Hùng Đình Sơn hỏi tên lùn kia:
Mạc Hỉ Lai liếm liếm môi, nói:
-Sớm nghe nói thương pháp Lương gia uy chấn tứ phương, nhiều thế đệ đều kế tục vị trí lãnh đạo trong Cấm quân, nhưng Điện hạ, ta vẫn tiếp được!
Lúc này Hùng Đình Sơn mới gật gật đầu, không tính toán truy cứu, có điều vẫn yên lặng cởi bỏ áo choàng, lộ ra da ngực, hô:
-Tứ ca, đệ đệ ta cũng muốn lên, ta biết vị tiên sinh Độc Cô gia kia cũng theo ngươi đến rồi, để hắn tới đây chơi với ta, ha ha ha ha, toàn bộ giang hồ đều muốn biết Tạo Kiếm Sư Đại Sở ta rốt cuộc biết đánh nhau hay không, rốt cuộc có phải hư danh hay không? Tứ ca, ngài cũng muốn biết đi, hôm nay đệ đệ ta giúp ngươi bóc cái mặt nạ này!
Trịnh Phàm lần thứ hai nhìn về phía Tạo Kiếm Sư.
Tạo Kiếm Sư hơi tức giận, nói với Trịnh Phàm:
-Ồn ào quá?
-Vãn bối cũng muốn biết?
-A.
Nhiếp Chính Vương bên kia không kêu Tạo Kiếm Sư xuất chiến, mà chủ động đi lên trước, nói với Ngũ hoàng tử:
-Ngũ đệ, huynh đệ chúng ta đã lâu không luận bàn rồi.
-Ca, ngươi biết không, khi còn nhỏ Hồng sư phó dạy chúng ta quyền pháp, mỗi lần cùng các huynh đệ luận võ luận bàn, đệ đệ ta không dám dùng toàn lực, bởi sợ đánh đau các ngươi, làm cuộc sống của mẫu phi ta trở nên gian nan hơn. Ca ca, ngươi là người ngồi trên cao, tính ngươi phẩm cấp cao, nhưng đệ đệ ta chính là chém giết từ vùng Ngô Đồng quận ra.
Nhiếp Chính Vương lắc đầu, nói:
-Không sao, lần này, ngươi không cần lưu lực.
Lúc này lão già Người Tang kia mở miệng nói:
-Ngũ điện hạ, tính thắng thua thế nào?
Hùng Đình Sơn nói:
-Ta và Tứ ca không tính, bởi ngôi vị Hoàng Đế Đại Sở không cần một tên vũ phu chỉ biết đánh nhau lên ngồi.
Lão già Người Tang kia nghe vậ, tựa hồ có chút không hài lòng, nhưng cuối cùng vẫn gật gật đầu lựa chọn đồng ý.
Trịnh bá gia thấy Tạo Kiếm Sư lấy ra hai cái hồ lô, sau khi rút nút lọ ra, phát hiện bên trong không phải rượu, mà là quả tương, cũng chính là nước trái cây, lập tức chủ động đi qua, ngồi trên mặt đất.
Tạo Kiếm Sư tức giận liếc Trịnh Phàm một mắt, ném một cái hồ lô cho Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm duỗi tay tiếp được, uống một ngụm, phát hiện hương vị thật đúng là không tồi, không giống nước trái cây bình thường, không phải ngọt cũng không phải chua, nhưng uống một ngụm rất sảng khoái.
-Đây là cái gì?
Trịnh Phàm hỏi.
-Uống ngon không?
-Uống ngon.
-Uống ngon là được, hỏi nhiều như vậy làm gì, lần sau nếu muốn uống, tới đổi một bài thơ.
-Vậy cũng được đi.
Sao chép thơ từ, Trịnh bá gia thật đúng là không đau lòng, đợi sau khi trở về tìm người mù, viết lại tuyển tập 300 bài thơ Đường, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.
-Nhưng ký tên đều là của ta.
-Cái này…
Tạo Kiếm Sư uống một ngụm, nhỏ giọng nói:
-Lúc trước ta cũng nói vậy với Ngu Hóa Bình, có điều không dùng hồ lô này đổi, mà dùng chính là kiếm.
Giang hồ đồn đãi, bởi Tạo Kiếm Sư rèn Long Uyên đưa cho Kiếm Thánh, cho nên Kiếm Thánh trả nhân tình này bằng cách thổi phồng giúp Tạo Kiếm Sư nổi danh.
Trịnh bá gia chỉ chỉ phía trước, nói:
-Đây muốn luận võ sao?
-Rõ ràng như vậy, Tô tiên sinh còn phải hỏi sao?
-Không, vãn bối chỉ cảm thấy, cảm thấy như vậy tựa hồ hơi quá mức trò đùa.
-Nga? Ở Tô tiên sinh xem ra, hai bên thêm lên mấy chục vạn đại quân đánh thời gian hai ba năm phân ra thắng bại, mới đủ trang trọng?
-Vãn bối không có ý này.
-Xấp xỉ ý này đi, đều là hoàng tử Sở Quốc, hà tất làm cứng nhắc. Người nhìn đi, lão nhân Người Tang tộc kia đại biểu chính là thái độ Người Tang tộc Ngô Đồng quận, Đoạn Đao tông là danh môn đại phái bản thô Ngô Đồng quận, Ngô Tuấn Thanh đại biểu, chính là thái độ người giang hồ Ngô Đồng quận. Mạc Hỉ Lai, xuất thân quận binh Ngô Đồng quận, hắn đại biểu, chính là thái độ của mười vạn binh Ngô Đồng quận.
Tạo Kiếm Sư lại nhâm nhi ngụm nữa, tiếp tục nói:
-Tam đại thế lực Ngô Đồng quận đều ở đây, trận này sau khi thắng thua, đều có thể xem như tâm phục khẩu phục, vô luận kết quả thế nào chỉ có thể bóp mũi nhận, Chẳng phải tốt hơn kết quả mấy chục vạn đại quân đối chọi, giết khiến trời đất u ám máu chảy thành sông sao?
-Xác thực.
-A.
. . .
Hồng Môn Dương ôm quyền, nói:
-Mời.
Lão già Người Tang gật gật đầu, lui về phía sau nửa bước, quát:
-Tới!
Bên sườn, Tần Nguyệt Nguyệt lại đem vài miếng cánh hoa nhét vào trong miệng, một bên nhấm nuốt một bên hỏi:
-Nghe nói người luyện đao, thịt trên người đều thối, vậy huyết cũng thối sao?
Ngô Tuấn Thanh rút đao ra, nói:
-Cô nương có thể tới nếm thử.
Trăm khí, kiếm vi tôn, xem thường đao khách, xem như giang hồ khinh bỉ bất thành văn.
Cho nên, cơ hồ mỗi đao khách đi trên đường thấy kiếm khách đi qua người, trước tiên sẽ dùng ánh mắt khinh thường nhìn bọn họ đi, sau đó lại phun một ngụm nước bọt đối với bóng dáng của bọn họ.
Trịnh bá gia cũng dùng đao, cho nên đối vị kia gọi là Tần Nguyệt Nguyệt kia thực khó chịu.
Vấn đề là, Tần Nguyệt Nguyệt cũng không phải dùng kiếm!
Tích Niệm trang thoạt nhìn như một môn phái giang hồ, kỳ thực là một phần của Phượng sào, bên trong sẽ giam giữ một ít tù nhân có thân phận mẫn cảm, dụng hình thẩm vấn.
Tần Nguyệt Nguyệt thích ăn cánh hoa hấp huyết, cũng vì nơi đó không thiếu máu, giống A Minh vẫn luôn ngóng trông đánh giặc, bởi khi đánh giặc hắn mới không thiếu máu tươi mới, ngoài ra còn có thể lựa chọn đồ tốt sau chiến trường.
Lương Nhạc quét ngang trường thương, Mạc Hỉ Lai song chùy nhất cử, hai người đều xuất thân từ quân lữ, không có gì liên quan đến giang hồ, trực tiếp và thẳng thắn đi lên, không cần nói nhiều.
Cho nên, kế tiếp, vị trí chỗ ngồi giữa Tạo Kiếm Sư và Trịnh bá gia, có thể quan khán ba vị cao thủ giao phong.
Hồng Môn Dương quyền phong cương ngạnh, phóng xuất ra quyền cương có thể ngăn chặn xoa kích của lão già kia, từ lúc bắt đầu, hắn chiếm cứ thượng phong, lão già kia chỉ có thể chống đỡ.
Bên kia, Tần Nguyệt Nguyệt sở dụng binh khí là da sói tiên, vũ động lên, cát bay đá chạy, tự thành cách cục, Ngô Tuấn Thanh chỉ có thể không ngừng tới lui né tránh, tìm kiếm cơ hội.
Mà Lương Nhạc và Mạc Hỉ Lai bên này, cục diện đã hơi nghiêng về một phía, Mạc Hỉ Lai bị đánh đến mức mất một cái đại chùy.
Trịnh bá gia cũng luyện võ, cho nên hiểu rõ tại sao chênh lệch giữa Lương Nhạc và Mạc Hỉ Lai lại lớn đến vậy, khả năng cảnh giới hai người chênh lệch không lớn, nhưng Lương Nhạc làm giáo đầu, ngày thường nghiên cứu chính là thương pháp, Mạc Hỉ Lai là tham tướng, cái am hiểu nhất chính là chém giết trên chiến trận.
Ở trên chiến trường, ai sẽ cùng ngươi văn minh chiến đấu? Thói quen của người trên chiến trận thường thường dùng chiến pháp dứt khoát đơn giản nhất, có cơ hội một đao chế địch, không cơ hội chạy nhanh kéo dài khoảng cách để ngăn ngừa bên cạnh có ngươi đâm lén ngươi.
Tổng thể mà nói, trừ bỏ Tần Nguyệt Nguyệt nơi đó còn tính ngang nhau, hai bên khác, thế thắng đã nghiêng rồi.
-Không công bằng.
Trần Đại Hiệp nói.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!