Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 150: CHƯƠNG 149: CHUYỆN NGHỊCH THIÊN

Ừ?

Cô gái nghe Diệp Vân Dật nói vậy, liền ngây người.

Tình cảnh hiện tại của mình?

Sau đó, nàng quan sát căn phòng lạ lẫm này.

Vách tường có chút kỳ lạ.

Sau đó hồi tưởng đến tình huống trước khi mình hôn mê.

Lập tức nội tâm xiết chặt!

Nàng nghĩ tới!

Lúc trước nàng cùng phụ vương nổi lên tranh chấp, sau đó chạy ra khỏi hoàng thất Bắc Cương, tiến về phía Nam!

Nhưng trên đường đi thì gặp dị thú kịch độc

Bị nó cắn phải!

Về sau, trên đường đi nàng phải dựa vào sức mạnh của mình để cứng rắn áp chế độc tố!

Một đường lang thang!

Cuối cùng, giống như là đã té xỉu!

Nàng vốn cho là mình sẽ táng thân trong miệng dị thú!

Nhưng mà không nghĩ tới, bây giờ lại xuất hiện ở chỗ này!

Là hắn đã cứu mình sao?!

"Thực xin lỗi"

Cô gái nhìn Diệp Vân Dật, ánh mắt dần trở nên nhu hòa, dù sao dùng ngữ khí như vậy để đối đãi ân nhân cứu mạng của mình, xác thực quá không lễ phép.

Diệp Vân Dật cũng nhìn cô gái này.

【Tính danh: Vi Lạp】

【Chiều cao: 173cm】

【Nhan trị: 999】

【Kích thước: D】

【Vóc dáng: 99】

【Độ thuần khiết: 100%】

Nhìn màn sáng, không khỏi cảm khái!

Hắn đã nói là sắc nước hương trời mà lại!

Bất quá, điều này cũng chỉ là dưới ánh mắt của Diệp Vân Dật.

Khả năng là người Bắc Cương, càng ưa thích béo hơn một chút.

Diệp Vân Dật ngược lại là ưa thích tâm hồn rộng lớn như vậy.

"Không có việc gì, ta là Diệp Vân Dật, vừa rồi mới giúp cô giải độc. Nhưng mà, cô hẳn là trúng độc trong thời gian tương đối dài, cho nên, nếu muốn khôi phục lại thực lực, chắc cũng cần phải một thời gian tương đối dài."

"Chỗ này của ta cũng khá rộng rãi, hơn nữa nữ hài cũng tương đối nhiều, cô có thể ở chỗ này nghỉ ngơi và hồi phục."

"Lát nữa có thể đi ra ăn một chút gì đó."

Diệp Vân Dật nói xong, vẻ mặt cô gái càng thêm đỏ.

Dù sao Diệp Vân Dật càng nói như vậy, nàng càng thêm cảm thấy có lỗi!

Chính mình đến cùng đã làm cái gì vậy.

Người ta rõ ràng đối tốt với mình như vậy!

Hơn nữa, biểu lộ còn tao nhã như vậy!

Nàng chuẩn bị đứng dậy!

Nhưng mà!

"A...!"

Sau đó, nàng hô nhỏ một tiếng!

Vừa rồi nàng còn trong sự kinh hoàng, không có cảm giác gì, nhưng hiện tại đã bình tĩnh lại, vừa khẽ di động, liền cảm giác toàn thân đau nhức vô cùng!

Giống như là vừa mới cùng dị thú đánh một trận sống chết vậy!

"Được rồi, cô cứ nằm đó đã, đừng nhúc nhích!"

Diệp Vân Dật bước tới, đặt tay ở trên bụng nàng.

Động tác này, khiến cho thân thể Vi Lạp đều đột nhiên căng cứng!

"Buông lỏng, ta xoa bóp cho cô thoáng một chút. Thân thể cô bây giờ bời vì trúng độc trong thời gian dài, đã bị kịch độc ăn mòn. Cho nên tổn thương rất lớn, cảm giác đau đớn này khả năng còn tiếp diễn trong nhiều ngày. Bây giờ tôi xoa bóp cho cô, tối thiểu thì cũng có thể làm cho cô thoải mái một chút."

"Ah vâng. Vâng."

Cảm nhận được bàn tay ấm áp của Diệp Vân Dật, khuôn mặt Vi Lạp phiếm hồng.

Cuối cùng cũng đáp ứng.

Đồng thời, nàng cũng minh bạch, trong thời gian ngắn mà muốn về Bắc Cương là điều không thể nào. Căn bản là thân thể không kịp hồi phục trở lại.

Hơn nữa, cho dù có thể trở về, lại có như thế nào. Nàng coi như là đã bị phụ vương bức cho rời đi.

Nghĩ tới đây, sắc mặt Vi Lạp liền trở nên ảm đạm.

Sau đó Diệp Vân Dật bắt đầu xoa bóp.

Một lúc sau.

Diệp Vân Dật cảm giác mình đúng là miệng lưỡi nở hoa sen.

Con mẹ nó.

Sao hắn có thể tập trung xoa bóp được đây?

Hắn chỉ đang ấn ấn một cách mù quáng.

Mục đích là để hưởng thụ cảm xúc này.

Cái cơ bụng này…

Không thể không nói, vóc dáng này thật sự rất tốt!

Nghĩ đến đây, Diệp Vân Dật ngẩng đầu lên, khuôn mặt nở nủ cười tỏ vẻ thân sĩ: "Thế nào? Lực đạo coi như cũng được chứ?"

Thấy bộ dạng này của Diệp Vân Dật, nội tâm cảnh giác của Vi Lạp cũng buông lỏng một chút, hàm răng khẽ cắn bờ môi: "Ừm!"

Nàng đã lớn như vậy, nhưng còn chưa bị nam nhân nào chạm vào như vậy.

Tuy có chút là lạ.

Nhưng mà, cảm giác vẫn là thật thoải mái!

Sau một khắc!

Diệp Vân Dật dùng sức một chút.

"Ưm!!"

Một âm thanh ngọt ngào đột nhiên phát ra từ miệng Vi Lạp!

Nghe đưcc thanh âm này, trong nháy mắt, hai người đều ngây ngẩn cả người!

Sắc mặt Vi Lạp trực tiếp phiếm hồng!

Mình làm sao vậy a!

Làm sao lạt đột nhiên phát ra thanh âm như vậy?!

A... A... A...!

Diệp Vân Dật ngược lại là nhìn về phía nàng, khóe miệng nở một nụ cười khó phát hiện. Cô nàng này, còn rất ý tứ, thanh âm này, nếu như lớn hơn một ít, nhất định sẽ rất thú vị.

"Bây giờ, ta sẽ xoa bóp chân cho cô một chút, ta đối với mát xa vẫn là tương đối có nghiên cứu, thủ pháp mát xa này, là ta tự nghĩ ra. Đảm bảo sẽ cho cô hưởng thụ cảm giác ấm áp."

Nói xong, Diệp Vân Dật vỗ vỗ bên cạnh.

Vi Lạp cũng biết rõ Diệp Vân Dật có ý gì.

Lập tức xích lại gần.

Tiếp đo, Diệp Vân Dật tiếp tục xoa bóp cho cô!

Bên này, Vi Lạp vẫn còn im lặng vì thanh âm vừa rồi của mình.

Khuôn mặt vẫn còn đỏ ửng, chưa chịu tản đi.

Một lúc sau, mát xa chấm dứt, Diệp Vân Dật cũng cảm thấy mỹ mãn.

Hơn nữa, còn có cảm giác chinh phục thành công dâng lên.

Nhìn hắn hướng Vi Lạp: "Lát nữa cô có thể đi tắm rửa, rồi nghỉ ngơi một chút. Cô cứ an tâm ở trong trang viên này là được."

"Đương nhiên, nếu muốn rời đi, tùy thời đều có thể."

Nói xong, Diệp Vân Dật sải bước đi ra ngoài.

Để cho Vi Lạp có cảm giác, một khắc cũng không muốn dừng lại.

Vi Lạp nhìn bóng lưng của Diệp Vân Dật, có một cảm giác nhẹ nhóm thật lâu chưa từng có.

Một lúc sau.

Nàng đi ra ngoài.

Sau khi tắm rửa xong thì đi dạo trong trang viên.

Thời gian dần qua.

Nàng cảm thấy có chút không đúng!

Người này!

Có thực lực gì?!

Mà tại sao, có nhiều dị thú như vậy!

Hơn nữa, thoạt nhìn còn là dị thú đẳng cấp cao.

Sau khi thấy những thứ này, vẻ mặt nàng đã trở nên hoảng sợ.

Cùng lúc đó.

Tiểu Hắc Tử, Xích Viêm Hổ chúng nó cũng chú ý tới Vi Lạp.

Thấy Vi Lạp nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt chúng cũng ngưng lại.

Nhưng mà ngay sau đó.

Chúng ngửi thấy mùi Diệp Vân Dật trên người nàng.

Liền trưng khuôn mặt như hiểu rõ.

Sau đó cúi đầu xuống, tiếp tục dùng bữa.

Thấy bộ dạng của bọn chúng, khóe miệng Vi Lạp co giật!

Những con dị thú này là Diệp Vân Dật nuôi dưỡng!

Nhiều dị thú đẳng cấp cao như vậy

Ngay cả Bắc Cương hoàng thất của cô cũng là hiếm thấy!

Nên biết, dị thú đều rất khó bị thu phục!

Nhất là dị thú đẳng cấp cao!

Thu phục đã là không dễ dàng, để chúng nghe lời, thì càng khó khăn hơn.

Từ điều này cũng có thể thấy được thực lực của Diệp Vân Dật như thế nào!

Khủng bố!

Cực kì khủng bố!

Một lúc sau.

Nàng cũng là chú ý tới đám người Chu Hoài Vi!

Nhìn bộ dạng các cô ấy, nàng liền sững sờ!

Sao bụng ai cũng lớn như vậy?!

Hơn nữa, toàn bộ trang viên, cũng chỉ có Diệp Vân Dật là nam nhân!

Nói như vậy!

Những người này, đều là lão bà của Diệp Vân Dật?!

Lập tức, nội tâm nàng đối với hình tượng của Diệp Vân Dật đã có chút ít dao động!

Bất quá, một lúc sau.

Nàng thấy vẻ mặt hạnh phúc của những cô gái này, liền minh bạch.

Các cô ấy đều là người phụ thuộc vào cường giả.

Trong tận thế này, hành động như vậy không gì đáng trách!

Nàng vốn không định chú ý nữa.

Nhưng khi nhóm người Chu Hoài Vi nhìn thấy nàng, liền đi tới: "Muội muội là mới tới sao??"

"Muội là người Bắc Cương?"

"Muội thật là xinh đẹp a"

Nghe những lời này, Vi Lạp không khỏi có chút xấu hổ.

Không nghĩ tới, các cô ấy lại nhiệt tình như vậy.

Đây là điều mà không thể cảm nhận được khi ở trong hoàng thất.

Sau khi đứng gần các cô ấy, Vi Lạp cũng phát hiện một chuyện nghịch thiên!

Chương 149 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!