Mọi người thấy hai vị Vương Tướng có phản ứng như vậy, lập tức sững sờ!
Khá lắm, nói đi là đi, không một chút lưu luyến nào như vậy?!
Vi Lạp nhìn bộ dạng này của hai vị Vương Tướng, có thể đoán được là đang muốn đuổi theo Diệp Vân Dật.
Nội tâm không khỏi một lần nữa rung động, một cá nhân không những dẫn tới sự chú ý của nhiều Vương Tướng, mà sự chú ý đó còn vô cùng cuồng nhiệt như vậy.
Người này, thật lợi hại a!
Xem ra, nàng cần phải hảo hảo tìm hiểu đối phương một chút.
Thượng Quan Vũ Lam nhìn các nàng, sau đó nghĩ đến lời vừa rồi Vu Nghiên nói, lập tức hỏi thăm: "Diệp Vân Dật đi Trường Thanh thành làm gì vậy?"
Vu Nghiên đem sự tình kể lại.
Trong nháy mắt, hai mắt Thượng Quan Vũ Lam mở lớn, vẻ mặt khó tin.
Diệp Vân Dật vậy mà biết ngự thú?!
Còn có cái gì mà tên này không biết không.
Khá lắm!
Bất quá, lần này nàng coi như là an tâm không ít!
Ít nhất hắn không phải là tới đó tìm hai người kia.
Mà là có sự tình khác!
Hơn nữa!
Nàng cũng không lo lắng chút nào về việc Diệp Vân Dật sẽ không quay trở lại đây. Bởi vì bên này vẫn đang còn lão bà của hắn ở a.
Vừa nghĩ như thế, nội tâm Thượng Quan Vũ Lam trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.
Vừa rồi nàng còn có cảm giác người của mình bị cướp mất.
Hiện tại thì coi như tốt rồi.
Bên này, Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan nghe thấy Diệp Vân Dật vừa đi, liền chuẩn bị đuổi theo hắn!
Trên đường, vung roi thúc ngựa!
Khói bụi nổi lên bốn phía!
Đám dị nhân xung quanh thấy tràng diện này, đều sững sờ.
Hô!
Thanh âm gió rít gào vụt qua, mang theo khói bụi.
"Khục khục! Con mẹ nó? Ai vậy a...! Chạy nhanh như vậy làm gì, vội vàng đi đầu thai sao?"
Một tên dị nhân bất mãn nói, nhưng mà, hắn còn chưa kịp nói xong, đã bị một tên dị nhân khác bên cạnh bịt miệng lại.
"Ngươi điên rồi sao? Ngươi không phát hiện, người vừa chạy qua là Đệ Tam cùng Đệ Lục Vương Tướng sao. Ngươi giám nói như vậy, cũng không sợ hai vị đó trực tiếp làm thịt ngươi sao?"
Một câu này, rơi vào tai tên dị nhân nọ, trực tiếp khiến cho hai chân hắn quỳ xuống, trái tim gia tốc đập.
Thật sự là quá dọa người!
Hai vị Vương Tướng, nhất kỵ tuyệt trần, lao nhanh về phía trước.
Nhưng mà sau khi rời khỏi thành đã lâu, cũng không đuổi theo kịp được Diệp Vân Dật.
Phó Hội Vũ nhíu mày.
Không phải cô nàng kia nói là Diệp Vân Dật mới rời đi không lâu sao?
Tên này sử dụng tọa kỵ gì?
Làm sao lại đi nhanh như vậy?
Các nàng đuổi theo lâu như vậy rồi mà vẫn không thấy?
Được rồi, mặc kệ vậy, xem ra là không đuổi kịp nữa.
Thời điểm Phó Hội Vũ còn đang cau mày suy nghĩ.
Diệp Vân Dật lúc này đã dẫn theo thành viên Ngự Thú Cung cưỡi trên lưng Thanh Linh Đại Bàng.
Phù dao cửu thiên không, hướng phía Trường Thanh thành điên cuồng bay tới!
Trên lưng Thanh Linh Đại Bàng.
Diệp Vân Dật ngồi ở phía trước.
Khuỷu tay đặt trên đầu gối!
Những cơn gió lướt qua, khiến áo bào Diệp Vân Dật tung bay.
Nhìn vào, giống như là thế ngoại cao nhân vậy!
Phía sau, Khúc Nghệ Lâm nhìn xem phía dưới.
Đây là lần đầu tiên nàng chứng kiến phong cảnh như vậy. Dị thú phi hàng vốn dĩ là rất thưa thớt. Nếu muốn chế ngự chúng thì lại càng khó hơn.
Ngay cả trong Ngự Thú Cung, cũng chỉ có một ít dị thú phi hành.
Nhưng chúng đều là dị thú cấp thấp, vị vậy độ cao cũng chỉ vừa phải, không giống như bây giờ, phù dao cửu thiên không
Tiếp đó, Khúc Nghệ Lâm nhìn về phía Diệp Vân Dật!
Nhìn vào bóng lưng của hắn, thật là quá suất đi!
Kết hợp với việc đối phương là đệ tử của người sáng lập.
Khiến cho hình ảnh Diệp Vân Dật trong mắt của nàng, càng thêm hào quang vạn trượng!
Sau khi nhìn như vậy một lúc, sắc mặt Khúc Nghệ Lâm đã đỏ lên.
Cùng lúc đó, bên cạnh nàng, không ít người cũng đang quan sát Diệp Vân Dật. Nội tâm đều nhấc lên sóng to gió lớn, thiếu niên này, thật đúng là không thông thường.
Bộ dạng và thực lực như vậy.
Sao có thể không khiến cho người khác ái mộ cơ chứ!
Với độ cao và tốc độ phi hành như hiện tại, một lúc sau!
Đã tới gần Trường Thanh thành!
Lúc này, bên trong Trường Thanh thành!
Quân thủ vệ đang tuần tra trên tường thành.
Thời điểm cho rằng hôm nay sẽ không gặp vấn đề gì khác.
Nhưng mà ngay sau đó.
Một tên thủ vệ ngẩng đầu!
Lập tức ngẩn người!
Hai mắt trừng lớn.
Bên cạnh, một tên thủ vệ khác thì nhìn xuống bên dưới nói: "Lúc này hai vị Vương Tướng đều đã đi tới Thanh Mặc thành. Cho nên chúng ta phải đặc biệt cẩn thận một chút, dù sao hiện tại thành chúng ta cũng giống như một tòa thánh trốn vậy!"
"Tất cả mọi người cần phải giữ vững Tinh Thần!"
"Ừm? Ngươi đang nhìn cái gì vậy?"
Bây giờ, bọn hắn mới chú ý tên dị nhân bên cạnh đang có biểu hiện dị thường. Sau đó cũng ngẩng đầu nhìn theo hướng mà tên kia đang nhìn tới.
Khoảnh khắc sau đó, liền sững sờ!
Đây là!
Dị thú!
Dị thú hệ phi hành.
Cái này!
Nguy rồi!
Tốc độ này!
Tối thiểu nhất cũng là Tinh Thần dị thú!
Hơn nữa, vậy mà nó chọn thời gian này tấn công vào thành?
Lập tức, bọn hắn chuẩn bị đánh trống trận, để cho toàn thành chuẩn bị chiến đấu.
Nhưng là.
Thanh Linh Đại Bàng bay ngang qua trên đầu bọn hắn, tạo nên một cơn cuồng phong dữ dội. Thiếu chút nữa để bọn hắn rơi từ tường thành xuống.
Khi bọn hắn ổn định lại.
Đã nhìn thấy Thanh Linh Đại Bàng đã chuẩn bị hạ cánh xuống.
Một người đang chuẩn bị gõ trống trận, thì đã bị đồng bọn bên canh giữ tay lại.
"Chờ một chút! Các ngươi xem kìa!"
Nghe vậy, mọi người đều nhìn lại về bên đó, sau đó liền sứng sờ.
Chỗ mà đầu dị thú đáp xuống.
Không phải là địa bàn của ngự thú cung sao?
Khá lắm.
Đây là dị thú của Ngự Thú Cung?
Ngự Thú Cung lúc nào thì có dị thú phi hành như vậy?
"Không nghĩ tới Ngự Thú Cung lại có thêm một đầu dị thú cường đại như vậy."
"Ai, đừng nói nữa, nghe nói dị thú Tam Vĩ Tuyết Lộc cường đại nhất trong Ngự Thú Cung, dường như là đã bị thương. Thực lực bây giờ đại giảm, dẫn đến lực chấn nhiếp bây giờ của Ngự Thú Cung đã không giống ngày xưa nữa."
"Nghe nói không ít địa bàn đã bị nuốt chửng."
"Chỉ sợ cho dù có thêm đầu dị thú phi hành này, cũng khá hơn không được bao nhiêu."
Cùng lúc đó.
Bên trong Ngự Thú Cung.
Mọi người nghe được âm thanh truyền tới, đều đi ra.
Sau đó cảm giác bầu trời như bị cái gì đó che khuất, liền ngẩng đầu lên nhìn.
Lập tức nhìn thấy một đầu cự điểu đang đáp xuống
Hô!
Cuối cùng, thời điểm đáp xuống!
Khói bụi nổi lên bốn phía.
Bên trên cự điểu, Khúc Nghệ Lâm nội tâm không khỏi rung động, khá lắm, con đại bàng này, bay thật là nhanh.
Nên biết, lúc trước các nàng cưỡi dị thú tới Thanh Mặc thành, đã tốn không ít thời gian. Nhưng mà lần này quay về, thì nhanh hơn nhiều.
Điều này chứng tỏ sự chênh lệch giữa việc đi trên trời và dưới đất.
Quá nhanh!
Mấy thành viên cao tầng của Ngự Thú Cung, nhìn thấy tràng diện này, không khỏi kinh hãi. Còn tươởng rằng là có dị thú tập kích.
Mấy cái Ngự Thú Cung cung cao tầng nhìn xem cái tràng diện này, cũng là kinh hãi, còn tưởng rằng địch tập kích!
Nhưng mà sau đó đã nhìn thấy thân ảnh Khúc Nghệ Lâm các nàng!
Ngoài ra, còn có một thanh niên đang đi phía trước.
Khuôn mặt suất khí.
"Cung chủ, mọi người đã trở về!"
Mọi người tiên chào hỏi Khúc Nghệ Lâm.
Đối diện, Khúc Nghệ Lâm gật đầu, sau đó chuẩn bị giới thiệu Diệp Vân Dật cho mọi người biết. Thế nhưng đã bị hắn cắt ngang:
"Mang ta đi tới chỗ Tam Vĩ Tuyết Lộc trước."
"Vâng đại nhân!"
Khúc Nghệ Lâm trả lời, sau đó dẫn Diệp Vân Dật đi về phía sau.
Đại nhân?!
Mọi người nghe thấy cuộc hội thoại giữa hai người, đều phát mộng?
Hảo gia hỏa.
Tên thanh niên này có thân phận gì vậy?
Lại có thể để cho cung chủ gọi là đại nhân?
Chương 156 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]