Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 919: KHÔNG ĐƠN GIẢN

Phạm Chính Văn phân tích tiếp:

-Trước mắt, Bình Dã Bá kinh doanh Tuyết Hải Quan, ngày sau một khi dụng binh, trừ phi tình huống vạn bất đắc dĩ, bằng không triều đình Đại Yến sẽ không để Bá gia ngài suất quân đi Ngân Lãng quận đánh Càn Quốc, cũng sẽ không đi xa hơn đánh Man tộc, chiến trường sau này Bá gia phải đối mặt chính là Đại Sở!

Bởi rút ngắn khoảng cách, lấy Tuyết Hải Quan làm điểm cơ sở muốn khai thác đối ngoại, tấn công Sở Quốc, là điều tất nhiên.

Tình huống cực đoan nhất, chính là trên chiến tuyến khác của Đại Yến xuất hiện vấn đề lớn, không thể không để Trịnh Phàm suất quân ngàn dặm xa xôi đi trợ giúp.

Trịnh Phàm gật gật đầu, hỏi:

-Vậy mục đích thứ ba đây?

-Mục đích thứ ba, chính là dương danh!

-Dương danh?

-Đương thời, trong dân gian có lời giải thích, tướng lĩnh tuổi trẻ tài cao đương đại có Tứ đại, một là Tiểu vương tử Man tộc, hai là Chung Thiên Lãng Càn Quốc, ba là Niêu Nghiêu Đại Sở, còn bốn chính là ngài. Trong mắt Phạm mỗ, ba người còn lại đều không đủ sánh ngang với Bá gia.

Phạm Chính Văn dừng một chút, phân tích tiếp:

-Ba người bọn hắn, kỳ thực dựa vào gia thế chống đỡ, Tiểu vương tử có Vương đình, Chung Thiên Lãng có Chung gia đệ nhất tướng môn Càn Quốc, Niên Nghiêu xuất thân là nô gia dưới trướng Nhiếp Chính Vương. Chỉ có Bá gia ngài, thoạt nhìn từng có quý nhân giúp đỡ, nhưng một người là quận chúa Trấn Bắc Hầu phủ bị chê cười có mắt không tròng, một người là Lục hoàng tử chán nản. Cho nên, Bá gia ngài dựa vào bản lĩnh thật sự, kiến tạo nên thành tựu bây giờ!

Phạm Chính Văn nhìn Trịnh Phàm một lát, tiếp tục thả lời:

-Nhưng tuổi Bá gia vẫn còn quá trẻ, cho nên ngài phải tiếp tục lập xuống đại công, không phải vì củng cố địa vị hiện tại của Bá gia ngài, mà ngày sau nếu có kẻ nào trong dân gian muốn bình ra Tứ đại hay Bát đại tướng tinh gì đó, sẽ tự động sàng Bá gia ngài ra.

Phạm Chính Văn nói đến đây, nhấn mạnh:

-Để người đời cảm thấy, ngài không nên so với bọn họ, mà hẳn so với đám người Tĩnh Nam Hầu Trấn Bắc Hầu hay Chung Văn Đạo. “Văn nhân cần tác phẩm tạo văn danh, quân nhân cần chiến công nặn uy vọng”. Hiện tại Bá gia ngài, cần chiến công, cần uy vọng, cần danh tiếng!

Phạm Chính Văn càng nói càng kích động.

Nam tử này rất có tâm khí, hắn rõ ràng đang nói Trịnh Phàm, nhưng bản thân đang nói lại như bị cảm hóa.

-Bá gia, ngài muốn làm chính là, lập xuống một mảnh đại đại quân công, ngày sau, mới có thể tiếp Tĩnh Nam Hầu, lúc ngày sau Yến Quốc lại có thêm chiến sự, người đầu tiên Yến Hoàng nhớ tới, chính là Bá gia ngài!

Trịnh Phàm gật gù, nói:

-Ba mục đích này, Phạm huynh nói tới đều đúng!

Phạm Chính Văn tựa hồ ý thức được hắn thất thố, ngượng ngùng nở nụ cười, nói:

-Bá gia, Phạm mỗ đường đột rồi.

Trịnh Phàm lắc đầu nói:

-Đều là người trong nhà, làm sao có cái gì đường đột không đường đột?

Nói xong, Trịnh Phàm lại nói:

-Kính xin Phạm huynh chỉ giáo, nước cờ kế tiếp, nên đi thế nào?

Nếu đã nói ba mục đích này rõ ràng mạch lạc như vậy, Trịnh Phàm tin tưởng Phạm Chính Văn khẳng định cũng giúp hắn làm xong kế hoạch tiếp theo.

Phạm Chính Văn nâng chung trà lên, đem trà lạnh trong chén uống một hơi cạn sạch, lập tức, lại đặt cái chén nặng nề trên bàn, nói:

-Không phải đúng dịp sao Bá gia, mười lăm tháng sau, cũng chính là ngày tiết nguyên tiêu, muội muội ruột của Nhiếp Chính Vương, Tứ công chúa Đại Sở sẽ gả cho đích tôn con tưởng Khuất thị đương đại.

Nghe được tin tức này, Trịnh Phàm lập tức tâm lĩnh thần hội, miệng hơi mở ra.

Mà Tứ Nương đứng sau lưng Trịnh Phàm, con mắt trực tiếp sáng!

Phạm Chính Văn tiếp tục cười nói:

-Nếu ngày đại hôn, nếu Bình Dã Bá có thể suất quân cướp công chúa…

Công này làm sao?

Danh này làm sao?

Uy này làm sao?

Phạm Chính Văn hít sâu một hơi, như kiềm chế một hồi, rốt cuộc tìm được cơ hội lộ ra bản chất.

Hắn đứng lên, một lần nữa dùng chén trà múc ra một chén trà lạnh trong chậu, nói với Trịnh Phàm:

-Có thể nói không uổng chuyến này?

Trịnh bá gia cũng đứng lên, nâng chung trà lên, nặng nề đụng chén với Phạm Chính Văn, nói:

-Được!

. . .

Đêm đó, vợ chồng Phạm Chính Văn không ngủ lại ngoại trạch, mà trở lại dinh thự bổn gia tại Hạ Dung.

Thân phận của Phạm Chính Văn không đơn giản, một chút trường hợp cần hắn lộ diện.

Sau khi bọn họ rời đi, Trịnh bá gia vung vung tay từ chối Tứ Nương kiến nghị chuẩn bị bữa tối, đã uống hơi nhiều trà lạnh, không đói bụng nữa.

Tứ Nương đi tới phía sau Trịnh Phàm, đưa tay giúp Trịnh Phàm xoa bóp vai gáy, nói:

-Chủ thượng, Phạm Chính Văn người này, không đơn giản.

Người có thể được Tứ Nương nhận xét là không đơn giản, rất ít!

Trịnh Phàm yên lặng gật gù.

-Nói chuyện, làm việc, thậm chí mỗi một biểu tình nhỏ đều được khống chế, đều bắt bí đến lô hỏa thuần thanh, đây là một kẻ có dã tâm lớn, hơn nữa là kẻ có dã tâm ưu tú.

Tứ Nương tiếp tục nói.

Trịnh Phàm nhắm hai mắt, cười cợt, nói:

-Ngươi có tin hay không, ngày mai khi hắn đến, sẽ mang đến toàn bộ kế hoạch.

-Ta tin.

Tứ Nương nói.

-Tiểu lục tử là người thế nào, chúng ta kỳ thực đều rõ ràng, phụ hoàng hắn đi san bằng mộ ông ngoại và mẫu thân hắn, hắn cũng có thể tiếp tục giả vờ giả vịt đi bờ ruộng một bên biểu hiện một chút thương tâm. Ngươi muốn nói bên trong lòng người có bao nhiêu nhân tố tình cảm, ta không tin, huống hồ đây là một người dì chưa tiếp xúc qua, một người dượng càng xa hơn một chút.

Trịnh Phàm dừng một chút, hừ lạnh nói:

-Đều là nhân vật chính trị, mẹ kiếp đều là động vật máu lạnh, chỉ có thể người dì này đã biến thành một cầu nối ràng buộc, đem hai người bọn họ liên hợp lại với nhau. Nhưng trên bản chất, vẫn do năng lực của Phạm Chính Văn được Tiểu lục tử tán thành, biến hắn thành một khâu quan trọng.

Tứ Nương gật gù đồng ý.

-Thậm chí ta cảm thấy, từ khi Phạm Chính Văn biết ta sẽ vào Sở, hắn đã tính toán kế hoạch trước giúp ta, cho dù không đuổi kịp vị công chúa này, vậy thì còn có thể có quận chúa, huyện chủ, đích nữ Khuất thị hoặc mục tiêu khác. Hắn sẽ rất sớm giúp ta an bài xong, chọn lựa tốt! Giống như ngươi tiến vào một tiệm quần áo xa hoa, cửa hàng không chỉ lựa chọn quần áo cho ngươi thông qua chiều cao và cân nặng, mà còn dựa theo khẩu vị và gu thẩm mỹ của ngươi, đồng thời còn có thể chuẩn bị cho ngươi nhiều loại lựa chọn.

Tứ Nương nhận xét nói:

-Không ngờ chủ thượng đánh giá hắn, cao như vậy!

-Hắn không phải vật trong ao, cũng bởi nguyên nhân này, hắn mới không cam lòng tiếp tục ở Sở Quốc mang mũ gia nô sống tiếp, hơn nữa đời đời kiếp kiếp, đều không thể thoát ly thân phận này.

Sở Quốc không vong, Phạm gia sẽ vĩnh viễn là gia nô.

-Chủ thượng, không phải lại ái tài chứ?

Tứ Nương hỏi.

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

-Năng lực người này trùng với người mù rồi.

Dừng một chút, Trịnh Phàm tiếp tục nói:

-Người mù so với hắn ưu tú hơn rất nhiều.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!