Trong nháy mắt, nó đã đi tới trước mặt Tiểu Hắc Tử.
Tiểu Hắc Tử nhìn bạch lang.
Không khỏi sững sờ!
Nhưng là!
Cũng không choáng váng quá lâu.
Sau một khắc!
Nó liền nhảy lùi về phía sau.
Cùng lúc đó, móng vuốt của bạch lang cũng đã rơi xuống trước mặt Tiểu Hắc Tử.
Đông!
Một đạo âm thanh trầm đục đột nhiên truyền tới.
Mắt đất phía trước Tiểu Hắc Tử, bị đánh cho nứt nẻ.
Móng vuốt bạch lang, như là chiếc máy cày sắc bén, tạo thành những chiếc rãnh sâu trên mặt đất.
Quả thực nhìn thấy mà giật mình!
Tiểu Hắc Tử nhìn một màn này, dục vọng chinh phục trong ánh mắt ngày càng mãnh liệt hơn!
Ngay sau đó, cũng lao về phía bạch lang mà tới!
Sau một khắc!
Nó đã vòng sau lưng bạch lang!
Nhưng là, bạch lang xoay người một cái!
Há miệng hướng về phía Tiểu Hắc Tử táp tới!
Những chiếc răng sắc nhọn kia.
Hiện ra hàn quang lạnh lẽo.
Tiểu Hắc Tử cũng ra tay!
Trong nháy mắt, răng nanh sắc nhọn va chạm vào nhau, để cho bạch lang trong nháy mắt cũng cảm nhận được sức mạnh cực đại truyền tới!
Nó nhìn về phía Tiểu Hắc Tử, ánh mắt mang theo rung động!
Phảng phất như đang nói, cái tên này lúc trước vẫn còn nhỏ yếu, vì cái gì hiện tại, lại trở nên cường đại như vậy!
Tiểu Hắc Tử rơi xuống đất, nội tâm đồng dạng không cam lòng, nó hiện tại, coi như là cùng bạch lang ở tình trạng không sai biệt lắm!
Nhưng để muốn chinh phục đối phương, vẫn là không đủ!
Sau đó nó thử mấy lần nữa.
Hai bên có thắng có thua!
Một lúc sau, Tiểu Hắc Tử cũng biết rõ, bây giờ còn chưa thể làm gì được đối phương.
Không có kết quả, chỉ có thể hậm hực ly khai.
Bên này, bạch lang nhìn Tiểu Hắc Tử, ánh mắt mang theo sự ngạo nghễ.
Lập tức, liền ngửa mặt lên thét dài, phảng phất như đang biểu đạt sự thoải mái của mình.
Đi xa, Tiểu Hắc Tử nghe được thanh âm thét dài kìa, liền quay đầu nhìn vào phía rừng cây, răng nanh lập tức nhe lên, tiếp đó là mang theo sự không cam lòng cực độ, quay về hướng trang viên đi tới!
Trong trang viên.
Bên này, Diệp Vân Dật nhìn xem không sai biệt lắm.
Đã bắt đầu ngắt lấy dị gốc, chuẩn bị luyện dược.
Bỗng nhiên.
Âm thanh xé gió từ xa truyền tới.
Diệp Vân Dật nhìn lại, không phải ai khác, đúng là Tiểu Hắc Tử từ bên ngoài đã quay về.
"Ừ? Tiểu tử này, vừa chạy đi đâu vậy?"
Thời điểm Diệp Vân Dật lầm bầm tự hỏi, Tiểu Hắc Tử đã chạy về phía hắn.
Sau khi nó tới gần, Diệp Vân Dật mới nhìn rõ, trên cơ thể tiểu tử này có dấu vết đánh nhau, thậm chí còn có một số vết máu còn dính trên đó!
Bên cạnh, đám Xích Viêm Hổ cũng đi tới rồi gầm nhẹ một tiếng.
Phảng phất như đang rất căm tức.
Chỉ có điều, Tiểu Hắc Tử không nói một lời, chỉ nhìn về phía Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật đại khái cũng hiểu ý của tên tiểu tử này.
Lập tức, liền lấy ra mấy viên Thần cấp dị thú thăng cấp đan cho nó sử dụng.
Sau đó, cũng lấy ra Thần cấp lương thực cho nó một ít.
"Ăn đi, ai biết ngươi, cái tên này đã chạy đi đâu, ở bên ngoài ăn hết đau khổ, nên bây giờ chạy về đây khóc a?"
Diệp Vân Dật nhìn miệng vết thương trên người Tiểu Hắc Tử thì hồi tưởng lại, tiểu tử này, từ nhỏ đến bây giờ, hầu như là không gặp phải khó khăn gì.
Càng là không có thất bại qua, lần này thì tốt rồi.
Đã thất bại.
Bất quá, thất bại là mẹ thành công đi.
Tuy nhiên, Diệp Vân Dật cũng không biết tiểu tử này đã làm cái gì.
Tiểu Hắc Tử sau khi ăn hết 3 viên Thần cấp dị thú thăng cấp đan, nhưng lại cũng không thấy thực lực tăng lên.
Diệp Vân Dật thấy vậy, liền suy tư, xem ra hẳn là sau khi đến một cấp độ nào đó, tác dụng của Thần cấp dị thú thăng cấp đan cũng sẽ yếu bớt.
Nhưng mà sau khi hấp thu, có lẽ thực lực cũng sẽ tăng lên.
"Được rồi, ngươi thoáng cái ăn nhiều như vậy, cần phải hảo hảo tiêu hóa thoáng một chút, cứ chờ đi, không cần phải gấp."
Diệp Vân Dật nói xong, liền sờ lên cái đầu của nó.
Dù sao hắn còn có sự tình khác.
Diệp Vân Dật tới đây.
Vu Nghiên các nàng đã đem dị gốc đều chuẩn bị xong.
Sau đó, Diệp Vân Dật không ngừng viết.
Bản dược vật siêu cường, bắt đầu muốn luyện chế.
Chỉ thấy Diệp Vân Dật đem tất cả tài liệu, đều để vào bên trong dược đỉnh.
Tiếp đó, lấy ra viên tinh hạch Tinh Thần hậu kỳ kia.
Bên cạnh, Cung Tiểu Hàm cùng La Tinh Duyệt các nàng cũng đều nhìn thấy động tác này.
Lập tức khóe miệng co giật!
A... Cái này!
Cái này, trực tiếp đem những đồ vật này bỏ vào ư?
Không có vấn đề gì chứ?
Các nàng cũng đã nghe nói qua một ít tin đồn về luyện dược. Luyện dược, loại chuyện này, tỷ lệ thất bại vô cùng cao. Nhất là dược vật đăng cấp cao, cái tỷ lệ thất bại kia, càng là cao hơn.
Hiện tại, Diệp Vân Dật vậy mà để tất cả vào một chỗ cùng một lúc, vậy cũng có thể sao?
Lúc này, không sợ lãng phí tinh hạch Tinh Thần hậu kỳ này sao.
Mấy cô gái khác cũng quan sát một màn này, nội tâm cũng thở dài.
Chỉ có điều, các nàng hiện tại cũng không thể nói cái gì.
Các nàng liền quay sang nhìn biểu lộ của mấy người Vu Nghiên bên cạnh.
Sau một khắc liền sửng sốt!
A... Cái này!
Chỉ thấy, nét mặt của Vu Nghiên các nàng chỉ hiện lên sự chờ mong.
Cái này.
Đối với Diệp Vân Dật tin tưởng như vậy ư?
Lập tức, các nàng cũng đều tập trung chăm chú quan sát.
Diệp Vân Dật liền đem tinh hạch Tinh Thần hậu kỳ trong tay ném vào dược đỉnh.
Sau đó là đóng nắm dược đỉnh lại.
Cảm thụ trạng thái của dị gốc bên trong, hắn liền điều chỉnh hỏa lực.
Một giờ, hai giờ
Thời gian dần qua, mùi thơm đã truyền khắp nơi trong không khí.
Trong nháy mắt, đám người Cung Tiểu Hàm đều hai mắt trợn tròn, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi!
Đây là!
Đây là mùi thuốc!
Chẳng lẽ lại, cái này thật sự là muốn thành công?!
Thời gian dần qua, mùi thuốc đã càng ngày càng nồng đậm, tản mát khắp nơi.
Bên ngoài.
Trên đường.
Không ít người đều ngửi thấy mùi thơm này.
Đều là sững sờ!
"Ừ? Đây là hương vị gì? Thơm như vậy?"
Một tên dị nhân không khỏi dừng bước chân, nhìn về mấy người bên cạnh, hỏi thăm một chút.
Bên cạnh, mấy người khác cũng là ngửi thấy được mùi thơm này, lập tức nhíu mày, mùi thơm này, giống như không phải là mùi hương đơn thuần thư vậy
Một người hít một hơi thật sâu: "Ta như thế nào có cảm giác không thích hợp, sau khi ngửi xong, cảm giác thân thể như nhẹ nhàng hơn?"
Một câu này, giống như đề tỉnh mọi người!
"Đúng đúng đúng, ta cũng có loại cảm giác này, thật giống như có năng lượng có đang tràn vào thân thể ta vậy, cảm giác thật thần kỳ."
"Đây là thứ tốt! "
"Hay là chúng ta đi theo mùi thơm này xem thử?"
"Ừ! "
"Đi đi đi! "
Mấy người ăn nhịp với nhau!
Lập tức đi theo hướng mùi thơm phát ra!
Một lúc sau, đã đi tới bên cạnh trang viên của Diệp Vân Dật.
Cách đó không xa, cũng có không ít dị nhân, đang liên tiếp chạy đến, tất cả đều nhìn về bên trong trang viên, hai mắt đều trang đầy rung động.
"Đây là! Diệp đại nhân đang làm cái gì ư?"
"Không biết, dù sao nơi này cũng nơi có mùi nồng nặc nhất, bên trong Diệp đại nhân hẳn đang làm cái gì đó."
"Hơn nữa hiện tại, mùi thơm càng lúc càng nồng nặc!"
"Nói thật, ta hiện tại cũng muốn vào đó xem thử."
"Ngươi nói như không nói, ai hiện tại mà không muốn vào nhìn xem, ta cũng muốn a, nhưng là ai dám đi vào"
Từng lời nói trong miệng đám dị nhân truyền ra.
Mọi người nhìn chằm chằm vào trang viên, đều muốn đi vào trong đó, nhưng chỉ hận là mình không phải là mỹ nữ a!
Chỉ có thể ở bên ngoài chờ!
Cách đó không xa, có vài đạo thân ảnh trẻ tuổi cũng đang tới. Bọn hắn nhìn vào trang viên, khóe miệng cũng co lại, mùi thơm này, những tên dị nhân này không biết, nhưng bọn hắn là biết rõ!
Cái này, chính là mùi thuốc!
Hơn nữa còn là đẳng cấp cao!
Trong chỗ này, thậm chí có luyện dược sư lợi hại như vậy.
Chương 135 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]