Ông Tàng Hải dừng một lát, tiếp tục phân tích:
-Mà Sở Quốc đại hôn, đặc biệt là chuyện gả công chúa, lễ nghi chắc chắn sẽ không ít, bất luận Nhiếp Chính Vương hay Khuất thị, đều rất coi trọng thông gia lần này, chắc chắn sẽ không để người ngoài bới móc ra sai lầm. Hộ tống thái giám, gả mời vân vân một loạt chương trình, tối thiểu phải mất ba ngày hoàn thành. Cho nên ngày mùng mười tháng riêng, đội ngũ đưa công chúa hẳn vừa mới rời biệt uyển phụ cận Chu gia. . . . . Mà lúc này, cũng chính là thời cơ chúng ta động thủ!
Trịnh Phàm gật gù.
Ông Tàng Hải bổ sung tiếp;
-Thứ nhất, mười ngày từ kinh đô đến Chu huyện, tất nhiên vội vàng, đội ngũ đưa thân tất nhiên sẽ rơi vào hoản cảnh “Người kiệt sức, ngựa hết hơi”. Thứ hai, mới vừa vào biệt uyển, hoàn cảnh bốn phía chưa quen thuộc, khắp mọi mặt cũng rất khó giao tiếp, đây cũng là lần đầu tiên Khuất thị lấy được công chúa, khẳng định còn rất nhiều chỗ cần rèn luyện, tự nhiên ngày này song phương hẳn đều bận bịu đến choáng váng.
Trịnh Phàm rất kiên nhẫn nghe, thấy Ông Tàng Hải ngừng lại, nói:
-Nhưng còn lý do thứ ba?
Ông Tàng Hải nở nụ cười, nói:
-Bá gia, biệt uyển Hoàng thất Chu huyện cho dù tốt, dưới thời gian dài không bảo dưỡng cũng sẽ rách nát. Hơn nữa, bởi đại sự gả công chúa nên biệt uyển tất nhiên cần một lần nữa tu sửa, mà Phạm gia ta, vừa vặn lại phụ trách việc này.
Nghe đến đó, trên mặt Trịnh Phàm lộ ra nụ cười nhạt, nói:
-Vừa vặn rồi?
Nếu Phạm gia phụ trách việc tu sửa biệt uyển mà nói, muốn xếp người mình vào, thuận tiện hơn nhiều rồi.
Không cần tấn công mạnh mẽ từ bên ngoài, đến thời điểm trực tiếp đánh từ trong nội bộ, sau khi bắt được công chúa sẽ phá vòng vây, độ khó chuyện này sẽ lập tức được hạ xuống rồi.
Mà còn vừa vặn đúng lúc đội ngũ hộ tống và Khuất thị đều sứt đầu mẻ trán vội vàng chuẩn bị lễ nghi.
Ông Tàng Hải nói:
-Đúng là vừa vặn.
-Không đúng.
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:
-Còn có một vấn đề.
-Bá gia mời nói.
-Nói câu thật lòng, chuyện cướp công chúa này, coi như hôm qua vừa mới nghe Phạm huynh nói tới, Bản Bá cũng không cảm thấy khó lắm. Đương nhiên có Ông tiên sinh sắp xếp như vậy, tất nhiên chỉ có thể càng đơn giản hơn. . . Nhưng Bản Bá cảm thấy, vấn đề thật sự là, sau khi cướp người, làm sao rút?
Năm đó Trịnh bá gia lĩnh ba trăm kỵ dám trực tiếp phá Miên Châu thành, tự nhiên sẽ không cảm thấy cướp một công chúa xuất giá có gì khó, bởi mặc dù bên người quận chúa sẽ có cao thủ đồng thời có Cấm quân Sở Quốc chăm sóc, nhưng rốt cuộc cái này không giống đánh trận.
Hơn nữa, một chút binh sĩ dùng để đem ra chiến trường chém giết, một chút lại đem ra đảm nhiệm chức năng đội danh dự, đánh giá Cấm quân danh dự trong đội ngũ đưa thân tất nhiên không ít, bọn họ thoạt nhìn rất nhiều, nhưng kinh nghiệm chém giết trên chiến trường lại không đủ, rất khó tạo thành uy hiếp lớn.
Nhưng mà…
Một khi bắt được công chúa, nên chạy đường nào?
Nơi này dù sao cũng là Sở Quốc, ở cảnh nội Sở Quốc bắt được công chúa, toàn bộ Sở Quốc đều sẽ phẫn nộ, đến thời điểm Sở quân truy kích sẽ nhiều không kể xiết.
Nhớ lúc đầu Trịnh Phàm hắn đúng là nghé con không sợ cọp, cũng bị Càn quân một đường truy đuổi, đến cuối cùng, nếu không nhờ Điền Vô Kính suất Tĩnh Nam quân đứng ra doạ lui vị Dương Thái úy kia, khả năng hắn đã “Chết” từ lúc mới gây dựng sự nghiệp rồi.
Sau khi bắt được công chúa lại để Phạm gia sắp xếp đường lui, cái này cũng được, nhưng cũng tương đương với hoàn toàn bán Phạm gia.
Trịnh bá gia ngược lại không đáng kể, coi như dùng Phạm gia một lần, sau khi dùng xong mang theo công chúa chạy về, Phạm gia bị đồ diệt cả nhà liên quan gì đến ta?
Nhưng người Phạm gia đồng ý sao?
-Bá gia minh giám, độ khó lớn nhất của việc này chính là nghĩ đường lui, một khi không sắp xếp được đường lui, ngược lại sẽ khiến toàn bộ đại cục rơi vào bị động.
Ông Tàng Hải dừng một chút, chỉ trên bản đồ, nói tiếp:
-Có điều, Bá gia mời xem, nơi này là Mông sơn, mà kế bên Mông sơn, là Tề sơn, theo lý thuyết Tề sơn cũng thuộc về đất phong Khuất thị, nhưng địa phương kia lại giao cho Ngô gia kinh doanh. Ngô gia cũng giống Phạm gia, đều là gia tộc nô bộc Khuất thị, có điều Ngô gia chủ yếu buôn bán giữa tuyến Càn Sở.
Nghe đến đó, Trịnh Phàm ngẩng đầu lên.
-Ha ha.
Phạm Chính Văn cũng nở nụ cười, Ông Tàng Hải cũng nở nụ cười.
Mọi người đều là người thông minh, cho nên rất nhiều chuyện nói ít cũng đủ rõ ràng.
Lúc trở về không đi Mông sơn mà đi Tề sơn, nhất định đường xá sẽ xa xôi hơn, chờ đi ra ngoài núi trở về Tấn địa hẳn càng đi về phía tây.
Đương nhiên, khoảng cách gần nhất tự nhiên là cướp công chúa xong, sau đó nghênh ngang từ Trấn Nam quan về Tuyết Hải Quan, đó là khoảng cách gần nhất, chỉ là hơi phí mệnh.
Từ Tề sơn đi, có thể gắp lửa bỏ tay người, giúp Phạm gia loại khỏi đối tượng tình nghi, lại có thể hố chết Ngô gia.
Thứ nhất, chẳng khác gì đem Ngô gia coi như giấy chùi đít, thứ hai, cũng coi như thay Phạm gia gạt bỏ một đối thủ cạnh tranh.
Trịnh Phàm không ngại làm chuyện “Một mũi tên bắn trúng hai đích” này, yêu cầu của hắn rất đơn giản, một là công chúa, một cái khác chính là an toàn về Tấn địa.
Nếu có thể thỏa mãn hai yêu cầu này, hắn không ngại đôi bên cùng có lợi, rốt cuộc, nếu Phạm gia thật muốn một lòng một dạ hi sinh bản thân, đến chính Trịnh bá gia cũng không dám chơi đùa với bọn họ nữa rồi.
Mọi người đều có nhu cầu lợi ích, đây là hình thức hợp tốt nhất tác.
-Có chắc chắn không?
Trịnh Phàm hỏi.
-Bá gia một đường từ Mông sơn đi vào, cảm giác thế nào đối với sự phòng bị của những bảo trại kia?
Ông Tàng Hải hỏi.
Trịnh Phàm hồi đáp:
-Rất bình thường.
Những bảo trại kia khả năng trên phương diện cảnh giác còn hơn hệ thống bảo trại Càn Quốc năm đó.
Nhưng trên thực tế, chỉ là một phiên bản biên quân Càn Quốc khác mà thôi.
Khuất thị ở đất phong nuôi tư quân, mà nuôi hợp pháp, mà đất đai cằn cỗi xung quanh đều giao cho gia tộc nô bộc kinh doanh, dưới tình huống kia có thể nuôi ra binh lính tốt mới có quỷ đây.
-Bá gia, lão hủ chỉ có thể nói, Tề sơn phòng bị so với Mông sơn, chỉ có thể càng yếu hơn, rốt cuộc lúc trước Mông sơn nơi này đối diện với Tư Đồ gia, vẫn còn hơi cảnh giác, nhưng Tề sơn bên kia càng gần Càn Quốc hơn một chút, chỉ làm ăn với Càn Quốc bên kia, tự nhiên hệ thống bảo trại khu vực đó cũng “Ngang ngửa” bên Càn Quốc.
Ông Tàng Hải dừng một chút, nói tiếp:
-Còn nữa Phạm gia ta cũng cắm vài cái đinh tại Tề sơn bên kia, bọn họ có thể trợ giúp Bá gia thông qua Tề sơn, lão hủ không dám hứa nhất định sẽ không xuất hiện bất ngờ, cũng không dám hứa chắc sẽ thuận buồm xuôi gió. Nhưng lão hủ cảm thấy, lấy Bá gia và lực lượng những dũng sĩ dưới trướng này, cho dù chỉ có ngàn người, một đường đánh giết ra Tề sơn kỳ thực cũng không tính là việc khó gì.
Trịnh Phàm yên lặng, gật gật đầu.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long