinh mà thôi, đâu rảnh nghĩ nhiều.

Điều này làm cho Trịnh bá gia tìm lại cảm giác kiếp trước sáng sớm rời giường đọc bản tin quốc tế sau đó rửa mặt tiếp tục đến phòng làm việc làm hoạ sĩ.

Nói có quan hệ với bản thân?

Thật ra chẳng có quan hệ đếch gì!

Tiết Tam đã rất sớm suất lĩnh 108 thủ hạ xuất phát dò đường, dùng cách nói của Tiết Tam, 108 là con số rất êm tai, nhưng đám người mù Bắc xem ra, đây cũng không phải con số may mắn gì.

Đại khái sau bảy ngày, Trịnh Phàm suất một ngàn kỵ binh Tuyết Hải Quan chính thức xuất phát, nhân số không tính nhiều, nên không có nghi thức xuất chinh, rốt cuộc cần thiết phải chú ý công tác bảo mật một hồi.

Chỉ có điều khi xuất phát, phủ bá tước thiết yến khoản đãi một ngàn binh sĩ này, không có cái gì quá khích động lòng người, Trịnh bá gia cũng không phát huy tài ăn nói của hắn, tất cả đều được chia ghế, ngồi xuống ăn uống linh đình.

Trịnh bá gia ngồi chính giữa.

Chờ sau khi cơm nước xong, Trịnh bá gia bưng chén rượu lên.

Tất cả mọi người đều đồng loạt bưng chén rượu lên.

Quân kỷ Tuyết Hải quân gần như hoàn toàn tiếp cận Tĩnh Nam quân, trên phương diện chi tiết nhỏ chỉ có hơn chứ không kém, lệnh cấm rượu cũng được thực thi rất nghiêm ngặt, trừ phi có dịp đặc biệt hoặc vào kỳ nghỉ chấp thuận uống rượu bên ngoài, thời điểm còn lại, binh sĩ dám to gan tự ý uống rượu, lần đầu phạm sẽ phạt roi, tái phạm lôi ra trảm.

-Các anh em, ta không dám hứa chắc lần này tất cả mọi người đều có thể theo ta trở về, nhưng ta có thể bảo đảm chính là, gia đình những huynh đệ không về được, Trịnh Phàm ta nhất định sẽ chăm sóc, người không có gia đình, trong học đường sẽ có bài vị của ngươi, sẽ có một đứa bé giúp ngươi chống họ.

Trịnh Phàm dừng một chút, cao giọng nói tiếp:

-Còn huynh đệ trở về, không nói thăng quan phát tài! Chỉ có thể nói, trở về… Ta chính là huynh đệ thật! Uống!

-Nguyện vì Bá gia chịu chết!

-Nguyện vì Bá gia chịu chết!

. . .

Bên này đang dùng cơm, bên kia, người mù và Lương Trình mặt đối mặt ngồi xuống, trước mặt hai người, bày ra danh sách.

Phong cách làm việc của người mù rất tinh tế, lúc xử lý chuyện đều chú ý đi một bước xem ba bước.

Lần này bên trong đội ngũ một ngàn binh sĩ đồng thời vào Sở cùng chủ thượng, đều có Man nhân, Tấn nhân, Yến nhân, thậm chí còn có mấy vị thiếu chủ Hải Lan bộ lạc gần Tuyết Hải Quan.

Đồng thời, Kim Thuật Khả cũng bị triệu hồi từ tiền tuyến đến, gia nhập đội ngũ này.

Mặt khác, lần này cùng Phiền Lực đồng thời trở về, Hà Xuân Lai bán kẹo hồ lô và con cháu Trần gia Trần Đạo Lạc, cũng bị ném vào đội ngũ này.

Lương Trình không khỏi hơi lo lắng nói:

-Quá chú ý chính trị, tất ảnh hưởng đến quân sự.

Lương Trình càng yêu thích thuần túy lĩnh binh đánh trận, không thích việc trên chiến tranh dính dáng đến quá nhiều thứ không liên quan, bởi phần lớn tình huống như thế chỉ có thể mang đến cản trở.

Dưới cái nhìn của hắn, một ngàn nhân mã đi theo chủ thượng lần này, toàn bộ đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, có thể trình độ lớn nhất bảo đảm chủ thượng an toàn.

Người mù phản bác:

-Lần này chủ thượng lẻn vào Sở Quốc, cũng không phải chạy đánh trận, lần này không giống mấy năm trước chủ thượng lần thứ nhất suất ba trăm Man binh vào Càn có thể đánh vào một toà thành, bây giờ hai nước Sở Càn đều có cảnh giới. Lẻn vào là lẻn vào, không phải đi chết dập, chủ thượng hiển nhiên cũng rõ ràng điểm này, bằng không lần này hắn sẽ không yên tâm để ngươi ở lại giữ nhà.

Nếu thật sự đi đánh giặc, đoạt đại quân công, y theo tính cách cẩn thận của chủ thượng, làm sao có thể không mang Lương Trình?

-Cho nên ngươi muốn biến nó thành một đoàn kiến?

Lương Trình hỏi ngược lại.

-Còn chưa đến mức như đoàn kiến, có thể đánh vẫn phải đánh, chủ thượng chúng ta ẫn có mị lực nhân cách, đám người này theo chủ thượng đi Sở Quốc chuồn một vòng, sống sót trở về sẽ thành người mình rồi. Tỷ như Kim Thuật Khả kia, chủ thượng rất coi trọng hắn.

-Năng lực của hắn xác thực rất tốt, ta cảm thấy đào tạo thêm chút thời gian, hắn có thể một mình chống đỡ một phương.

Có thể được Lương Trình đánh giá thế này, đủ để chứng minh ưu tú và tiềm lực Kim Thuật Khả rồi.

-Ha ha, chờ chủ thượng đi rồi, cái chúng ta cần phải làm, chính là kết hợp chế độ quản lý và quân sự lại.

-Muốn mô phỏng chế độ Bát kỳ?

(Chú thích: Bát kỳ (tám kỳ) là một cách tổ chức quân sự của nhà Mãn Thanh do Nỗ Nhĩ Cáp Xích – vị vua đầu tiên của triều Thanh sáng lập. Trong đó, các kỳ được phân biệt với nhau bằng một màu cờ, đứng đầu mỗi kỳ là kỳ chủ/Đại Hãn. Trong bát kỳ có 4 kỳ ra đời sớm nhất là Hoàng kỳ, Hồng kỳ, Lam kỳ, Bạch kỳ tương ứng với 4 màu cờ vàng, đỏ, lam, trắng. Sau đó có thêm 4 kỳ nữa là Tương Hoàng kỳ, Tương Hồng kỳ, Tương Lam kỳ, Tương Bạch kỳ tương ứng với 4 màu cờ vàng viền đỏ, đỏ viền trắng, lam viền đỏ, trắng viền đỏ.)

-Gần như vậy, đừng nhìn khu vực Tuyết Hải Quan trông rất ngang tàng, nhưng cũng bởi nguyên nhân dã nhân triệt để phá hoại bốn phía, so sánh với những đại thành có nhân khẩu đông đúc kia, chúng ta vẫn có vẻ hơi 'Chật chội' rồi.

Người mù dừng một chút, cười nói:

-Ngược lại trước đây xây dựng dàn giáo không tệ, lại cải biến cải biến, có thể phát huy ra tính năng động chủ quan, ít người, binh ít, không phát huy tính năng động chủ quan, chúng ta làm sao đi so với người ta? Cũng đừng mãi nhìn Bát kỳ, Bát kỳ chỉ là mặt ngoài, trên bản thân vẫn là chế độ quân công và kiếm tiền lãi từ chiến tranh, bởi chúng ta tất nhiên không thể miễn vấn đề liên quan đến nhiều dân tộc.

Người mù nhìn Lương Trình, gương mặt bắt đầu cuồng nhiệt, nói:

-Kỳ thực, cái ta muốn làm chính là, biến Tuyết Hải Quan chúng ta thành một cỗ máy chiến tranh, toàn dân muốn khai thác đối ngoại, gần như Tần triều vậy. Ta khiến người phía dưới, theo bản năng chủ động khát vọng chiến tranh, khát vọng cướp đoạt bên ngoài, cuồng nhiệt không thể không chế được…

-Được, lại trở về nghề cũ của ngươi rồi.

Lương Trình bất đắc dĩ nói.

-Thật giống kiểu hình chóp.

-Vạn vật căn cứ vào kiểu hình chóp.

Người mù khẳng định nói.

-Nhưng loại mô thức này, rất dễ bị hỏng.

Người mù nghe nói vậy, lại nở nụ cười, nói;

-Ta chỉ muốn chơi đùa thật lớn, đầu cương thi ngươi lại còn nghĩ ổn định và hoà bình lâu dài? Nghĩ quá nhiều, nghĩ quá nhiều rồi!

Thân thể Lương Trình hơi dựa vào sau, đưa tay gõ gõ bàn, nói:

-Ngươi phụ trách lập ra chương trình, ta đến phụ trách chứng thực, tranh thủ trước khi chủ thượng trở về, chúng ta sẽ cải tạo tất cả tốt. Hơn nữa, ta có một loại dự cảm, sang cuối năm sau, đại chiến khả năng sẽ nổ ra.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!