Bà lão "Ha ha" nở nụ cười, nói:
-Sống nhiều năm như vậy, hôm nay xem như nở mày nở mặt, dĩ nhiên được đặt chung một chỗ với vị quan gia Càn Quốc kia.
Lúc trước Trịnh Phàm từng nói với A Minh, hắn suy đoán trong phủ có người muốn gặp hắn, hơn nữa có thái độ gặp cũng được, không cũng không sao, nghĩ đến, hẳn là vị lão tổ mẫu Phạm gia này rồi.
Bà lão chỉ chỉ bốn phía, nói:
-Nhìn có vẻ nóng hổi, nhưng thứ tạo ra kỳ thực đều là bạc, trên cõi đời này, thứ chân chính có thể khiến người ta cảm thấy nóng hổi, cũng chỉ là tiền bạc rồi.
-Lời này của lão phu nhân có lý!
-Ồ? Bá gia cũng xem như vậy?
-Thời điềm tiền mài ép tay, mới dày vò nhất!
-Cũng phải, ha ha, đúng rồi, lúc trước đứa nhỏ Như Khanh này gọi Bá gia ngài là thúc thúc, Bá gia có cảm xúc gì?
Đều là hồ ly ngàn năm, không cần phải nói nhiều.
Trịnh bá gia có thể nhìn ra lão thái bà không bình thường, cho nên lúc đối ứng cũng cực kỳ hào hiệp.
-Thật tê dại, thấm vào trong xương.
-Ha ha ha.
Bà lão nở nụ cười, đưa tay nắm một ít bùn, đập về phía Trịnh Phàm, đương nhiên, chỉ làm dáng một chút, cười mắng:
-Người là thúc thúc, nào có thể không biết xấu hổ đối với cháu gái như vậy.
-Đừng nói thúc thúc dỏm như ta, ngay cả thúc thúc thật, đáng là gì? Đều nói trong hào môn đại tộc, xảy ra chuyện bẩn chuyện xấu cũng không phải ít.
-Xem ra Trịnh bá gia chỉ biết thứ nhất không biết thứ hai.
-Ồ? Nguyện nghe tường tận.
Lão bà bắt đầu nói:
-Đương thời Phạm gia, thoạt nhìn hào xa, nhưng đều là ngọn lửa hừng hực nấu dầu nổ lên thế, Phạm gia thân là nô bộc Khuất thị, theo lý thuyết, tất cả thu hoạch đều phải đưa Khuất thị, Bây giờ đại phú đại quý, Khuất thị lấy Phạm gia làm điểm mắt, làm một mặt thẻ, mời chào lòng người. Nếu không phải Phạm gia tiến hành mọt ít chuyện làm ăn ngầm, chỉ sợ bây giờ Phạm gia đơn giản là “Một bộ phấn diện khô lâu” thôi!
Lão bà có ý là, Khuất thị để Phạm gia thoạt nhìn phú quý như vậy, đây là bài diện.
Hoàng Đế muốn mời chào lòng người, cần cho đại thần tướng quân trung thành với hắn hậu đãi, loại đại quý tộc như Khuất thị này cũng giống vậy.
Nhưng vì kiềm chế Phạm phủ lớn mạnh, cuối cùng xuất hiện cục diện nô lấn chủ, cho nên bắt Phạm gia nhất định phải phóng khoáng, trừ tiền bạc hàng năm nộp lên Khuất thị bên ngoài, số lượng tiền còn lại của Phạm gia nhất định phải tiêu bớt.
Khiến ngươi thoạt nhìn náo nhiệt, kì thực chính là “Mập giả tạo”, “Thùng rỗng”.
Đây là chính sách Khuất thị từ lâu đã định ra, có điều trên có chính sách dưới có đối sách, bây giờ Phạm gia chung quy vẫn ẩn giấu sâu, gốc gác phía dưới của họ kỳ thực đủ khiến Khuất thị giật nảy cả mình.
Bà lão cần xẻng nhỏ trong tay ném đến vườn hoa trước mặt, nói:
-Nói cho cùng, Sở Quốc một ngày không phá, Phạm gia ta, mãi mãi không có ngày nổi danh, gia đình giàu có phú quý lâu, để lâu sẽ sinh ra bệnh nhà giàu, hoặc không sinh bệnh lại so với sinh bệnh càng không có thuốc nào cứu được.
Lão bà dừng một chút, thờ dài:
-Bởi hắn lại muốn, dựa vào cái gì ta phải trước mặt ngươi khúm núm, dựa vào cái gì ta đời đời kiếp kiếp phải làm nô tỳ cho ngươi? Ai, nói trắng ra, đều là ăn quá no gây ra tai họa!
Trịnh Phàm nghe xong lời nói này, gật gù.
-Bá gia cũng cảm thấy như vậy?
-Lòng người vốn vậy.
-Đúng, chính bởi nhân tâm như vậy, Chính Văn đã nói chuyện này với ta, Bá gia phải làm gì, Phạm gia đều sẽ giúp. Nói lời xuất phát từ tâm can, coi như tất cả Phạm gia đều phải trả đại giới, cũng không có gì đáng tiếc, chỉ cần Phạm gia có thể còn một hai đứa cháu đích tôn sống sót, ai, thế nào cũng được.
Lão bà nói đến đây, liếc mắt nhìn Trịnh Phàm, nói tiếp:
-Ngược lại, có Bá gia và Lục điện hạ chăm sóc nâng đỡ, một lần nữa tích tụ ra một cái Phạm gia, cũng không khó khăn gì, khi đó chí ít còn có thể đường đường chính chính làm người, không phải sao?
-Ngài nghĩ thật thông suốt.
-Thông suốt? Ha ha, cũng chỉ nói như vậy thôi, cha mẹ Chính Văn đã sớm đi rồi, ta đây đã cao tuổi rồi còn sống sót, nói ta sống thông suốt, đó là giả, bởi tự ta kỳ thực cũng không muốn chết. Đồ vật dùng lâu sẽ chán, nói chung muốn thay đổi cái mới, con người lại không như vậy, bởi người sống được càng lâu kỳ thực càng sợ chết.
Trịnh bá gia cũng gật gù.
Lão bà cười ha hả nói tiếp:
-Bá gia, đừng trách lão bà ta nói đâu đâu, kỳ thực ta cũng không ngờ Bá gia ngài sẽ đến Phạm phủ, rốt cuộc ngài thân phận cao quý, y theo bản lĩnh Bá gia ngài, dưới tay có một ngàn giáp sĩ, nếu xảy ra chuyện thì đã sao, chạy thẳng về Mông sơn hoặc Tề sơn, ai có thể vỗ bộ ngực nói có thể kềm chế được ngươi?
Lão bà dừng một lát, nói tiếp:
-Nhưng Bá gia ngài rốt cuộc đến rồi, nếu đến rồi, bà lão ta thế nào cũng phải tới gặp ngươi, thế nào cũng phải tìm ngươi nói một chút, không quan tâm những câu nói này có tác dụng hay không, nhưng dù thế nào ta cũng phải biểu đạt thái độ!
-Đúng.
Trịnh bá gia tiếp tục gật gù.
-Bá gia có tin huyền học chi thuật?
Trịnh Phàm cười cợt, lắc đầu một cái, nói:
-Không quá tin.
Lão bà gật gù nói:
-Kỳ thực lão bà ta cũng không quá tin, nhưng một mực rất không khéo, lão bà ta từ nhỏ không tin số mệnh, một mực lại bị nói có thể chất Huyền tu, rõ ràng lung tung chơi chơi bói toán, một mực cuối cùng đều có thể thành chuyện. Lúc trước khi còn trẻ, ta đã bói toán cho gia gia Chính Văn, quái tượng nói chính là, ta sẽ là vượng thê của người đàn ông này!
-Còn có vượng thê?
-Có vượng phu, tự nhiên cũng có vượng thê, chỉ có điều nam tử trên đời thường đem nữ nhân làm nền, vì vậy không để trong lòng mà thôi.
Lão bà hồi tưởng lại, nói tiếp:
-Năm đó, ta đã nghĩ, gả cho hắn, chí ít đời này có thể bình an thông thuận, Người sống một đời, ai có thể vỗ bộ ngực bảo đảm sống đến cuối đời có thể thuận lợi vững vàng không xảy ra chuyện gì bực mình đây?
-Đương nhiên không có.
-Cho nên, gả thì gả, ban đầu gia gia Chính Văn không coi trọng ta, lúc đó ta chỉ là tiểu ni cô, tuy nói khi đó ta tự nhận không tệ, nhưng gia gia Chính Văn đã sớm có khuê tu môn đăng hộ đối rồi.
Lão bà nói đến đây, lắc lắc đầu:
-Ta đây, hạ chú một cái, để khuê tú kia nổ chết rồi!
Bà lão một mặt an tường hồi ức cuộc sống hạnh phúc khi còn trẻ.
-Vậy kế tiếp?
Trịnh bá gia tò mò.
-Lúc trước Phạm gia trông cũng được, làm gia tộc nô bộc Khuất thị, bây giờ nhìn lên, cảm thấy oan ức, nhưng năm đó lại cảm thấy vinh dự rồi. Sau khi chết hai người vợ nữa, gia gia Chính Văn mới không chịu được. Người thứ nhất có thể nói ít phúc, người thứ hai có thể nói xúi quẩy, người thứ ba, đến kẻ ngu si đều nhìn ra hắn tự mình có vấn đề rồi. Sau đó hắn chạy tới đạo quan, khi đó còn muốn xuất gia… Ta làm có thể cho hắn toại nguyện… Cuối cùng hắn bị ta hạ độc… Ngủ với ta!
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long