Robbie nặn ra một chút nụ cười: "Đa tạ ý tốt của anh, Bạch, bất quá tội tôi phải chuộc còn chưa chuộc xong."
Bạch Lương không nói thêm gì nữa, hắn tôn trọng lựa chọn của bạn bè.
"Norman nói tìm cho cậu bác sĩ tâm lý, có lẽ ông ta có thể cung cấp cho cậu một chút trợ giúp."
Robbie vốn không muốn để ý tới những thứ này, nhưng cậu cũng không muốn để bạn bè lo lắng.
Cuối cùng gật đầu, đứng dậy.
Khoác lên một chiếc áo trắng đơn giản, cùng Bạch Lương rời khỏi phòng ký túc xá.
Wonder Man đang đợi ở cửa, sau khi nhìn thấy Robbie, vươn tay nói: "Simon Williams."
Robbie sửng sốt, sau đó mới cùng anh ta bắt tay nói: "Robbie Baldwin..."
Cậu đương nhiên nhận ra người trước mắt này là ai, Avengers với tư cách là đoàn thể anh hùng cậu từng sùng bái nhất, mỗi một thành viên trong đó cậu đều nghe nhiều nên thuộc, tuy rằng Wonder Man cũng không có độ nổi tiếng lớn như Iron Man, Thor, Hulk, nhưng cũng là một thành viên không thể thiếu trong Avengers.
Nếu là lúc trước, nhìn thấy thành viên Avengers đứng trước mặt, cậu nhất định sẽ vô cùng kích động.
Chỉ là hiện tại....
Wonder Man dường như nhìn ra tâm tư của cậu, mỉm cười nói: "Tôi có thể nhìn ra cậu đang thành tâm hối cải, còn về tai nạn kia, phần lớn là lỗi của Nitro, cậu không cần quá mức tự trách."
Wonder Man cũng không phải ngay từ đầu đã là siêu anh hùng, anh ta bởi vì thù hận Iron Man mà trở thành siêu tội phạm, chỉ là sau này bởi vì sự chân thành của Avengers mà bị cảm động, mới lựa chọn phản bội Baron Zemo, chân chính trở thành một thành viên Avengers, một siêu anh hùng.
Anh ta thậm chí còn chết qua một lần.
Về sau, anh ta còn thành lập một tổ chức phi lợi nhuận tên là 'Cơ Hội Thứ Hai'.
Nhằm giúp đỡ những người vì khó có thể khống chế sức mạnh bản thân, mà gây ra mầm tai vạ, hoặc phạm phải sai lầm.
Chỉ cần bọn họ chịu thành tâm hối cải, và có tiềm lực trở thành một siêu anh hùng, anh ta sẽ cho bọn họ cơ hội thứ hai.
Bởi vậy, anh ta cũng là người có thể hiểu Robbie nhất trong Avengers.
Theo anh ta thấy, cho dù làm sai chuyện, chỉ cần có thể sửa đổi là tốt rồi.
Robbie cảm thấy một chút cao hứng, loại cảm giác được thấu hiểu này, đối với cậu mà nói thật sự quá đáng quý.
Ba người cùng nhau đi về phía văn phòng bác sĩ, nhưng mà khi đi ngang qua phòng giam, lại vang lên âm thanh không hài hòa.
"Ồ mai gót, để tao xem đây là ai, trời ạ, đây không phải là đại anh hùng của chúng ta, Robbie Baldwin sao!"
Bạch Lương dừng bước, lông mày hơi nhíu, xoay người nhìn lại.
Chỉ thấy bên trong phòng giam cạnh hành lang, một tên tù nhân ghé vào trước cửa sổ song sắt, nhìn về phía Robbie phát ra âm thanh trào phúng.
"Chậc chậc... Giết hơn sáu trăm người, chỉ cần ngồi tù vài ngày, mà hiện tại càng là thành người của chính phủ, hưởng thụ các loại phúc lợi đãi ngộ, nhìn bộ dạng mày khẳng định sống đặc biệt tư nhuận đi?
Ai nha, sớm biết giết trẻ con là có thể cơm no áo ấm, chúng tao đã sớm nên học tập mày rồi a, cũng không đến mức đến bây giờ còn bị giam giữ, mày nói đúng không? Ngài Sát Thủ Trẻ Em."
Tâm tình vốn có chút chuyển biến tốt của Robbie, cũng trong sự trào phúng của gã dần dần rơi xuống, sắc mặt cũng trở nên trầm thấp.
Chỉ là cậu không có phản bác cái gì, cứ như không nghe thấy vậy.
Kể từ vụ nổ Stamford đến nay, cậu nghe qua quá nhiều quá nhiều âm thanh không tốt, đã sớm quen rồi.
Tuy rằng loại Âm Dương Đại Sư như thế này cũng không thấy nhiều, nhưng cậu ít nhiều còn có thể chịu đựng.
Bước chân không ngừng, căn bản không định để ý tới tên này, Robbie liền định trực tiếp bỏ đi.
Nhưng lại bị Bạch Lương đưa tay ngăn lại.
Chỉ thấy hắn cười híp mắt nói với tên phạm nhân kia: "Tiếp tục."
Từ biểu cảm của Robbie, Bạch Lương là có thể nhìn ra được, tên này có lẽ đã không phải lần đầu tiên trào phúng Robbie như vậy rồi.
Mà mỗi ngày chịu đựng sự tra tấn kép đến từ bên ngoài và nội tâm, mới là nguyên nhân Robbie sẽ đột nhiên cảm xúc mất khống chế, suýt chút nữa tự hủy.
Dưới tình huống này, cho dù tư vấn tâm lý tốt đến đâu, đối với Robbie mà nói cũng bất quá là trị ngọn không trị gốc mà thôi.
Tên phạm nhân kia hồn nhiên không biết mình đã sắp đại họa lâm đầu, gã căn bản không quen biết Bạch Lương, cộng thêm giữa mình và bọn họ còn cách một cánh cửa tù bằng kim loại dày cộm.
Căn bản chính là không kiêng nể gì, mở miệng liền tiếp tục trào phúng nói: "Hây, nói cho tao biết, mày bán mạng cho bọn họ, chính khách nước Mỹ một tháng phát cho mày bao nhiêu tiền? Là dựa theo số người chết để phát tiền lương sao?
Nếu như vậy, tao vô cùng tò mò chết một đứa trẻ con, có thể đáng giá bao nhiêu?
Ồ! Đừng nhìn tao như vậy, Robbie, tao nghe nói siêu năng lực của mày từ trường lực phòng ngự ban đầu biến thành sấm sét tràn đầy tính công kích, muốn dùng nó để tấn công tao sao? E là mày làm không được, biết tại sao không? Bởi vì năng lực của mày chỉ có khi giết trẻ con mới có thể phát huy ra uy lực lớn nhất a! Ha ha ha ha...."
Hai nắm đấm Robbie siết chặt, thân thể hơi có chút run rẩy.
Wonder Man ở bên cạnh vội vàng ấn vai cậu: "Hây... Robbie, đừng nghe hắn nói bậy, hắn là đang cố ý chọc giận cậu..."
Nhưng mà một khắc sau, liền nghe một trận tiếng vang lớn 'ầm ầm' truyền vào tai.
Wonder Man ngước mắt nhìn lại, lập tức bị một màn trước mắt làm cho khiếp sợ.
Chỉ thấy Bạch Lương vươn tay phải, theo lòng bàn tay nắm chặt, tòa phòng giam kia cứ như tờ giấy đặt trong lòng bàn tay hắn vậy.
Bị sức mạnh vô hình ảnh hưởng, không ngừng sụp đổ vào bên trong, vô số bê tông cốt thép cùng với cấu tạo sắt thép, đều trở nên vặn vẹo xé rách.
Trong nháy mắt liền đem không gian bên trong phòng giam áp súc, khiến tên tù nhân thân ở trong đó, cảm giác giống như cả thiên địa đều đang nghiêng ép về phía mình vậy, đối mặt loại tình huống này, cảm giác vô lực khiến nội tâm gã tràn ngập hoảng sợ, không còn sự kiêu ngạo lúc trước nữa, trong đôi mắt chỉ còn lại sợ hãi!
"Không... Không! Cầu xin...!"
Đáng tiếc, Bạch Lương cũng không phải những siêu anh hùng có tâm thánh mẫu kia.
Tên trước mắt này liền chạm đến ranh giới cuối cùng của hắn, đã lên danh sách tử vong của hắn.
Rắc!
Nương theo một tiếng vang giòn cuối cùng, toàn bộ phòng giam hoàn toàn tụ hợp lại một chỗ, hình thành một quả cầu tròn.
Xung quanh toàn bộ là vách tường đứt gãy và cốt thép lộ ra, trong khe đá, máu tươi róc rách chảy ra.
"Hì, đã triệt để biến thành cặn bã rồi."
Robbie và Wonder Man đều ngốc rồi, không ngờ Bạch Lương vậy mà không chút kiêng kỵ trực tiếp ra tay.
Giết người đối với Bạch Lương mà nói không hề có gánh nặng, nhưng đồng thời hắn cũng hiểu e là không có cách nào tiếp tục ở lại chỗ này nữa.
Nhìn về phía Robbie: "Xác định không đi theo tôi sao?"
Robbie không nói gì.
Bạch Lương cũng không hỏi tại sao, hoặc tiếp tục kiên trì.
Chỉ là mỉm cười vỗ vỗ vai cậu, nói: "Có bất cứ chuyện gì, nhớ liên lạc với tôi."
Sau đó nhìn về phía Wonder Man: "Simon, muốn ngăn cản tôi sao?"
Wonder Man cũng không nói gì.
Bạch Lương liền trực tiếp xoay người rời đi.
Dọc đường đi lượng lớn nhân viên vũ trang đã chạy tới.
Morrick thương thế quá nặng, đã được đưa đi trị liệu, nhưng những thành viên vũ trang này lại đều là quen biết Bạch Lương.
Biết lão đại nhà mình chính là bị đối phương đả thương.
Lúc này thù mới hận cũ cộng lại một chỗ, lập tức liền muốn nổ súng.
"Thứ không biết tự lượng sức mình, là ai cho các ngươi dũng khí?"
Bùm! Bùm! Bùm! Bùm!
Súng ống trong tay những thành viên vũ trang này, gần như trong cùng một thời gian nhao nhao nổ tung!
Vụ nổ kịch liệt lập tức khiến bọn họ bay ngược ra ngoài, nếu không phải trên người có động lực trang giáp, chỉ một cái này là đủ khiến bọn họ trọng thương.
Tiếp theo bọn họ phát hiện, thân thể của mình vậy mà không tự chủ được bay lên, cho dù thôi động trang giáp, kéo động lực đến mức tối đa, cũng khó mà đoạt lại quyền khống chế, chỉ có thể trơ mắt nhìn, mình cùng các đội viên khác toàn bộ tụ hợp lại một chỗ, đan xen, chen chúc lẫn nhau.
Tiếp theo áp lực càng ngày càng lớn, lớn đến mức thân thể bọn họ bắt đầu không chịu nổi.
Xương cốt sai lệch, phát ra tiếng nổ vang, cơ bắp sụp đổ, khiến bọn họ cảm thấy đau đớn như xé rách tim phổi.
Động lực trang giáp đều nổ ra tia lửa, hoàn toàn biến thành sắt vụn, ngược lại thành vũ khí sắc bén áp bức huyết nhục chi khu, cắt mở da thịt bọn họ.
Mắt thấy tất cả mọi người đều sắp bị nén lại cùng một chỗ, trở thành một quả cầu xác chết.
Phía sau Wonder Man đuổi theo: "Bạch, dừng tay! Đừng giết bọn họ!"
Bạch Lương quay đầu nhìn lại, liền thấy Wonder Man đầy mắt cấp thiết, đuổi tới cách đó không xa.
"Được."
Bạch Lương không nói nhảm, buông lỏng đám người dở sống dở chết này ra.
Lập tức loảng xoảng rơi đầy đất, phát ra từng trận tiếng kêu rên.
Tuy rằng bị thương không nhẹ, nhưng ít nhất không chết.
Bạch Lương lựa chọn không giết bọn họ, không chỉ là cho Wonder Man một bộ mặt, càng bởi vì lần này tới Nhà tù Lập Phương, là Wonder Man dẫn hắn tới.
Nếu hắn gây ra rắc rối quá lớn, Wonder Man cũng sẽ bị liên lụy.
Hắn cùng Wonder Man coi như là không đánh không quen biết, đặc biệt là khoảng thời gian này cư trú trong tòa tháp Avengers, tiếp xúc với Wonder Man nhiều nhất.
Lẫn nhau đã coi đối phương là bạn bè, cho nên Bạch Lương không muốn để Wonder Man chịu liên lụy quá lớn.
Nhưng mà đúng lúc này, một đạo tia năng lượng lại bỗng nhiên bùng phát bắn tới.
"Chạy tới nơi này gây sự, ngươi là coi chúng ta không tồn tại sao!"
Chỉ thấy một người phụ nữ tóc vàng mặc đồ bó sát màu trắng bạc, dáng người vô cùng gợi cảm bay người tới.
Đạo tia năng lượng kia chính là do cô ta phóng thích ra.
Cô ta chính là Moonstone (Nguyệt Quang Thạch)!
Đội trưởng của Lôi Đình Đặc Công Đội, vừa mới hoàn thành nhiệm vụ trở về, liền nhìn thấy một màn trước mắt này.