Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 115: CHƯƠNG 114: ĐỆ BÁT VƯƠNG TƯỚNG!

Ừ?

Trâu Khải nghe, liền vội vàng đứng lên!

Có người tìm hắn, sợ là việc gấp.

Lúc này, Trâu Khải đang chuẩn bị đi ra ngoài!

Thì đã bị Diệp Vân Dật gọi lại. Sau đó hắn nhìn về phía Lữ Phương rồi nói: "Để người kia tiến vào đây là được."

"Vâng!"

Lữ Phương nghe vậy, liền ra ngoài dẫn người vào.

Trâu Khải thấy Diệp Vân Dật như vậy, không khỏi dở khóc dở cười!

Mỹ nữ này, vậy mà trực tiếp nghe theo mệnh lệnh của Diệp Vân Dật. Thật đúng là có ý tứ nói gì nghe nấy, không cần phải dạy dỗ!

"Ngươi gấp làm gì, chúng ta cũng mới vui vẻ một chút thôi."

Diệp Vân Dật nói xong, Trâu Khải cũng là thở dài!

Thật là hâm mộ a!

Cái tên này, thật sự là tự do tự tại!

Không giống như hắn, bị đệ Bát Vương Tướng phái đi làm nhiệm vụ, một lát nữa, còn phải trở về báo cáo công tác cho nàng ta!

Báo cáo nhiệm vụ!

Trong nháy mắt, hắn có cảm giác như mình làm việc cho đệ Bát Vương Tướng không thơm chút nào!

Trâu Khải liên tục thở dài!

Bên ngoài, một đạo nhân ảnh đi đến.

Trông thấy Trâu Khải liền nói: "Đội trưởng, Đệ Bát Vương Tướng tìm ngài!"

Nghe vậy, Trâu Khải lập tức đứng dậy.

"Diệp huynh đệ, hôm nay xem ra không thể tiếp tục dùng bữa với ngươi nữa rồi, ta đi trước, xem ra Đệ Bát Vương Tướng vẫn đang rất lo lắng."

Nghe Trâu Khải nói vậy, Diệp Vân Dật nghĩ một chút.

Đi theo đối phương ra ngoài!

Sau đó liền huýt sáo một tiếng, cách đó không xa, Thanh Linh Đại Bàng dùng hai chân chạy qua!

Cái tư thế chạy bộ này, lục thân bất nhân!

Trông thật buồn cười!

"Ngươi cưỡi lên nó là được, như vậy có thể nhanh hơn một chút!"

Diệp Vân Dật vừa nói vừa vỗ lên đầu Thanh Linh Đại Bàng!

Trâu Khải thấy vậy, cũng gật đầu, như thế thì hắn có thể tiết kiệm không ít thời gian, trước đó có thể về nhà trước một chuyến!

Dù sao trên người cũng đang nồng nặng mùi máu tanh, trở về đổi một bộ quần áo khác rồi lại đi gặp Đệ Bát Vương Tướng thì tốt hơn

Bên này.

Thanh Linh Đại Bàng kêu lên một tiếng, sau đó liền giương cánh ra!

Trâu Khải dẫm chân, lên lên lực của nó!

Thanh Linh Đại Bàng hai cánh khẽ vỗ, sóng âm lập tức vang lên, sau đó một người một điểu bay về phía xa!

"Cmn!"

Cảm thụ được tốc độ của Thanh Linh Đại Bàng, khiến cho Trâu Khải, cũng nhịn không được, buông ra một câu chửi tục!

Mịa nó, cái tốc độ này, cũng quá nhanh đi!

Hắn chưa từng cảm nhận được tốc độ như vậy!

So với lúc trước tới Thanh Hoa thành gặp đầu cự điểu này, thì hiện giờ thực lực của nó đã tăng lên rất nhiều!

Ngồi trên lưng Thanh Linh Đại Bàng, Trâu Khải cũng không khỏi nghi hoặc!

Cái tốc độ này, sợ là cấp độ Kim Cương trung kỳ trở lên!

Con chim này, tốc độ tăng trưởng sao nhanh như vậy?!

Quả thực là kỳ lạ!

Trong khoảng thời gian ngắn, Thanh Linh Đại Bàng cũng đã đi tới Trâu gia, sau đó liền đáp xuống!

Lúc này, Trâu Linh Nhi cũng vừa mới quay về nhà, đổi một bộ váy trắng đi ra, chuẩn bị dạo chơi ở trong trong sân, giả vờ như mình chưa từng chạy ra ngoài chơi!

Nhưng mà, bỗng nhiên, một đạo cuồng phong nổi lên, khiến cho Trâu Linh Nhi không khỏi che mặt, ngăn cản khói bụi bay vào mắt!

Ngay sau đó, nàng lên cảm thấy có chút không đúng, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, tiếp đó, hai tay vội vàng đè mép váy lại!

Thiếu chút nữa!

Thiếu chút nữa!

Trâu Linh Nhi khuôn mặt phiếm hồng, mang theo vẻ thẹn thùng!

Vì cái gì?

Lại đột nhiên có cơn gió lớn như vậy?

Thiếu chút nữa là nàng đã..

Vừa nghĩ tới đây, thì đã thấy từ trên trời, một đầu cự điểu đang hạ xuống!

Ôi mẹ ơi!

Hia mắt Trâu Linh Nhi trừng lớn, vẻ mặt trở nên hoảng sợ!

Con chim này, thật lớn!

Lập tức, nội tâm nàng co lại!

Đây là dị thú!

Nguy rồi!

Nhưng mà ngay sau đó, nàng lại thấy lão ca mình từ trên lưng cự điểu đó nhảy xuống.

"Ca?! "

Não của Trâu Linh Nhi ngay thời điểm này như ngừng chạy!

Sự đảo ngược, đảo ngược và đảo ngược này, khiến cho nàng không khỏi bối rối!

Lão ca lúc nào thì có tọa kỵ như vậy?

Thấy sự nghi hoặc trên mặt muội muội, Trâu Khải liền giải thích:

"Đây là tọa kỵ của bằng hữu, cho huynh mượn để tạm thời sử dụng, huynh đi thay đồ trước, lát nữa còn phải đi gặp Đệ Bát Vương Tướng"

Nói xong, Trâu Khải liền tranh thủ thời gian đi thay quần áo!

Lưu lại Trâu Linh Nhi cùng Thanh Linh Đại Bàng hai mặt nhìn nhau.

Lúc này, Trâu Linh Nhi nhìn về phía Thanh Linh Đại Bàng, sau đó nghĩ đến những lời mà lão ca nhà mình nói.

Bằng hữu?!

Bằng hữu?

Huynh ấy không phải mới vừa tới nhà Diệp đại nhân đó ư!

Cái này!

Diệp đại nhân!

Dĩ nhiên là bằng hữu của lão ca?!

Mối quan hệ của lão ca rộng như vậy ư?!

Bất quá, điều này cũng bình thường.

Dù sao lão ca đang làm việc cho Đệ Bát Vương Tướng, vị vậy chắc hẳn sẽ quen biết không ít dị nhân có thực lực cường đại!

Nhưng dù như thế, nội tâm Trâu Linh Nhi vẫn là rất vui vẻ.

Dĩ nhiên là bằng hữu của lão ca, hắc hắc!

Sau đó, Trâu Linh Nhi đưa ánh mắt cùng sự chú ý đặt ở trên người Thanh Linh Đại Bàng.

Tiểu tử này, nguyên lai là cự điểu của Diệp đại nhân a!

Thật lớn!

Nàng từng bước đi tới chỗ của Thanh Linh Đại Bàng!

Duỗi bàn tay nhỏ bé ra, từ từ đưa tới như muốn thăm dò!

Thấy Thanh Linh Đại Bàng không có dấu hiệu phản kháng.

Lúc này

Lu này, Trâu Linh Nhi mới mạnh dạn hơn, duỗi tay ra, sờ tới bộ lông trên người cự điểu!

Cảm giác giống như vừa chạm vào kim loại vậy!

Cứng như sắt thép!

Kết hợp với màu sắc đen bóng, như muốn hút linh hồn của người khác khi đối phương nhìn vào nó!

Bất quá!

Ngược lại là rất biết nghe lời, túy ý để cho nàng vuốt ve!

Một lúc sau!

Trâu Khải đã thay xong quần áo rồi đi ra!

Thấy được một màn trước mặt, ánh mắt không khỏi co rụt lại, trái tim thì như ngừng đập!

Muội muội này của mình!

Thật là to gan!

Nó là gì!

Nó là dị thú phi hành Kim Cương trung kỳ cường đại a!

Ngươi thế mà dám tùy tiện chạm vào nó, nếu nó ăn thịt ngươi thì làm sao bây giờ!

Lập tức, hắn vội vàng đi qua!

Trâu Linh Nhi thấy lão ca nhà mình đang đi tới, khuôn mặt tươi cười nói: "Lão ca, con chim này thật biết nghe lời, muội chạm vào mà nó cũng không có phản ứng gì!"

Trâu Khải cũng không biết nên nói cái gì.

Đang chuẩn bị rời đi.

"Bằng hữu của huynh là ai vậy? "

Trâu Linh Nhi nhìn như tùy ý, thuận miệng hỏi một câu.

"Muội không biết đâu, chờ huynh sau này mời người ta tới nhà, sẽ giới thiệu cho muội biết."

Trâu Khải vừa nói xong, hai mắt Trâu Linh Nhi lập tức tỏa sáng, cái này được a!

Nhưng là ngay sau đó, Trâu Khải giống như nghĩ tới điều gì liền nói lại: "Sau này hãy nói."

Mẹ nó, Trâu Khải nhìn bộ dạng lão muội vô cùng khờ khạo, ngây thơ thuần khiết nhà mình, nếu như bị cái tên ‘cưới vợ cuồng ma’ coi trọng thì làm sao bây giờ?

Vậy không phải là dẫn sói vào nhà sao?

Được rồi được rồi, sau này hãy nói a.

Trước tiên là đi tới chỗ Đệ Bát Vương Tướng cái đã!

Lập tức, Trâu Khải vỗ vỗ Thanh Linh Đại Bàng!

Nó liền vỗ cánh, trực tiếp bay lên không trung!

Trâu Khải cũng liền nhảy lên lưng của nó!

Nghênh ngang rời đi!

"Cái gì vậy?!"

Phía dưới, Trâu Linh Nhi nghe thấy lão ca bảo là ‘sau này hãy nói’, thì chuẩn bị hỏi lại hắn, nhưng đã bị thanh âm vỗ cánh của cự điểu lấn át!

Thấy lão ca cùng cự điểu đã rời đi, liền dẫm chân một cái!

Vì cái gì a!

Vốn đang rất tốt, làm sao lại đột nhiên đổi thành ‘sau này hãy nói’!

Lão ca thật sự là không thể tin tưởng được!

Hừ!

Lập tức, Trâu Linh Nhi không khỏi hừ hừ vài tiếng!

Bên này, Trâu Khải đang một được bay đi!

Tới chỗ cách Đệ Bát Vương Tường tầm 1000 mét, hắn liền để Thanh Linh Đại Bàng đáp xuống!

Dù sao Đệ Bát Vương Tướng cũng không biết đây là tọa kỵ của Diệp Vân Dật, nếu tưởng rằng nó là dị thú từ bên ngoài đến xâm lấn, rồi trực tiếp ra tay tiêu diệt.

Thì lúc đó hắn biết ăn nói như thế nào với Diệp Vân Dật?

Ngay sau khi đáp xuống, ăn liền đi bộ tới chỗ Đệ Bát Vương Tướng!

Chương 114 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!