Thư Lôi cùng Tống Nguyệt bị Diệp Vân Dật kéo dài một căn phòng giam nhỏ.
Vẻ mặt hai người lúc này đã cực kỳ hoảng sợ!
Các nàng không biết, Diệp Vân Dật muốn làm gì mình!
Chẳng lẽ lại!
Các nàng cũng sẽ không chịu nhục!
Sĩ khả sát bất khả nhục!
Trong nháy mắt, nội tâm các nàng đã làm đưa ra quyết định.
Chỉ có điều, khoảnh khắc sau đó!
"Các cô cứ hảo hảo ăn năn ngay ở chỗ này a, vừa vặn cũng cảm thụ một chút độc dược của ta lợi hai như thế nào."
Diệp Vân Dật nói một tiếng, khóe miệng nhếc lên cười ta, sau đó ra ngoài đóng cửa lại.
Trong phòng.
"A...? Tên khốn này này, chỉ là muốn trừng phát bọn mình?"
"Chứ không phải là giết chết?"
Thư Lôi vẻ mặt không dám tin mà nhìn về phía Tống Nguyệt, Tống Nguyệt cũng giống như vậy.
Nhưng mà, nàng hiện tại, vẻ mặt đang rất là xấu hổ.
Dù sao trong miệng mình, còn đang nhét vớ chân đâu!
Điều này, làm sao bây giờ?
"Ô ô." Tống Nguyệt kêu lên vài tiếng, ý bảo Thư Lôi hỗ trợ, đem vớ chân lấy ra.
Dù sao hai người cũng đang bị trói tay chân lại.
Thư Lôi: "…"
A... Cái này!
Chẳng lẽ mình phải dùng miệng lấy ra sao..!
Sau khi Diệp Vân Dật đi ra ngoài.
Liền nhìn hai đầu dị thú to lớn này, tâm tình thật tốt
Không nghĩ tới, trong nhà lại có thêm hai con dị thú.
Bên này, hai tên này cũng cảm nhận được thân thể mình biến hóa.Vẻ mặt cũng mang theo hưng phấn!
Lập tức chạy lại chỗ Diệp Vân Dật, tỏ vẻ thần phục.
"Nghe lời, không sai."
Diệp Vân Dật cũng sờ lên đầu chúng.
"Nếu không, chúng ta ra ngoài đi dạo một vòng?"
Diệp Vân Dật sau đó nhìn về phía các lão bà của mình nói.
Vu Nghiên các nàng nghe vậy, vẻ mặt liền trở nên hưng phấn, dù sao đây cũng là Tinh Thần dị thú a!
Dị thú đẳng cấp này, các nàng cho tới bây giờ vẫn chưa được ngồi qua đâu.
Lập tức liên nhao nhao đồng ý, đương nhiên, vẫn có một ít cô gái, lá gan tương đối nhỏ, cũng không giám đi lên.
Một lúc sau, tất cả đã ngồi ngay ngắn, Diệp Vân Dật cũng ra lệnh cho dị thú đi ra bên ngoài.
Cùng lúc đó.
Bên ngoài.
Có một nhóm cô gái cũng đang nhìn về phía trang viên.
Vẻ mặt ai nấy cũng tâm tình bất định.
Dù sao thì vừa rồi, các nàng cũng tận mắt nhìn thấy có hai đầu Tinh Thần dị thú đi vào trong đó.
Quá kinh khủng!
Hai con dị thú đó đi vào làm gì?
"Mình thấy vừa rồi hai người cưỡi dị thú kia có vẻ như lai giả bất thiện, giống như đi vào gây phiền toái. Nhưng mà, hiện tại như thế nào còn không thấy động thủ."
"Cổ quái, thật sự là quá cổ quái, mình cảm thấy có sự gian lận nào đó, chúng ta vẫn là cứ quan sát một chút."
"Ừ, coi như để bảo hiểm …."
La Tinh Duyệt và Cao Manh đang nói chuyện, bên cạnh, các cô gái khác thì tập trung nhìn vào trang viên, dù sao các nàng cũng không biết tình hình hiện tại như thế nào.
Nhưng là sau một khắc!
Đông!
Một âm thanh trầm đục, từ xa truyền tới.
Các nàng vội nhìn qua, lập tức ngây ngẩn cả người!
Đây là!
Trong nháy mắt, các cô gái ai nấy đều sững sờ, đây là cái gì?!
Vừa rồi đi vào, không phải Truy Nhật Báo ư?
Còn có Thiết Giáp Tích Dịch.
Nhưng mà hiện tại!
Hai đầu dị thú này là cái gì?!
Ngàn vạn lần đừng nói bọn chúng là hai con dị thú kia a!
Chênh lệch quá lớn đi!
To lớn hơn, ngầu hơn vô số lần!
Sau đó, các nàng nhìn thấy trên lưng Truy Nhật Báo và Thiết Giáp Tích Dịch đang chờ một nhóm người.
Cầm đầu, chính là người thiếu niên lúc trước cưỡi Xích Viêm Hổ biến dị trở về.
Về phần phía sau!
Đó là!
"Là Vu Nghiên!"
"Còn có Lữ Phương!"
"Các cậu xem, còn có Cung Tiểu Hàm, Tôn Minh Tuyết! Đều có mặt!"
Lập tức, các nàng bắt đầu trở nên kích động!
Đang chuẩn bị chạy về phía đó, chào hói với đám bạn của mình.
Nhưng là sau đó.
Theo Diệp Vân Dật ra lệnh một tiếng, Truy Nhật Báo cùng Thiết Giáp Tích Dịch đã lao nhanh về phía trước!
Âm thanh xé gió!
Âm thanh siêu thanh bùng nổ!
Cùng nhau phát ra!
Thực kinh khủng!
Tiếp đó, đoàn người trực tiếp lao đi!
"Này!"
La Tinh Duyệt, hướng về phía trước hô to một tiếng!
Nhưng mà, tiếng ồn bởi vì hai đầu dị thú tạo nên quá lớn, khiến cho tiếng hô của nàng, trực tiếp bị chìm ngỉm.
La Tinh Duyệt: "..."
Mọi người: "..."
A... Cái này
Chạy nhanh như vậy?
Sau đó, các nàng đành phải tiếp tục chờ đợi.
Một lúc sau.
Tiếng xé gió, tiếp tục truyền tới từ xa.
"Đã về đã về!"
Trong nháy mắt, các nàng lại hưng phấn trở lại, nhưng mà, chưa được bao lâu, hai con dị thú lại lao vụt qua.
Ta kháo!
Tiếp đó.
Lại một màn đi qua đi lại như vậy tiếp tục diễn ra.
Cuối cùng, các cô gái đều đã chết lặng!
Các ngươi đùa rất vui chứ!
Chạy qua chạy lại mà không vào đúng không?!
Một lúc sau.
Sau khi mọi người đã chơi đùa xong.
Ngừng lại.
Bỗng nhiên, Diệp Vân Dật như cảm giác được cái gì, nhìn về một hướng khác.
Ừ?!
Diệp Vân Dật vừa nhìn tới, lập tức sững sờ.
Cái này có ý tứ gì?
Như thế nào đột nhiên từ đằng xa có một nhóm mỹ nữ đang chạy về phía mình?
Nhình những bóng hình đang chạy lại này.
Lập tức, Diệp Vân Dật cảm giác như mình đang đối mặt với sóng cả mãnh liệt!
Phong cảnh đẹp không sao tả xiết!
Những mỹ nữ này không chỉ là chạy thôi, mà khuôn mặt còn mang theo bộ dạng tươi cười xen lẫn kích động.
Thậm chí hai tay còn mở ra.
A... Cái này?!
Các cô gái bây giờ đều nhiệt tình như vậy sao?
Diệp Vân Dật cũng đang cân nhắc, cái này phải ôm ai bây giờ?
Nhưng là sau một khắc!
Bên cạnh hắn, Vu Nghiên cùng Lữ Phương các nàng, sau khi nhìn thấy các cô gái này, đều trở nên kích động!
"La Tinh Duyệt, Cao Manh, là các cậu sao?"
"Các cậu không có việc gì chứ?"
Tiếp đó, các nàng cũng chạy qua, cùng nhóm mỹ nữ kia tụ lại cùng một chỗ.
Diệp Vân Dật: "…"
Nguyên lai không phải là hướng về phía hắn mà đến!
Lập tức, Diệp Vân Dật nhếch miệng, vẻ mặt không khỏi xấu hổ.
Chờ cho các nàng ôn chuyện xong, Diệp Vân Dật cũng bước tới.
Vu Nghiên thấy hắn, liền giới thiệu: "Đây là, lão công của bọn mình! Diệp Vân Dật! "
Bọn mình?!
Mọi người nghe vậy, không khỏi ngây người!
Cái này có ý tứ gì?!
Các ngươi nhiều người như vậy?!
Bên cạnh, Cung Tiểu Hàm cùng Tôn Minh Tuyết các nàng nghe vậy, vừa mới chuẩn bị giải thích. Dù sao các nàng còn chưa phát sinh cái gì với Diệp Vân Dật.
Nhưng là, giống như cảm giác hiện tại nếu giải thích thì hình như không tốt lắm.
Vì vậy cũng chỉ là im lặng đứng đó.
"Chào mọi người, đi thôi, vào bên trong nhà rồi nói chuyện."
Lúc này, Diệp Vân Dật cũng đang quan sát các nàng, khóe miệng mỉm cười anh tuấn, cùng các nàng nhẹ nhàng nói.
Mọi người đi vào bên trong trang viên.
Lữ Phương, Vu Nghiên các nàng tiếp khách, bắt đầu ôn chuyện với nhau.
Một lúc sau.
Các cô gái mới tới cũng đã biết chân tướng sự tình!
Nguyên lai là như vậy a!
Trong lòng các nàng, hình tượng của Diệp Vân Dật, trong nháy mắt đã trở nên cao lớn.
Các nàng cũng nhìn về phía đám bạn Lữ Phương của mình với ánh mắt hâm mộ.
Ra tay quá nhanh, cũng quá quyết đoán đi!
Thời điểm mọi người đang ôn chuyện.
Từ cổng lớn, Diệp Vân Dật nghe được tiếng gõ cửa truyền tới.
Sau khi đi qua mở.
Thì thấy Trâu Khải đang đứng ở bên ngoài, chỉ có điều sắc mặt đối phương không được tốt lắm.
"Ngươi như thế nào có biểu lộ như vậy? Có chuyện gì sao?"
"Nói chuyện a!"
Diệp Vân Dật nhìn Trâu khải, cái tên này, làm sao vậy?
Cũng không nói chuyện?
"Ta ta có một chuyện cần nói với ngươi."
Trâu khải trầm mặc cả buổi mới chịu mở miệng. Sau đó, lập tức nhìn chằm chằm Diệp Vân Dật, trong đầu thì không ngừng chửi bới.
Tên khốn này.
Có cái gì tốt chứ?
Làm sao được nhiều cô gái yêu thích như vậy.
Thực sự con mẹ nó gặp quỷ rồi!
Chương 132 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]