Nữ nhân này gọi là Công Tôn Linh, phụ thân nàng hẳn là gia chủ Công Tôn thị, nói cách khác thân ca ca nàng chính là kẻ thù diệt tộc của nữ nhân này.
Giang Hổ nhìn Trịnh Phàm, từ từ đặt đao xuống, một lần nữa ngồi xuống.
Trịnh Phàm cầm lấy cái muỗng, thấy các nữ nhân không nói chuyện, hắn bắt đầu quấy nồi, phòng ngừa cháy miến.
Tuy nữ nhân này là tộc nhân Công Tôn thị, nhưng người có bản lĩnh chân chính hẳn là vị Giang Hổ này.
Cái này cũng có thể giải thích vì sao thanh mãng sẽ chủ động tránh hắn, bởi năm đó sau khi công chúa lấy tinh huyết Hỏa Phượng hấp dẫn thang mãng, dựa theo truyền thống của Hoàng tộc, thanh mãng sẽ được đưa tới Ngự Thú giám tiến hành thuần phục.
Thanh mãng hẳn cảm nhận được khí tức của Giang Hổ, lúc này mới chủ động tránh đi.
Cho nên súc sinh chung quy là súc sinh, thời khắc mấu chốt thật không đáng tin cậy.
Trịnh bá gia cảm thấy, đợi sau khi trở về, nên giao đầu súc sinh kia cho nhóm Ma Vương kia thuần phục một chút, giáo huấn chút ý thức “Trung thành”.
Sau đó, hiện tại nghĩ Hoàng Cẩu Tử kia hẳn cũng do Giang Hổ an bài, tương đương thả một cái đồn biên phòng tại vị trí khe sâu kia, sau khi hắn nghe được động tĩnh mới ra ứng đối.
Đây thật là một nhân tài.
Giang Hổ mở miệng nói:
-A Linh, nàng là kẻ thù ngươi, chỉ cần ngươi nói một câu, ta sẽ giết nàng báo thù cho cả nhà ngươi.
Trịnh bá gia lắc đầu, thở dài.
Cũng là một tên “Liếm cẩu”.
Nhưng liếm cẩu này hẳn đã liếm thành công, bởi nữ nhân đã tan cửa nát nhà, nếu không thành công tự nhiên không thể sống bên nhau được.
Rõ ràng bản thân cũng mang thân phận tội nhân Đại Sở, không thể không trốn đông trốn tây, sau khi thấy Bình Dã Bá Đại Yến, lai mở miệng nói giúp vợ báo thù.
Người nam nhân này, hẳn không có dã tâm gì.
Nam nhân có dã tâm, vào lúc này mới sẽ không đi quản nữ nhân muốn cái gì, hắn chỉ muốn mưu cầu đường ra cho bản thân.
Đến nỗi vị nữ nhân này sẽ nghĩ như thế nào, Trịnh bá gia đoán được.
Trịnh bá gia tin tưởng, công chúa cũng sẽ đoán được.
Trốn đông trốn tây sống trong núi sâu, còn không quên mang trang sức, khi nấu cơm cũng không lưu ý đến chi tiết tiết kiệm khi sinh hoạt, không biết nam nhân xuống núi một chuyến sẽ tao ngộ nguy hiểm thế nào.
Nói trắng ra, vị Công Tôn tiểu thư này căn bản không phải một người thành thật kiên định.
-Không, không báo thù, không báo thù.
Nữ nhân vội xua tay.
-Đều kết thúc đi, đều kết thúc đi.
Tội giết toàn bộ gia tộc, nàng không muốn truy cứu.
Công chúa nói:
-Cái này do hoàng huynh ta làm, liên quan gì đến ta? Hơn nữa, lúc trước do các ngươi chọn nhầm chủ, thắng làm vua thua làm giặc thôi. Huống chi hiện tại Bản Cung đã quyết liệt với hoàng huynh, cho nên tội lỗi kia tính thế nào, cũng không thể rơi trên đầu Bổn Cung được.
-Phải, phải, không trách công chúa, không trách công chúa.
Nữ nhân vội vàng nói.
Giang Hổ phát ra một tiếng thở dài, nói:
-Công chúa muốn dẫn Bình Dã Bá đi về Tấn.
Trịnh Phàm một bên tiếp tục quấy đáy nồi một bên cười nói:
-Bằng không thì sao?
-Ta sẽ coi như không phát hiện các ngươi, bởi ta và Nhiếp Chính Vương có thù oán… Nhưng ta sẽ không dẫn các ngươi vào núi, bởi ta là người Sở.
-Mọi người kỳ thực đều là người Hạ, 800 năm trước đều là một nhà.
-A.
Giang Hổ rất khinh thường.
Trịnh bá gia bắt đầu vớt miến.
Công chúa tay nắm tay Công Tôn Linh, nói:
-Tướng công, đừng chỉ lo ăn, nói chuyện đi!
Giang Hổ nói:
-Nói cái gì cũng vô dụng.
Trịnh bá gia một bên hút miến, một bên thầm nghĩ: Đúng, nói gì cũng vô dụng, dù sao nhà ngươi không phải người làm chủ.
Trịnh bá gia ăn nửa bát miến hai mảnh thịt muối, bỏ bát đũa xuống, nói:
-Một, sau khi hộ tống Bổn Bá nhập Yến, phương diện cuộc sống hẳn không thể so sánh với Công Tôn thị tại kinh đô Sở Quốc, nhưng Bổn Bá có thể đảm báo ăn sung mặc sướng, nha hoàn hai mươi cái, tôi tớ hai mươi cái, đầu bếp đầy đủ.
Rất được, phải không!
-Hai, Bổn Bá có thể thề với trời, bảo hộ các ngươi an toàn, tại Yến cảnh, người Phượng sào không thể làm càn!
Hai cái đầu tiên chính là trên phương diện sinh hoạt.
Điều thứ ba mới là vở kịch lớn!
-Ba, Yến Hoàng Bệ Hạ Đại Yến ta sẽ mở Ngự Thú giam cho Công Tôn thị, người chấp chưởng chính là vị Giang Hổ huynh đệ này, còn hài tử các ngươi sẽ kế thừa chức này, thừa kế võng thế, tái hiện vinh quang của Công Tôn thị.
Giang Hổ trừng mắt, quát lớn:
-Mơ tưởng!
Công Tôn Linh bên người công chúa, trực tiếp nói với trượng phu:
-Tốt, ta đáp ứng!
“. . .” Giang Hổ.
Trịnh bá gia tiếp tục vớt bát miến thứ hai, không thể ăn là không thể ăn, nhưng hắn thể ăn là không thể ăn, nhưng hắn thật sự đói.
Giang Hổ nhìn thê tử, khuyên:
-A Linh, chúng ta là người Sở, như thế nào có thể đầu nhập vào Yến cẩu, chúng ta. . .
-Ngươi không đáp ứng, hiện tại ta chết cho ngươi xem!
-Công Tôn thị chính là quý tộc Đại Sở, thế nào lại làm ra chuyện…
-Hiện tại có phải ngươi muốn bức ta chết!
-Thù riêng là thù riêng, quốc hận là quốc hận, người Yến ở Ngọc Bàn thành đồ. . .
Công Tôn Linh tháo cây trâm trên búi tóc, để lên cổ, nhìn Giang Hổ.
Lúc trước vẻ nữ nhân hiền thục điềm đạm không thấy đâu, thay thế chính bằng một nữ nhân khao khát đối với “Vinh hoa phú quý”.
Lúc này công chúa lại thêm lời nói:
-Đến bổn cung còn nhập Yến, Công Tôn thị nhập Yến, có cái gì không được?
-Đúng vậy, công chúa nói đúng, công chúa nói đúng.
Công Tôn Linh phảng phất được cổ vũ, đâm cây trâm vào cổ, máu đã chảy ra, gào rống nói:
-Giang Hổ, ngươi có đáp ứng hay không!
Giang Hổ cắn chặt răng.
Trịnh bá gia cúi đầu tiếp tục ăn miến.
Giang Hổ đứng dậy, lùi về phía sau hai bước, chắp tay nói với Trịnh Phàm:
-Tham kiến Bình Dã Bá gia!
. . .
Ngày hôm sau, nguyên bản đội ngũ đào vong chỉ có hai người, nay đã biến thành bốn người.
Giang Hổ tìm được một con ngựa thồ, chở một ít đồ vật, hai nữ nhân thì ngồi bên sườn ngựa thồ.
Đằng trước Giang Hổ phụ trách mở đường, Trịnh Phàm đi theo sau phối hợp tác chiến.
Lần này đi hết cả ngày, chờ đến khi hoàng hôn, mọi người mới dừng lại chuẩn bị cắm trại.
Năng lực thích ứng của công chúa rất nhanh, hiện tại đã có thể thừa nhận loại phụ tải này, tối qua Công Tôn Linh thoạt nhìn nhu nhược yếu đuối, nhưng trong xương cốt rất cứng cỏi, cũng cắn răng nhịn qua.
Khi cắm trại, Giang Hổ đi ra bên ngoài một ít bẫy rập và còi cảnh giới, Công Tôn Linh thì nhóm lửa.
Trịnh bá gia cầm một khối thịt xông khói, đi đến bên cạnh một dòng suối, bắt đầu rửa sạch.
Công chúa cũng đã đi tới, lấy một ít nước trên thượng du.
-Thế nào, có Giang Hổ mở đường, có phải cảm giác nhẹ nhàng hơn rất nhiều không?
Công chúa rốt cuộc là công chúa, thông minh không thể chê, nhưng trên người còn tàn lưu một chút tính cách trẻ con.
Trịnh Phàm xem ra, tư chất của nàng kỳ thực không kém quận chúa lắm, cái thiếu chính là kinh ngiệm.
Quận chúa còn trẻ có thể mang theo Trấn Bắc quân tiêu diệt vào bộ lạc Man tộc trên hoang mạc.
Công chúa vẫn luôn sinh hoạt trong thâm cung, người trước xác thật ưu tú, nhưng người sau, vẫn có không gian trưởng thành rất lớn.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long