Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 129: CHƯƠNG 128: TA XEM NGƯƠI LÀ HUYNH ĐỆ, NGƯƠI LẠI MUỐN CƯỚI MUỘI MUỘI TA?

Trong nháy mắt, Trâu Khải ngây ngẩn cả người!

Ngay sau đó, cả người tỉnh táo lại!

Hắn nhìn chằm chằm Diệp Vân Dật, hai mắt trợn tròn!

Khá lắm!

Ta xem ngươi là huynh đệ!

Còn ngươi thì xem trọng muội muội ta đúng không?!\

Thế mà trực tiếp chỉ cho ta một cách như vậy!

Còn cái gì mà tất cả đều vui vẻ?!

Tất cả đều vui vẻ cái bà nội ngươi!

Ta căn bản không vui vẻ có được hay không!

Trong nháy mắt, nội tâm Trâu Khải toát lên một vạn câu ĐMM!

Sau đó, hắn lại ngẩn người nhìn Diệp Vân Dật!

Trong lúc nhất thời, không biết phải nói gì!

Thậm chí còn muốn đánh Diệp Vân Dật một trận!

Nhưng là!

Thời điểm vừa muốn động thủ, Trâu Khải liền đem ý niệm này trong đầu vứt đi!

Cái ý nghĩ này, thật sự là có chút khủng bố!

Nên biết, Diệp Vân Dật thế nhưng là người đã chém bay đầu của Hồ Tường a!

Lúc này, Trâu Khải cảm giác hình như có người đang đứng ở cửa. Lập tức quay đầu nhìn, khóe miệng không khỏi co lại!

Chính là Trâu Linh Nhi đang muốn đưa đồ ăn tới!

Lời nói vừa rồi của Diệp Vân Dật, thanh âm cũng không phải là nhỏ, nhất định đã bị nha đầu kia đã nghe được!

Bên này, khuôn mặt Trâu Linh Nhi cũng đã đỏ bừng, hai bên tai cũng đỏ như máu!

Nàng bê đồ ăn lên, đặt ở trên mặt bàn

Căn bản không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Vân Dật, ngay sau đó, liền vội vàng quay người chạy ra ngoài!

"Linh Nhi!"

Trâu Khải nhìn muội muội nhà mình, lần này đã xong, cần phải dỗ dành nó mới được.

Lập tức, Trâu Khải quay phắt trừng mắt nhìn Diệp Vân Dật. Diệp Vân Dật nhún vai, tỏ vẻ mình cũng không biết Trâu Linh Nhi đang muốn đưa đồ ăn lên.

"Haiza!"

Trâu Khải sửng sốt hồi lâu, rồi thở hắt ra một hơi!

Cmn cũng là do mình!

Không nên nâng lên cái đề tài này a!

Bên ngoài!

Trâu Linh Nhi chạy ra ngoài, trái tim vẫn đang đập lên thình thịch, vẻ mặt đỏ bừng!

Sau đó, trông thấy Xích Viêm Hổ cùng Thanh Linh Đại Bàng đang đứng bên ngoài canh giữ, thì đi tới!

Nhìn xem hai đầu dị thú này.

Đặc biệt là Xích Viêm Hổ!

Thật sự là quá khí phách!

Đối diện, Xích Viêm Hổ nghe thấy thanh âm Trâu Linh Nhi đang tới, lập tức ngước mắt nhìn.

Thấy người tới chỉ là một tiểu nha đầu, liền không thèm phản ứng nữa!

Trâu Linh Nhi vuốt ve bộ lông của Xích Viêm Hổ, một bên vừa vuốt, một bên vừa nghĩ.

Sau đó, giống như đã nghĩ thông suốt cái gì!

Bên trong nhà, Trâu Khải bất đắc dĩ nói: "Uống rượu uống rượu!"

Tiếp đó, Trâu Khải chuyển đổi chủ đề, nói đến sự tình Quân Đội Liên Minh.

"Ngươi ngàn vạn đừng nghĩ tới chuyện muốn kéo ta nhập bọn, hãy sớm bỏ ý nghĩ này đi, còn có thể đỡ tốn một chút nước bọt."

Diệp Vân Dật trực tiếp cự tuyệt.

Trâu Khải cũng là bất đắc dĩ, hắn tự nhiên biết rõ, tên khốn này nếu ra nhập vào Quân Đội Liên Minh, những lão bà kia của hắn, sợ là sẽ trực tiếp nổi điên!

"Ta không phải bảo ngươi gia nhập, mà là hiện tại dị thú càng ngày càng lớn mạnh, diễn biến càng lúc càng nhanh, Vương Tướng bọn họ đang suy nghĩ một sự tình."

"Sự tình gì?" Diệp Vân Dật cũng có chút hứng thú hỏi.

"Cùng với kế hoạch của mấy đại gia tộc kia có chút tương tự!" Trâu Khải nói: "Chính là để cho những dị nhân kia kết hợp lại!"

"Tuy bọn hắn hoàn toàn là xuất phát từ tư lợi, đập lên danh nghĩa này để đánh bóng bản thân mình!"

"Nhưng mà, dựa theo ý nghĩ của Vương Tướng, chuyện này cũng không phải là không có đạo lý!"

"Dị nhân cường đại cùng dị nhân cường đại kết hợp, hài tử đời sau sinh ra, chắc chắn sẽ không kém."

"Như vậy, cũng có thể đạt được sự tiến hóa bên trong nội bộ nhân loại, thậm chí, có thể xuất hiện tồn tại vượt qua Vương Cấp cũng chưa biết chừng!"

"Dù sao, Vương Tướng bọn họ suy đoán, ở ngoài biển, hoặc là sâu trong khu rừng rậm, trong những đầu dị thú kia, hẳn là đã xuất hiện tồn tại vượt qua Vương Cấp!"

Hô!

Những lời này, khiến cho Diệp Vân Dật không khỏi nheo mắt lại, tồn tại vượt qua Vương Cấp?!

Đó là lực lượng kinh khủng bực nào, nói là ‘di sơn đảo hải’ cũng không chút nào quá đáng a!

"Bất quá, Vương Tướng bọn họ chắc chắn sẽ không giống những gia tộc kia, làm những chuyện không có điểm mấu chốt như vậy. Các vị ấy chẳng qua chỉ là đưa ra ý nghĩ này, về phần kết hợp như thế nào, là chính bản thân dị nhân bọn họ tự mình lựa chọn."

"Vậy thì, xem ra ta cũng phải hảo hảo hưởng hứng ý tưởng này mới được."

Diệp Vân Dật nghĩ nghĩ, chậm rãi nói.

Trâu Khải: "..."

Cmn, không phải là ngươi vẫn đang luôn luôn hưởng ứng đó sao?!

Một lúc sau, bữa ăn kết thúc!

Diệp Vân Dật cũng phải quay về.

Bên này, Trâu Khải thấy Trâu Linh Nhi vậy mà không có đi ra đưa tiễn Diệp Vân Dật, lập tức biết rõ lần này nguy rồi, sợ là tiểu nha đầu này đã tức giận.

Chờ Diệp Vân Dật rời đi, thực sự là cần phải hảo hảo dỗ dành mới được!

Quả thực nằm yên cũng trúng đạn!

Lập tức, hắn lại rừng mắt liếc Diệp Vân Dật một cái, tên khốn này, chỉ biết tìm việc tốt cho mình!

"Ta đi đây, có thời gian thì qua chỗ ta uống một chén!"

Diệp Vân Dật nhảy lên, cưỡi Xích Viêm Hổ rời đi!

Thanh Linh Đại Bàng cũng trực tiếp bay lên không!

Sau đó cũng theo sau Diệp Vân Dật, bay về phía xa!

Sau khi tiễn Diệp Vân Dật rời đi, Trâu Khải cũng là đau đầu, lập tức đi tìm Trâu Linh Nhi.

Đi tới gian phòng của muội muội mình.

Gõ cửa!

Sau khi được muội muội cho phép, hắn liền đi vào!

Nhìn tới Trâu Linh Nhi, đem những gì vừa chuẩn bị trong đầu nói ra một lượt:

"Linh Nhi, vừa rồi Diệp huynh đệ uống nhiều quá, nên hắn chỉ nói giỡn mà thôi!"

"Muội cũng đừng để ở trong lòng."

"Lúc nãy huynh đã cảnh cáo qua với hắn."

"Về sau hắn sẽ không giám nói giỡn như vậy nữa!"

"Muội cũng đừng tiếp tục nóng giận!"

Những lời này, rơi vào tai Trâu Linh Nhi, khiến cho hai mắt nàng mở lớn, vẻ mắt hiện lên sự khó tin!

Ngay lập tức, nàng đứng phắt dậy!

Hành động này, khiến cho Trâu Khải càng thêm hoảng sợ! "Muội muội, muội tức giận sao? Để huynh bảo hắn tới, xin lỗi muội ngay trước mặt!"

Khoảnh khắc sau đó!

Trâu Linh Nhi nhìn chằm chằm Trâu Khải, bĩu môi, dậm chân nói:

"Ai kêu huynh nói như vậy với Diệp đại nhân!"

"Sao huynh có thể nói như vậy chứ!"

"Diệp đại nhân chỗ nào lỗ mảng?"

"A...?!" Trâu Khải đã ngây ngẩn cả người!

Cái này?

Có ý tứ gì?

Cái này vậy mà còn không lỗ mảng?

Thế thì cái gì gọi là lỗ mảng?

Hơn nữa, không phải là muội đang tức giận ư?

Bên này, khuôn mặt Trâu Linh Nhi cũng đã đỏ lên, hai bàn tay nắm lấy góc áo nói: "Ca, huynh, huynh giúp muội cùng Diệp đại nhân nói một chút. Muội, muội cũng muốn đi theo bên người Diệp đại nhân."

Oanh!

Giọng nói nhỏ nhẹ vang lên!

Nhưng rơi vào trong tai Trâu Khải, giống như là tiếng sấm giữa trời quang. Khiến cho khóe miệng hắn không ngừng run rẩy!

Điên rồi!

Cái thế giới này!

Điên rồi!

Toàn bộ đều điên rồi!

Lập tức, hắn đã bắt đầu hoài nghi nhân sinh, Diệp Vân Dật, đến tột cùng có mị lực gì!

Chẳng lẽ hắn là một cái nam Mị Ma, trong mắt của các cô gái, có sở trường đặc biệt gì đó!

Trông thấy Trâu Khải ngẩn người, Trâu Linh Nhi liền trở nên nóng nảy: "Lão ca, huynh nói chuyện đi chứ, huynh làm sao vậy?"

Cái này, có phải lão ca không đồng ý hay không? Hay là có chuyện gì xảy ra?

Như thế nào một bộ dáng không luyến tiếc nhân sinh như vậy?

Trâu Khải: "…"

Muội đừng nói nữa, huynh muốn im lặng một chút.

Cùng lúc đó.

Một nơi khác, có mấy mỹ nữ đang đi trên đường trong Thanh Mặc thành!

Nhìn phong cảnh xung quanh, trong đầu thì nghĩ tới tin tức đạt được lúc còn ở những tòa thành khác. Đó là Hồ gia đã bị tiê giệt.

Lúc này, ánh mắt các nàng đều mang theo sự hoài nghi, không biết những tin tức đó có phải là thật hay không.

Thật sự là bị diệt, hay là Hồ gia cùng những gia tộc kia thả ra tin tức giả, cố ý dẫn dụ các nàng mắc câu!

Chương 128 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!