Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 933: XÁC NHẬN

Hà Xuân Lai và Trần Đạo Lạc hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên, bọn họ cũng không hiểu từ “Giả cầy” này.

A Minh ngồi đằng kia một mình uống rượu, nở nụ cười “Ha ha”, thuần túy cổ động không đến nỗi làm cho bầu không khí quá khó xử.

Trịnh Phàm bưng chén rượu lên, không hề có một tiếng động lúng túng, nói:

-Đến, uống một cái.

-Tạ Bá gia.

-Tạ Bá gia.

Một chén rượu vào bụng, mọi người bắt đầu ăn.

Thịt được ninh đến mềm nát, cực kỳ ngon miệng, ăn rất đã nghiền.

Nhưng mà còn chưa ăn bao nhiêu, cửa Thanh Phương trai đã xuất hiện bóng dáng của Phạm Chính Văn.

Tuy nói nơi này là nhà Phạm Chính Văn, nhưng Phạm Chính Văn có thể nói “Không chuyện không liên Điện Tam Bảo”.

Lần trước đến, vì giải thích chuyện của bà nội hắn.

Phạm Chính Văn hiểu rõ các đối nhân xử thế, tự nhiên rõ ràng Trịnh Phàm thích gì, phản cảm cái gì, cho nên sẽ không mù làm chuyện không đâu.

Trịnh Phàm đứng dậy, đi về phía Phạm Chính Văn.

-Bá gia.

Phạm Chính Văn hướng Trịnh Phàm hành lễ.

Trịnh Phàm chú ý thần sắc đối phương, hiển lộ ra gợn sóng hiếm thấy.

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, có thể làm cho một vị gia chủ trầm ổn, lại thất thố như vậy?

Phạm Chính Văn há miệng, muốn nói lại thôi.

Nếu như đây là Tuyết Hải Quan, Trịnh bá gia đã sớm nói một câu: Có chuyện gì nói mau.

Nhưng ăn nhà người ta, ở nhà người ta, tiện thể còn lấy một đám sủng vật, rùa, gà, cá nhỏ nhà người ta lên nấu…

Làm sao cũng phải cho người ta chút mặt mũi.

Phạm Chính Văn lúng túng môi một hồi, tựa hồ đang tổ chức lại ngôn ngữ, bởi từ lúc hắn nhận được tin tức đến bây giờ, hắn cảm thấy thế giới này, bỗng nhiên trở nên. . . Tốt đến hoang đường?

-Bá gia, hôm nay vị thủ hạ trở về rồi lại rời đi kia của ngài, thông qua người liên lạc trong cửa hàng Phạm gia chúng ta đưa đến một tin tức.

Tứ Nương?

Hôm nay trở về lại rời đi, chỉ có Tứ Nương thôi.

-Tin tức gì?

Trịnh Phàm lập tức hỏi.

-Tứ Nương là, nàng nói nàng đã bắt được vị công chúa kia rồi.

". . ." Trịnh Phàm.

. . . .

Xe ngựa… Xe ngựa chính quy… Rời khỏi Phạm phủ.

Trịnh Phàm cùng Phạm Chính Văn ngồi đối diện nhau, hiện tại biểu tình của Trịnh Phàm rất tương tự Phạm Chính Văn.

Còn chưa ăn Tết đây, thời gian cách tết nguyên tiêu còn sớm, phía bên ta vẫn đang diễn tập và trù bị các loại kế hoạch chỉ đợi tới tết nguyên tiêu đi cướp công chúa.

Kết quả bên này đang chuẩn bị đâu vào đấy, Tứ Nương bên kia chỉ trở về thăm người thân, ngược lại thuận tay tóm lấy quận chúa rồi?

-Bá gia, bên trong phủ đệ ta từng có một vị ma ma sinh hoạt trong cung, bởi tuổi tác đã lớn, sau khi rời cung được Phạm phủ ta mời đến dạy quy củ các cô nương trong phủ. Nàng hẳn nhận ra công chúa, ta đã mang bà ta theo rồi.

-Ở nơi nào?

Trịnh Phàm hỏi.

Phạm Chính Văn đưa tay chỉ dưới chân, nói:

-Phía dưới xe ngựa còn một cái tường kép.

-Xe ngựa quý phủ, thật có thiết kế xảo diệu.

Phạm Chính Văn gật gù.

-Nàng đã bị trói?

-Ừm.

Phạm Chính Văn lại gật gù, nói:

-Bị trói trong tường kép xe ngựa, đã niêm phong tất cả cảm quan. Không quản thế nào, đêm nay vị ma ma này sẽ vị tuổi tác vĩnh biệt cuối đời đi.

Trịnh Phàm nghe vậy, thở dài, nói:

-Cũng coi như hỉ tang đi.

-Vâng, Bá gia.

Xe ngựa đi đến hậu viện trong một cửa hàng rượu, Phạm gia tại Hạ Dung thành có rất nhiều cửa hàng, mà cửa hàng rượu đều cần hầm, cho nên tương đối thích hợp giấu người.

Trịnh Phàm và Phạm Chính Văn trước sau xuống xe ngựa, bốn phía, có không ít hộ vệ Phạm phủ.

-Nếu đây là công chúa giả, vậy không đáng kể, còn nếu đây là thật, hiện tại bên trong Hạ Dung thành sẽ có không ít hộ vệ công chúa đang tìm kiếm công chúa, Bá gia, thời gian của chúng ta, rất khẩn cấp.

Trịnh Phàm liếm môi một cái.

Lập tức, cùng Phạm Chính Văn đồng thời lui về phía sau, biến mất sau một thùng vò rượu chồng rất cao.

Tiếp theo, hai hộ vệ áo đen tiến lên, mở ra tường kép xe ngựa, đem một lão ma ma mang ra ngoài.

Bọn họ đi phía trước, Trịnh Phàm và Phạm Chính Văn đi phía sau.

Xuất phát từ bảo hiểm, bọn họ không hy vọng bại lộ thân phận.

Hộ vệ phía trước mang lão ma ma tiến vào hầm, đi tới một gian phòng bên ngoài, nhìn gian phòng thoạt nhìn không khác gì phòng rượu phổ thông cả, nhưng trên cửa có một cái lỗ, sau khi kéo ra, tương tự cửa sổ nhỏ thời hậu thế dùng để quan sát ngục giam.

Một tên hộ vệ đưa tay từ trong lồng ngực lấy ra một lọ thuốc hít, mở ra, đặt dưới mũi lão ma ma.

Giây lát sau, lão ma ma khoan thai chuyển tỉnh, đầu tiên phát hiện cảnh ngộ bây giờ lại cả kinh, nhưng nàng lập tức bị hai tên hộ vệ Phạm phủ bí mật đè đầu, để lão ma ma nhìn về phía cửa sổ nhỏ.

Bên trong cửa sổ nhỏ đang đốt rất nhiều đèn sáng.

Bên trong có một người phụ nữ đang ngồi và một nữ nhân hôn mê.

Nữ nhân đối diện dựa vào môt bên vách tướng, Tứ Nương một thân áo đỏ đang ngồi đàng kia thêu thùa.

Đúng, Tứ Nương không chỉ thành công bước vào trong ghế lô trà lâu, hơn nữa còn thông qua phương thức thay quần áo, bản thân dịch dung thành vị đại tiểu thư Mễ gia kia, mang theo công chúa bị nàng dùng rất nhiều cây kim chống đỡ, ngay dưới mí mắt một đám cao thủ, đường hoàng rời khỏi trà lâu.

Sau đó làm bộ tiếp tục đi dạo chợ đêm, tìm cơ hội thừa dịp hộ vệ bốn phía bố phòng thay đổi trận hình, trực tiếp đánh ngất công chúa mang theo công chúa chớp mắt rời khỏi tầm mắt của hộ vệ.

Cho nên nói, loại muốn tự do lại muốn phòng vệ an toàn, sẽ tồn tại lỗ thủng rất lớn.

Phương thức ổn thỏa nhất, vẫn để hộ vệ bốn phía cách gần, Trịnh bá gia yêu thích như vậy, bởi như vậy rất có cảm giác an toàn.

Nhưng lại có quá nhiều quý nhân, yêu thích chơi đùa "Cải trang vi hành", yêu thích trải nghiệm làm cảm giác người bình thường, cho nên mạnh mẽ để những hộ vệ này không tới quá gần làm hỏng tâm tình, lúc này mới cho Tứ Nương cơ hội bắt cóc!

Sau đó, chuyện rõ ràng rồi, Tứ Nương mang theo công chúa hôn mê, tìm một nơi liên lạc với Phạm phủ, để người bên trong thông báo với Phạm Chính Văn.

Nơi liên lạc do lão tiên sinh Ông Tàng Hải nói cho Tứ Nương biết, bởi hiện tại song phương đang hợp tác, tất nhiên cần liên hệ tin tức chặt chẽ.

Lão ma ma nhìn thấy cô gái hôn mê bên trong kia, lúc này con mắt trợn to, bởi nàng phát hiện một chuyện khiếp sợ hơn so với việc bản thân không hiểu sao bị bắt tới nơi này:

-Công chúa. . . Công chúa. . . Làm sao có thể. . .

Răng rắc!

Cái cổ lão ma ma kia đã bị một tên hộ vệ Phạm phủ bên cạnh vặn gãy rồi.

Cái này, đã được rồi.

Không cần thiết lại kéo về, lặp đi lặp lại hỏi dò: Ngươi xác nhận không nhìn lầm? Ngươi xác nhận đây là dáng vẻ của công chúa? Ngươi còn muốn nhìn lại lần nữa hay không?

Không cần thiết rồi.

Gia tộc phú quý giàu có trên trăm năm, gốc gác của nó không chỉ thể hiện trên sinh hoạt, đây kỳ thực cũng là một loại thể hiện.

Năm đó, cảnh nội Yến Quốc xuất hiện không ít gia tộc môn phiệt, tỷ như Trịnh Phàm từng tao ngộ Lưu thị Bắc Phong, nhưng đáng tiếc, bọn họ bị Trấn Bắc Hầu dùng Trấn Bắc quân san bằng rồi.

Thi thể lão ma ma bị một tên hộ vệ Phạm phủ mang đi xử lý, một tên hộ vệ khác đến trước mặt Phạm Chính Văn và Trịnh Phàm, bẩm báo:

-Gia chủ, nàng nói đây là công chúa.

--------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!