Virtus's Reader

Thượng Quan Vũ Lam nhìn về phía Diệp Vân Dật, ánh mắt nheo lại.

Hai con ngươi xinh, hiện lên vẻ không dám tin.

Cai tên này.

Sao làm được như vậy.

A...?

Lúc này, nội tâm của Thượng Quan Vũ Lam tràn đầy nghi hoặc.

Nhưng mà cũng không có cách nào giải đáp..

Nàng có nhận thấy.

Ngay tại lúc này, sự hảo cảm của Bạch Lang đối với Diệp Vân Dật có thể nói là đã tăng gấp đôi.

Từ trạng thái đối địch lúc đầu.

Vậy mà bây giờ đã giống như con chó đang vẫy đuôi liếm liếm bàn tay của đối phương để lấy lòng.

Cái tên này.

Năng lực ngự thú này, thật sự là không tầm thường.

"Được rồi, khỏi bệnh là tốt rồi."

Diệp Vân Dật nói xong, sờ lên đầu Bạch Lang đầu dụ dỗ nói: "Về sau có thể tới trang viên nhiều hơn, ở đó có rất nhiều đồ ăn ngon."

"Hay là, lát nữa ta mang ngươi đi qua nếm thử."

Diệp Vân Dật cũng là tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, dù sao cái chi nên cho cũng đã cho.

Thuận tiện thu phục con dị thú này, cũng là hợp tình hợp lý a.

Diệp Vân Dật quay sang nhìn Thượng Quan Vũ Lam nói: "Đã xong, một ít hàng tồn trên tay ta đều đã dùng cho Bạch Lang của cô rồi."

Diệp Vân Dật nói nhảm một câu, biểu lộ gương mặt cũng tỉnh bơ.

Một bộ bất đắc dĩ.

Thượng Quan Vũ Lam:"..."

Hảo gia hỏa, rõ ràng là cẩu tử của ngươi chà đạp Bạch Lang của ta.

Hiện tại ngươi còn làm ra vẻ mặt như thế.

Thật sự ngưu.

Thật sự không biết xấu hổ.

"Được rồi, như vậy, ta mang theo Bạch Lang của cô tới nhà ta ăn chút gì đó trước. Yến tiệc tối nay của ta, cô có muốn tới không?"

Diệp Vân Dật trực tiếp leo lên lưng của Bạch Lang.

Bạch Lang vậy mà cũng không phản kháng lại.

Thậm chí còn có chút phối hợp.

Thượng Quan Vũ Lam thấy cảnh tượng này, nội tâm lấp tức có chút chênh lệch.

Lúc trước, Bạch Lang chỉ cho phép một mình nàng cưỡi lên nó.

Hiện tại…

Sau đó, nàng lại nghĩ tới lời nói vừa rồi của Diệp Vân Dật, cũng là bất đắc dĩ, yến tiệc?

Ta nếu đi mà nói, không phải vô ích sao?

Đã thế còn phải mất một lần lễ vật.

Ngươi cái tên này, suốt ngày nghĩ việc vơ vét đồ vật của ta.

Sau đó nàng nhìn Diệp Vân Dật, tức giận nói: "Không đi."

"Không đi thì thôii."

"Hổ tử, đi thôi, về nhà."

Diệp Vân Dật nói xong, hai chân thúc vào người Bạch Lang rồi xuất phát.

Trên đường.

Mấy tên gia chủ trông thấy Bạch Lang.

Không khỏi sững sờ.

"Đây là, tọa kỵ của Đệ Bát Vương Tướng."

"Đệ Bát Vương Tướng đây là muốn đi đâu sao?"

Một tên gia chủ thấy vậy thì nghi ngờ hỏi.

Tiếp đó.

Bọn hắn liền chú ý tới Xích Viêm Hổ khổng lồ đi phía sau.

"Chờ một chút, đầu Xích Viêm Hổ này, đây không phải tọa kỵ của Diệp đại nhân sao? Vậy là, Diệp đại nhân cùng Đệ Bát Vương Tướng đồng thời xuất động?"

"Sẽ không phải là sắp sửa có dị biến xảy ra đó chứ?"

Một tên gia chủ khác lập tức trở nên lo lắng lo lắng.

Dù sao dị thú triều lúc trước, tuy trùng với thời điểm hắn đi ra ngoài, dị thú cũng được giải quyết toàn bộ, nhưng bóng mờ của nó vẫn còn đó.

Một câu này, lại để cho cạnh gia bên cạnh không khỏi mắt trợn trắng.

"Phì phì phì."

"Ngươi cũng đừng mỏ quạ đen như vậy chứ."

"Đúng vậy, hiện tại ngày tháng đang trôi qua thật tốt, lời này của ngươi, quả thực…"

Vô số lời bàn tán truyền ra.

Trong khi bọn hắn đang nói chuyện, Bạch Lang cùng Xích Viểm Hổ đã đi tới phụ cận.

Đi qua trước mặt bọn họ.

Sau một khắc.

Tất cả đều tròn mắt, vẻ mặt khó tin.

Đây là.

Nhìn vào những gì trước mắt, khóe miệng co giật.

Vì cái gì, Diệp đại nhân lại ngồi trên tọa kỵ của Đệ Bát Vương Tướng.

"Ta nghe nói, tọa kỵ của Đệ Bát Vương Tướng, dường như chỉ có Đệ Bát Vương Tướng mới có thể cưỡi, những người khác, đầu Bạch Lang đều không chấp nhận."

Một tên gia chủ nói xong.

Những tên gia chủ khác bên cạnh đều nghe thấy, bọn hắn cũng từng nghe nói như vậy.

Diệp đại nhân, đây cũng quá lợi hại a.

Vậy mà đã chinh phục được tọa kỵ của Đệ Bát Vương Tướng?

Vậy bước tiếp theo….

Không dám nghĩ, không dám nghĩ a.

"Các ngươi nghe nói không, Diệp đại nhân tại Trường Thanh thành bên kia, vậy mà tham dự sự kiện ‘liên hợp săn bắn’. Hơn nữa giống như Vương Tướng kia, đều một mình dẫn đầu một chi đội ngũ. Kết quả cuối cùng, đội ngũ của Diệp đại, có chiến tích tốt nhất."

Ừ?

Một câu này lại khiến cho mọi người tiếp tục sửng sốt.

Còn có chuyện này sao?

"Đến, nói tỉ mỉ, nói tỉ mỉ một chút."

Tiếp đó, bọn hắn bắt đầu đàm luận.

Bên này.

Diệp Vân Dật đã cưỡi Bạch Lang về tới trang viên.

Vừa tiến vào trong trang viên.

Bạch Lang nhìn thấy Tiểu Hắc Tử.

Lập tức chuẩn bị xông lên.

Nhưng lại bị Diệp Vân Dật ngăn lại.

Sau đó cho nó ăn thần cấp lương thực.

Sau khi ăn xong một miếng, đang tính ăn miếng tiếp theo.

Bỗng nhiên.

Liền có cảm giác không giống lúc trước.

Lập tức ăn lấy ăn để.

Diệp Vân Dật để Bạch Lang chỗ này, sau đó bắt đầu xử lý cho đại tiệc.

Buổi tối.

Yến tiệc bắt đầu, các vị đám gia chủ bắ đầu đi tới trang viên.

Trong một thời gian ngắn ngủi.

Đã có không ít người biết tới hành động của Diệp Vân Dật tại Trường Thanh thành.

Bọn hắn lúc này cũng cảm nhận được nguy cơ sâu sắc.

Dù sao bọn hắn lúc trước đã cùng Diệp đại nhân ký kết hôn ước.

Kết quả Diệp đại nhân đến Trường Thanh thành, mấy tên gia chủ ở bên đó cũng rất biết nắm bắt.

Không chỉ ký kết hôn ước, còn trực tiếp để cho nữ nhi đi theo Diệp đại nhân tới Thanh Mặc thành.

Như vậy mà cũng làm được sao?

"Nếu về sau Diệp đại nhân cùng Trường Thanh thành giao hảo, dược vật đều để cho bên kia thì làm sao bây giờ?" Một tên gia chủ thấp giọng nói.

Một câu này dẫn tới sự lo lắng của mấy người.

Bất quá, một tên gia chủ thấy vậy thì hừ nhẹ một tiếng:

"Diệp đại nhân làm sao có thể làm như vậy, hôm nay tham gia đại tiệc, có không ít người là người nhà của lão bà Diệp đại nhân"

"Ta nghe nói, Diệp đại nhân đối với những thân gia này cũng rất tốt, ai muốn dược vật đều không cự tuyệt."

Bên cạnh, đám người nghe vậy thì nhìn hắn nói:

"Ngươi cũng không phải người thân lão bà của Diệp đại nhân, như thế nào cảm giác ngươi kiêu ngạo như vậy ."

"Ah, khuê nữ của ta còn có ba tháng nữa mới trưởng thành."

Mọi người: "…"

Con mẹ nó.

Thì ra là ngươi còn có chiêu này.

Cao.

Thật sự là cao.

Mọi người cũng là bất đắc dĩ.

Lúc này, bọn hắn cũng là tràn đầy hâm mộ, nhưng lại không thể làm gì.

Bên cạnh, Lâm Tuyết Nhu nghe đám người nói chuyện, vẻ mặt không khỏi nghi hoặc.

Nàng nhìn sang Đông Phương Nhược Vũ hỏi "Nhược Vũ tỷ tỷ, bọn họ nói tới dược vật, là có chuyện gì xảy ra?"

"Muội nói cái này à, lão công là một vị Luyện Dược Sư cao cấp, hơn nữa, Dược Minh hiện tại cũng đang nằm trong tay lão công." Đông Phương Nhược Vũ nói xong thì nhìn Lâm Tuyết Nhu.

Đây chính là muội muội mà lão công mang về, khẳng định sau này sẽ là người một nhà.

Cũng không có cái gì không thể nói.

Sau đó, liền đem tất cả mọi chuyện nói cho Lâm Tuyết Nhu.

Lâm Tuyết Nhu nghe xong, khóe miệng đã run lên.

Điều này...

Diệp Vân Dật còn biết luyện dược.

Hơn nữa còn là Luyện Dược Sư cao cấp.

Cái này cái này cái này.

Luyện Dược Sư trân quý cỡ nào, nàng biết rất rõ.

Bằng hữu này của lão ba, thật là lợi hại.

Trách không được lão ba sẽ đem nàng gửi gắm cho Diệp Vân Dật.

Nàng cũng đã cảm nhận được dụng tâm lương khổ của ba mình.

Lâm Tuyết Nhu nhìn Diệp Vân Dật trên khán đài.

Trong ánh mắt đã tràn đầy sùng bái.

Một lúc sau.

Đại tiệc chấm dứt.

Diệp Vân Dật trực tiếp ôm nữ hài, đi vào căn phòng sâu nhất trong trang viên.

Đi vào trong phòng, đá chân ra sau đóng cửa lại.

Chương 179 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!