Diệp Vân Dật trực tiếp đẩy cửa đi vào!
Điều này khiến cho hai cô gái trở nên hoảng sợ.
Các nàng nhìn về phía Diệp Vân Dật, giống như đã làm chuyện gì xấu và bị bắt gặp.
Ánh mắt cũng cũng không khỏi né tránh!
Diệp Vân Dật nhìn hiện trang của các nàng, khá lắm, cái tư thế này ngược lại là có chút ý tứ!
Đang lẫn nhau dùng miệng giúp đối phương cở dây trói.
Hơn nữa, trên khuôn mặt cũng hiện lên vẻ đau đớn.
Thoạt nhìn, hai người thực sự khá thân thiết.
Diệp Vân Dật nhìn vậy, liền bước tới.
"Ngươi muốn làm gì!"
"Đừng tới đây!"
"A... A... A...!"
Diệp Vân Dật: "..."
Hai người các ngươi, giống như hai con chuột chũi vậy.
Kêu kêu cái búa ấy
Sau đó Diệp Vân Dật đứng lại:
"Ta vốn muốn giúp các cô cởi dây trói, các cô nếu không muốn, coi như ."
Thư Lôi hai người: "..."
Lập tức, Diệp Vân Dật quay người chuẩn bị ra ngoài.
Bỗng nhiên!
"Ai ai ai, ngừng ngừng!"
Thanh âm của Thư Lôi sau đó cũng đã trở nên ôn nhu hơn:"Ngươi giúp chúng ta cởi dây trói thật sao?"
Diệp Vân Dật nghe thấy âm thanh cầu xin tha thứ này, ngược lại là còn kém không nhiều lắm.
Lập tức, liền giúp đỡ các nàng cởi dây.
Sau khi dây trói được tháo ra, hai người xoa xoa hai cánh tay.
Ánh mắt nhìn về phía Diệp Vân Dật, có một tia hận ý.
Dù sao, hắn đem các nàng trói lại không nói!
Vậy mà còn cho bọn ăn độc dược.
Các nàng hiện tại, cơ thể đã trở nên mềm yếu, thực lực cũng đã biến mất.
Hơn nữa!
Còn kèm theo sự đau đớn!
Giống như lời nói lúc trước của hắn. Độc đan này, sẽ đưa tới cảm giác càng ngày càng đau đớn, lần sau mãnh liệt hơn lần trước.
Các nàng đã bắt đầu lo sợ cho tương lai rồi.
Diệp Vân Dật nhìn các nàng: "Thật không nghĩ tới, các cô lại vẫn có thể chịu được sự đau đớn này."
"Ta chỗ này ngược lại là có giải dược."
"Nói đi, ngươi có điều kiện gì! "
Thư Lôi hai người nghe vậy, tự nhiên biết rõ Diệp Vân Dật muốn nói điều kiện. Khẳng định hắn sẽ không tùy tiện đem giải dược cho các nàng!
Diệp Vân Dật khóe miệng giương lên: "Các cô ngược lại là hiểu chuyện. Ta xem các cô dáng người không tệ, tuy lúc trước các cô đã mạo phạm, còn muốn động thủ với ta. Nhưng mà, ta là đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân."
"Vì vậy, điều kiện của ta là, các cô phải lấy ta, từ nay về sau phải hậu hạ bên cạnh ta."
Oanh!
Trong nháy mắt!
Hai người trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn về phía Diệp Vân Dật
Lão tặc vô sỉ.
"Vô sỉ!"
Trong nháy mắt, Thư Lôi chửi bới: "Ngươi giết chúng ta đi, chúng ta sẽ không khuất phục!"
"Đúng vậy!"
Một cô gái khác cũng nhìn về phía Diệp Vân Dật, khóe miệng nhếch lên: "Ngươi chờ đó, Ngự Thú Cung chúng ta sẽ không từ bỏ ý đồ. Nhưng nếu ngươi ta chúng ta, quay về chúng sẽ nói lời tốt đẹp cho ngươi, từ đó biến chiến tranh thành tơ lụa!"
"Ta khuyên ngươi không nên…"
"Ô ô ô"
Nháy mắt sau đó, còn không chờ nàng nói xong, Diệp Vân Dật đã nhặt vớ chân trên mặt đất lên, trực tiếp nhét vào trong miệng của nàng.
Sau đó đem nàng trói lại một lần nữa.
Lần này trói càng thêm xiết chặt.
Sau đó, Diệp Vân Dật nhìn về phía thư Lôi!
Thư Lôi đã bị một màn vừa rồi hù dọa, vô thức lùi về phía sau.
Nhưng là sau đó, đã bị Diệp Vân Dật giữ lấy, sau đó là tiếp tục trói lại!
"Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt."
Diệp Vân Dật nhìn hai người, vứt xuống một câu, sau đó rời đi.
Xem thử, sau này độc dược phát tác, các ngươi còn chịu đựng được không.
Sau khi ra ngoài.
Diệp Vân Dật đi tới nhìn dị gốc bên trong dược viên. Đếm qua một lượt, hình như số lượng không đủ để điều chế thuốc dưỡng thai.
Chủ yếu là dược viên này tương đối nhỏ, chủng loại cũng không đầy đủ.
Chứ đừng nói là điều chế thuốc.
Cần phải xây dựng một địa phương rộng rãi hơn.
Diệp Vân Dật nghĩ đến đây, sau đó hái xuống một ít dị gốc, vẫn là luyện chế một số dược vật khác a.
Tạm thời cứ sử dụng những tài liệu hiện có.
Diệp Vân Dật lần nữa bắt đầu luyện chế!
Một lúc sau.
Trong trang viên, mùi thuốc lần nữa bộc phát!
Ngoài trang viên, không ít dị nhân cũng ngửi thấy được, đều tụ tập xung quanh.
"Ông trời của ta, Diệp đại nhân lại bắt đầu chế thuốc ư?"
"Thơm quá, Diệp đại nhân quả thực là khó lường."
"Thật khó để so sánh a!"
Tin tức Diệp Vân Dật lần nữa luyện dược thành công, tiếp tục truyền ra bên trong thành.
Sau một thời gian, một đám gia tộc cũng đã nghe tin.
Ai nấy cũng đều khiếp sợ không nói thành lời.
Dù sao, xác xuất thành công cao như vậy, đây đích thị là một Luyện Dược Sư thâm niên cao a.
Xem ra, lễ vật ngày hôm qua đưa tặng, không uổng phí rồi.
Lập tức, mọi người đều chờ mong buổi yến tiệc tối hôm nay.
Nhất là một vài vị gia chủ hôm qua không có mặt ở trong thành, đã có chút chờ không được để tặng đồ cho Diệp Vân Dật.
Cùng lúc đó.
Một bên khác.
Bên trong Tân Hỏa thành, xuất hiện vài đạo thân ảnh đang đi tới trước một cánh cổng lớn.
Cảnh cổng vô cùng to lớn, được trạm trổ tinh xảo.
Cực kỳ lộng lẫy!
Vừa nhìn thấy nó, đã biết là nơi tụ tập kim tiền.
Phía trên cánh cổng lớn, được viết hai chữ Dược Minh.
Cùng lúc đó!
Từ bên trong, có mùi thuốc tỏa ra.
Khiến cho bọn hắn vừa ngửi thấy, khuôn mặt đều hiện lên vẻ hưởng thụ.
Nhưng là, cái biểu lộ hưởng thụ này cũng chỉ thoáng qua tức thì!
Dù sao, lúc trước bọn hắn đã từng ngửi qua dược vật mà Diệp Vân Dật luyện chế, hiện tại ngửi thấy mùi dược vật bình thường này, tự nhiên cũng không quá để ý.
Sau đó.
Oanh!
Một tiếng nổ đột ngột vang lên.
Khiến cho bọn hắn không khỏi sững sờ, sau đó là thở dài một hơi.
Đây nhất định là ai đó đã luyện chế đã thất bại!
Tuy chỗ này của bọn hắn, đều là Luyện Dược Sư có thâm niên, thế nhưng tỉ lệ thất bại cũng không thấp.
Ngay sau đó, bọn hắn như nghĩ tới cái gì đó, liền tranh thủ đi vào bên trong.
"Mau dẫn ta đi tìm minh chủ!"
Trong lời nói, mang theo sự sốt ruột.
Một lúc sau, bọn hắn đi tới trong đại sảnh!
Đối diện, có một nam nhân trung niên đang mặc áo choàng màu trắng.
Bên cạnh, cũng không có không ít nam nhân khác mặc trang phục đồng dạng, tất cả đều đang nhìn bọn họ.
"Ta nghe nói, các ngươi đi ra ngoài, gặp được một tên Luyện Dược Sư lợi hại?"
Nam nhân cầm đầu hỏi, sau đó nhìn về phía bọn họ.
Phía dưới, tên thanh niên nhìn minh chủ Khổng Kiện, vẻ mặt mang theo sự cung kính nói: "Người nọ có lẽ rất lợi hại, luyện chế dược vật, mùi thuốc khiến cho hơn một nửa Thanh Mặc thành đều có thể ngửi thấy được."
Cái gì?!
Oanh!
Trong nháy mắt!
Khổng Kiện và đám người vừa rồi còn đang ngồi tựa lưng vào ghế, nghe được những lời này, đột ngột đứng bật dậy, vẻ mặt mang theo biểu lộ bất khả tư nghị.
Càng là có mấy người hít một hơi lãnh khí, khóe miệng co giật!
Cái gì?!
Mùi thuốc, hơn một nửa Thanh Mặc thành đều có thể ngửi thấy được?
Cái Thanh Mặc thành kia là nơi nào a, đây chính là tòa thành siêu đại hình đấy.
Vậy mà đạt được phạm vi như vậy, đến tốt cùng là hắn luyện chế loại thuốc gì.
"Hắn luyện chế là thuốc gì?"
"Không biết, chúng ta đã gặp hắn, muốn mời đối phương gia nhập Dược Minh, nhưng là hắn không đồng ý."
Trong nháy mắt, tên thanh niên giống như mở máy phát thanh, đem những ủy khuất lúc trước cùng với thêm mắm thêm muối một chút, tất cả đều nói ra. Như thể muốn minh chủ làm chủ cho hắn.
Thanh niên vừa nói, một bên nhìn sắc mặt của Khổng Kiện đã trở nên âm trầm, lập tức trong lòng không khỏi vui mừng.
Minh chủ đây là muốn nổi giận.
Lúc này, chỉ sợ tên tiểu tử kia không có quả ngọt để ăn a.
Tiếp đó, tên thanh niên một lần nữa đổ thêm dầu vào lửa.
Bên cạnh, mấy tên đồng bọn của tên thanh niên cũng không ngăn cản.
Dù sao bọn hắn cũng bị nghẹn khuất trong lòng,
Một lúc sau!
BA~!
Khổng Kiện đập bàn một cái!
"Đừng nói nữa!"
Một tiếng quát lớn vang lên!
Khiến cho tên thanh niên không khỏi giật mình hoảng sợ.
Chương 138 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]