Ánh mắt Phan Tuyết Thuần toát lên vẻ hoảng sợ, trợn tròn nhìn về phía Diệp Vân Dật!
Tràng diện này, thực sự là kinh khủng!
Chỉ trong thời gian ngắn, đã tiêu diệt tất cả hộ vệ mà gia chủ đã an bài cho nàng!
Nên biết, những người hộ vệ này, cũng có thể tự mình kiến tạo được một thế thực đáng nói bên trong Thanh Mặc thành!
Nhưng là, cứ như vậy đã bị Diệp Vân Dật tiêu diệt!
Lúc này, nàng thấy Diệp Vân Dật đang chậm rãi đi tới, cũng không kết cục nào sẽ tới với mình!
Diệp Vân Dật vừa giết mấy tên hộ vừa rồi, trên tay đối hắn còn đang dính rất nhiều vết máu.
Những vết máu này, đang tụ xuống những đầu ngón tay, sau đó nhỏ từng giọt rơi xuống mặt đất!
Tí tách!
Tí tách!
Âm thanh từng giọt máu rơi xuống, rơi vào tai Phan Tuyết Thuần, như được khuếch đại lên nhiều lần, đinh tai nhức óc!
"Ngươi!"
"Ngươi muốn làm gì?!"
Phan Tuyết Thuần liên tục lui về phía sau, đến khi có cảm giác như chạm vào vật gì đó, quay đầu lại, thì thấy sau lưng mình dĩ nhiên là một gốc đại thụ!
Này, coi như xong!
Không thể lui được nữa!
Phía trước!
Diệp Vân Dật đi tới trước mặt nàng, ngồi xuống.
Nhìn gương mặt của nàng, khóe miệng nhếch lên cười!
"Xem ra, những ngày này cô sống cũng không tệ lắm."
Diệp Vân Dật nói xong, lên dơ bàn tay ra nắm vào trang phục của Phan Tuyết Thuần!
Sau đó lau sạch sẽ vết máu trên tay!
Xong xuôi, liên nhìn Phan Tuyết Thuần và nói:
"Ta dẫn cô quay về Phan gia, đòi một cái công đạo. Ta muốn em thử, lúc trước thiếu nợ của ta, đến cùng sẽ tính toán như thế nào?"
"Ta không hề nghĩ tới sẽ quỵt nợ của ngươi." Phan Tuyết Thuần còn đang chuẩn bị giải thích.
Nhưng là ngay sau đó, cái bàn tay đã nhuốm mau kia, đã che lên miệng của nàng!
"Ô ô ô!"
Trong nháy mắt, mùi máu tanh tràn vào mũi nàng, Phan Tuyết Thuần thiếu chút nữa đã nôn mửa!
Sau đó, Diệp Vân Dật dựng Phan Tuyết Thuần dậy, ra lệnh cho nàng dẫn đường, đi tới chỗ trạch viện của Phan gia!
Cùng lúc đó!
Chỗ ở của Đệ Bát Vương Tướng bên này, Thượng Quan Vũ Lam nhìn vào báo cáo, lập tức ánh mắt híp lại: "Cái gì, Đệ Tam cùng Đệ Lục Vương Tướng cũng đang chú ý tới Diệp Vân Dật, còn phái người tới đây muốn cùng Diệp Vân Dật tiếp xúc?"
Lập tức, nàng cũng là thật không ngờ.
Đệ Tam cùng Đệ Lục Vương Tướng vậy mà cũng cảm thấy hứng thú với Diệp Vân Dật như vậy.
Hiện tại, Diệp Vân Dật thế nhưng là đang ở tòa thành của nàng.
Làm quan hưởng lộc vua, ở chùa ăn lộc Phật, nếu để cho đệ Đệ Tam cùng Đệ Lục Vương Tướng mang hắn đi và bồi dưỡng.
Vậy điều này không phải là muốn đánh mặt nàng sao?.
Xem ra cần phải hảo hảo cùng Diệp Vân Dật tiếp xúc một chút.
Lập tức, nàng cho gọi Trâu Khải tới đây.
Trâu Khải đi tới, cũng không biết Đệ Bát Vương Tướng cho tìm hắn tới làm gì.
"Ngươi ở nơi này chờ ta một chút."
Đệ Bát Vương Tướng nói xong, sau đó đi tới chỗ mật thất của mình.
Một lúc sau liền đi ra, trên tay còn cầm theo hai món đồ!
Trâu Khải trong thấy những thứ này, lập tức hai mắt trừng lớn, khóe miệng co giật!
Cái này!
Đây là!
Chỉ thấy, bên trong một tay Đệ Bát Vương Tướng, rõ ràng là một viên tinh hạch cực lớn!
Phía trên, phảng phất có những vì sao chằng chịt!
Từ khoảng cách này, đã có thể cảm nhận được năng lượng cực kỳ khủng bố trên nó!
Đây là tinh hạch của Tinh Thần dị thú!
Hơn nữa, nhìn kích cỡ cũng nguồn năng lượng này của nó!
E rằng nó chính là tinh hạch Tinh Thần hậu kỳ, hoặc là nửa bước Vương Cấp dị thú!
Khủng bố, thật sự là quá kinh khủng!
Một bên khác, chính là một viên đan dược!
Đang tản ra mùi thuốc nồng đậm.
Mới chỉ ngửi một cái, Trâu Khải cảm giác nước miếng của mình không tự chủ mà chảy ra!
Hắn cũng cảm nhận được, bên trong viên đan dược này, có một nguồn năng lượng vô cùng mạnh mẽ!
Đồ vật quý trọng như vậy!
Đây là muốn làm gì vậy?!
Dưới ánh mắt dò hỏi của Trâu Khải, Đệ Bát Vương Tướng mở miệng: "Ngươi bây giờ đem những đồ vật này, đưa cho Diệp Vân Dật."
Ừ?!
Trong nháy mắt, Trâu Khải khóe miệng co giật!
Khá lắm!
Đệ Bát Vương Tướng đây là muốn làm gì?!
Trực tiếp tặng đồ vậy quý trọng như vậy cho Diệp Vân Dật!
Hơn nữa, thoạt nhìn còn đang rất sốt ruột?!
Lập tức, hắn đối với tiềm lực của Diệp Vân Dật, đã hiểu thêm một bước!
Dù sao khả năng phán đoán của Vương Tướng đối với Diệp Vân Dật, khẳng định so với hắn càng chuẩn xác hơn!
Chẳng lẽ, những tin đồn kia lại là thật sao?
Diệp Vân Dật thật sự có Vương Tướng chi tư?!
Chậc chậc chậc!
Lập tức, Trâu Khải không khỏi hâm mộ và ghen ghét!
"Vâng thưa Vương Tướng!"
Lúc này, Trâu Khải cũng không chần chờ thêm, liền mang theo hai món đồ này, đi tới trang viên của Diệp Vân Dật!
Sau một hồi, ra roi thúc nựa, thì cũng đã tới nơi!
Lúc này, lại trông thấy không ít người đang đứng bên ngoài trang viên!
Đám người này, chính là các vị gia chủ!
Lúc này, Chu Hoài Vi các nàng đang bận rộn tiếp khách!
Vừa tiến lại gần, Trâu Khai cũng đã nghe thanh âm huyên náo của các vị gia chủ!
"Cho hỏi, Diệp đại nhân có ở nhà không? Đây là tiểu nữ, đối với Diệp đại nhân kính ngưỡng vạn phần! Lần này mang nàng tới đây, là muốn hỏi thử, Diệp đại nhân có nhìn trúng tiểu nữ hay không. Nếu như có thể nhìn trúng mà nói, vậy hôm nay liền ký kết hôn ước!"
"Diệp đại nhân không ở nhà ư? Tiểu nữ cũng là nghe được sự tích của Diệp đại nhân, suốt ngày tương tư tới mức cơm không ăn, nước không uống, nàng rất muốn cùng Diệp đại nhân tả hữu!"
"Ai! Nhà ta cũng vậy, nó không ngừng thúc dục! Cho nên ta cũng phải mặt dầy dẫn tới đây."
"Các ngươi mau tránh ra một chút, ta cũng tới tìm Diệp đại nhân!"
Từng lời nói vang lên từ trong miệng một đám gia chủ!
Trâu Khải: "…"
Các ngươi, những lão hồ ly này, vậy mà ngay cả nữ nhi cũng muốn đưa tặng. Tất cả đều muốn leo lên người Diệp Vân Dật, vậy mà còn nói dễ nghe như vậy.
Thật sự là miệng lưỡi nở hoa sen!
Trong nháy mắt, Trâu Khải cũng đã bắt đầu lý giải Diệp Vân Dật!
Nếu những tên gia chủ này, suốt ngày dẫn theo nữ nhi tới cửa nhà như vậy, hắn cũng nhịn không được, mỗi đêm sẽ không tránh khỏi việc làm chú rể!
Nhưng là!
Mỗi đêm đều làm chú rể, thế mà lực lực vẫn tăng nhanh như vậy. Cái này, nếu đối phương một lòng tăng lên thực lực, thành tựu hiện tại chỉ sợ..!
Ngẫm tới đây, râu Khải liền cảm thấy da đầu run lên, có hay không khả năng, đã trở thành Vương Tướng?
Rất có thể a!
Sau đó, Trâu Khải cũng đi qua nói: "Các ngươi nhường đường một chút!"
Một câu này, khiến cho các vị gia chủ đều quay đầu lại nhìn, sau khi thấy Trâu Khải, lập tức nhíu mày.
Cái tên này, là ai vậy?!
Một gã thô lỗ tới đây một mình, ngay cả mỹ nữ cũng không dẫn theo!
Lập tức, không có ai phản ứng đến hắn!
Trâu Khải nhìn đãm người này biểu lộ như vậy, cũng không khỏi bất đắc dĩ, sau đó nhìn vào bên trong, lập tức sững sờ.
Vãi, chỗ này còn có một thiếu nữ da trắng đẹp như vậy?
Trong tầm mắt của Trâu Khải, cô gái là một người da trắng, mái tóc vàng óng ánh, ánh mắt như biết nói chuyện!
Cô gái này thực sự là có làn da trắng như tuyết, dáng người thon thả, có thể nói là hiếm thấy!
Mỹ nữ này tràn đầy vẻ đẹp của phương Tây!
Cùng với những mỹ nữ phương Đông hoàn toàn không cùng khái niệm!
Kim Mao Sư Vương đúng không, hảo gia hỏa, hiện tại có thể nói là muôn phương triều bái!
"Các ngươi nhường một chút! Ta được Đệ Bát Vương Tướng phái tới! Tặng đồ cho Diệp đại nhân!"
Trâu Khải gầm nhẹ một tiếng, thân thể mọi người không khỏi run lên!
Sau đó lại nhìn về phía Trâu Khải, ánh mắt cũng đã thay đổi.
Đệ Bát Vương Tướng, vậy mà cũng tặng đồ cho Diệp đại nhân?
Điều này càng thêm chứng minh, thực lực của Diệp đại nhân vô cùng cường đại, thân phận bất phàm!
Ngay cả Đệ Bát Vương Tướng cũng muốn lôi kéo!
Bên này, Lữ Phương, Vu Nghiên, cùng với mấy cô gái lúc trước bị truy nã cũng nghe thấy lời Trâu Khải nói, cũng không khỏi ngây người!
Đệ Bát Vương Tướng, cũng tới tặng đồ ư?
Đây chính là Vương Tướng a!
Còn những cô gái khác, nghe được từ này, ngược lại là lạ lẫm. Mặc dù không có khái niệm gì, nhưng các nàng cũng biết nó rất bất phàm!
Chương 121 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]