Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 976: KẾT THÚC

Chỉ cần chặt đi, hắn có thể về Tuyết Hải Quan thu thập đồ vật, chuẩn bị đi theo Tĩnh Nam Hầu nhập Sở rồi.

Đao Hùng Đình Sơn xác thực chặt bổ xuống, nhưng sau khi kết giới bên ngoài bị đột phá, đột nhiên thu về, trực tiếp va chạm tới.

Phốc!

Mũi đao trực tiếp đâm vào ngực Nhiếp Chính Vương, nhưng không đợi Hùng Đình Sơn phát lực hoàn toàn đẩy mũi đao tiến vào, ngọn lửa lúc trước hình thành kết giới đã hóa thành từng sợi từng sợi trói buộc lại.

Đao rời người, cả người Hùng Đình Sơn bị giơ cao cao lên, như bị mạng nhện hoàn toàn trói buộc.

Ngực Nhiếp Chính Vương thẩm thấu ra máu tươi, nhưng hắn vẫn thẳng tắp như cũ.

Trịnh Phàm nhấp nhấp môi, cái này thật sự là “Ngàn cân treo sợi tóc”.

Nhưng Trịnh bá gia lại nghĩ tới một khả năng khác, đó chính là nhất chiêu này, một màn này đều do hai anh em bọn hắn thiết kế và an bài.

Nhiếp Chính Vương cố ý để Hùng Đình Sơn đánh xuyên qua đạo kết giới đầu tiên, cố ý cho Hùng Đình Sơn cơ hội ra một đao này đối với hắn, nói chung vì trải nền cho kịch bản tiếp theo.

Làm người già nghề trong thiết kế kịch bản, Trịnh bá gia nhập thần vào vở kịch này, kỳ thật đã suy đoán đến chuyện kế tiếp phát triển.

Giống lúc trước Trịnh bá gia không chút do dự trực tiếp vì Trần Đại Hiệp đưa ra đáp án.

Một chút thủ đoạn trong sáng ngoài tối, kỳ thật là một loại bản năng, Nhiếp Chính Vương như thế, Trịnh bá gia cũng như thế.

Hùng Đình Sơn bị mắc trên không trung, Nhiếp Chính Vương nắm chặt nắm tay giơ lên cao, chỉ cần hắn buông ngón tay ra, Hùng Đình Sơn sẽ bị lực lượng của Linh tức khắc “Ngũ mã phanh thây”.

Một màn này, khiến cho chiến cuộc ba chỗ khác, trực tiếp ngừng lại.

Hồng Môn Dương trực tiếp thu quyền, lão già Người Tang tộc chỉ còn lại sức chống cự cũng thu lại vũ khí, không dám động thủ nữa.

Tần Nguyệt Nguyệt thu hồi roi da, Ngô Tuấn Thanh cũng thu hồi đao, bọn họ đánh kỳ thực cân sức ngang tài, nhưng Ngô Tuấn Thành chầm chậm hùng hậu, chờ thăm dò rõ ràng tiên pháp của Tần Nguyệt Nguyệt sau đó mới đến thời điểm phản công, nhưng Ngô Tuấn Thanh vẫn như cũ lựa chọn thu đao, bởi đối với hắn mà nói, nếu Ngũ hoàng tử chết, Đoạn Đao tông và các gia tộc bản thổ khác sẽ mất đi động lực tiếp tục lăn lộn tại Ngô Đồng quận.

Rốt cuộc, nói chung bọn hắn không thể cùng người Người Tang hoàn toàn trộn lẫn cùng nhau khởi sự.

Lương Nhạc thu thương, Mạc Hỉ Lai đặt mông ngồi trên mặt đất, trên người đã xuất hiện vài miệng vết thương, không ngừng thở phì phò.

Kế tiếp, ánh mắt mọi người, đều dừng trên người Nhiếp Chính Vương và Hùng Đình Sơn bên này.

Trên người Nhiếp Chính Vương tản ra khí tức vô cùng cường đại, hơn nữa thân phận của hắn, càng làm cho người ta cảm thấy kính sợ.

Nhưng Trịnh bá gia là người từng trải tự nhiên rõ ràng, Nhiếp Chính Vương mạnh thì mạnh, nhưng tuyệt đối không mạnh đến trình độ này, hắn hẳn không phải Tam phẩm, có thể là Tứ phẩm thậm chỉ chỉ là Ngũ phẩm.

Nhưng được Linh gia trì, thực sự tăng phúc quá mạnh, cái này tương đương với một loại bí pháp, mạnh mẽ vượt biên, Trịnh bá gia trước kia dùng Ma Hoàn, vẫn thường thường có thể trải nghiệm qua loại cảm giác này, đồng thời bởi Linh là linh hồn thể, cho nên trên khí tràng và khí thế đều tạo nên hiệu quả tốt hơn.

Cũng sức gió, mùa hè thổi và mùa đông thổi cho người ta cảm giác hoàn toàn không giống nhau, nhưng sức gió kỳ thực nhất trí.

Nhìn điểm này, Trịnh bá gia xem như xác định, đây là một hồi thiết kế chính trị, điểm mấu chốt duy nhất chính là một đao kia của Hùng Đình Sơn.

Ngón tay Nhiếp Chính Vương không hề buông ra, mà cánh tay chậm rãi buông xuống xuống dưới, Hùng Đình Sơn dừng trên mặt đất, trên người mồ hôi đầm đìa, hắn nhìn Nhiếp Chính Vương.

Hắn chậm rãi quỳ gối xuống, nói:

-Tứ ca, đệ đệ ta phục.

Ánh mắt Nhiếp Chính Vương uy nghiêm nhìn về phía lão già Người Tang kia, nói:

-Chư bộ Người Tang tộc Ngô Đồng quận, hết thảy như cũ, ngươi chờ đất phong, triều đình sẽ không tăng thêm can thiệp.

Lão già Người Tang tộc thả vũ khí xuống, hướng Nhiếp Chính Vương quỳ xuống hành lễ, tỏ vẻ thần phục.

Ánh mắt Nhiếp Chính Vương quét về phía Ngô Tuấn Thanh, nói:

-Thị tộc Ngô Đồng quận, đều tăng phong hào lên một bậc.

Ngô Tuấn Thanh đem đao cắm trên mặt đất, quỳ xuống đối với Nhiếp Chính Vương:

-Tạ chủ long ân.

Cuối cùng, ánh mắt Nhiếp Chính Vương dừng trên người Mạc Hỉ Lai.

-Quận binh Ngô Đồng quận, chọn năm vạn nhập vào Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở.

Mạc Hỉ Lai vội vàng quỳ dập trán trên mặt đất.

-Ngô hoàng vạn tuế!

Ba người, đại biểu cho ba cỗ thế lực.

Sau khi trấn an thỏa đáng, Nhiếp Chính Vương duỗi tay, đặt trên vai Hùng Đình Sơn, không kiêng dè người ngoài, trực tiếp mở miệng nói:

-Nghe nói, đệ muội muốn làm Hoàng Hậu điên rồi?

-Ha ha ha.

Hùng Đình Sơn nở nụ cười, nói:

-Cũng không phải sao, thời trẻ đệ đệ ta vừa mới được phụ hoàng sai đi Ngô Đồng quận, nếu không phải gặp nàng, ta khả năng đã sớm chết vài lần, ta thiếu nàng, nàng muốn cái gì, ta người làm trượng phu này, đều phải giúp nàng tranh thủ.

-Chính phi của Lân nhi còn chưa tuyển định, từ trong tộc đệ muội chọn một nữ tử đi lên đi.

Lân nhi là trưởng tử Nhiếp Chính Vương, hiện tại là thế tử, về sau đại khái chính là Thái tử.

Phải biết rằng, lúc trước Hùng Đình Sơn bởi cưới nữ tử Người Tang tộc, khi trở lại kinh đô, Tiên hoàng còn không muốn gặp hắn, đủ để thấy được quyết định này của Nhiếp Chính Vương, sẽ gợi lên sóng to thế nào.

Rất có thể, từ đây về sau, trên người Hoàng Đế đời sau của Sở Quốc sẽ chảy xuôi huyết mạch người Người Tang.

-Tứ ca, quyết đoán này của ca ca thật khiến đệ đệ ta chịu phục, tin tưởng nàng, cũng không lời gì để nói.

-Gia hòa mới có thể vạn sự hưng, Ngô Đồng quận nơi đó, ngươi trấn thủ mười lăm năm, trẫm thay triều đình cảm tạ ngươi, nhưng hiện tại ngươi cần trở lại kinh đô giúp ta, giúp ta đối phó Điền Vô Kính.

-Tứ ca, chỉ cần ngươi dám dùng ta, đệ đệ ta dám quên mình phục vụ!

-Tô tiên sinh!

-Có ngoại thần.

Trịnh bá gia lập tức đứng dậy đáp lại.

-Hôm nay chứng kiến, có nên viết một ánh văn chương hay không?

-Đây là vinh hạnh của ngoại thần có thể chứng kiến cảnh này, huynh hữu đệ cung, vì nước vì dân, vương thượng và Ngũ điện hạ, thật là anh hào đương thời.

Hùng Đình Sơn nhìn thoáng qua Trịnh Phàm, cười nói:

-Rốt cuộc là người đọc sách, giỏi nhất là nói.

Nhiếp Chính Vương phất tay nói:

-Hồng sư phó, đưa Tô tiên sinh trở lại biệt uyển, trẫm, muốn cùng Ngũ đệ nói chuyện thêm trong chốc lát.

Cứ như vậy, chuyện kế tiếp phát triển thế nào, Trịnh bá gia không nhìn thấy.

Hắn và Trần Đại Hiệp cùng nhau ngồi trên xe ngựa, Hồng Môn Dương đánh xe, chở bọn họ trở lại biệt uyển.

Tạo Kiếm Sư, không đi theo trở về.

Trịnh Phàm rõ ràng, Nhiếp Chính Vương để hắn và Trần Đại Hiệp tới đây, hẳn muốn thông qua miệng hắn để Diêu Tử Chiêm biết tình huống Sở Quốc bên này, cũng muốn cho quan gia Càn Quốc biết tình huống bên này.

Đây là Sở Quốc muốn nói cho minh hữu, Sở Quốc nội loạn đã hoàn toàn bình ổn, kế tiếp, Càn Sở nhị quốc, có thể hợp lực đối phó Yến Quốc.

Nhưng mà, Nhiếp Chính Vương tính toán tất cả, vẫn không cách nào tính toán được rằng, Tô Triết Minh Tô tiên sinh, kỳ thật là hàng giả.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!