Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 195: CHƯƠNG 194: CHIẾN THẮNG TRỞ VỀ

Thượng Quan Vũ Lam nhìn nhìn mọi người rồi nói tiếp: "Các ngươi hãy phân giải con Hỏa Giao kia ra trước đi, lát nữa sẽ vận chuyển nó về."

"Rõ, Vương Tướng."

Cao Trấn và mấy thành viên khác nghe Thượng Quan Vũ Lam nói vậy, lập tức đi lại chỗ thi thể của Hỏa Giao kia.

Nhưng tên gia chủ khác đứng tại chỗ nhìn, cũng chỉ thở dài

Nhìn về phía núi lửa trong hang động kia.

Nhất là mấy vị gia chủ có mối quan hệ với Diệp Vân Dật, sắc mặt càng thêm bi thống.

Nhưng bây giờ cũng không có biện pháp nào khác.

Chỉ có thể tìm chuyện khác làm, để giảm bớt sự đau khổ này lại.

Lập tức, đám gia chủ này cũng đi theo thành viên Liên Minh Quân tới chỗ của Hỏa Giao.

Thượng Quan Vũ Lam thì vẫn đứng tại chỗ nhìn vào trong miệng núi lửa.

Nàng cảm thụ được nhiệt lượng bên trong.

Mấy lần đều nghĩ muốn xuống dưới.

Nhưng mà, nghĩ tới thực lực của mình tuy cường hãn, có thể đứng ở chỗ này chịu đựng được sức nóng của dung nham. Nhưng mà, càng lại gần thì cảm giác càng bất đồng.

Nếu rơi vào bên trong dòng dung nham này, sợ là không thể nào chịu nổi. Đành phải cắn răng từ bỏ ý nghĩ này.

Xem tình huống này thì.

Diệp Vân Dật thật sự là thập tử vô sinh.

Ngay cả toàn thây cũng không thể.

Bên cạnh, Cao Trấn nhìn bộ dạng của Thượng Quan Vũ Lam.

Thở dài một tiếng.

"Diệp đại nhân đã cứu thuộc hạ một mạng. Thuộc hạ nghe nhóm người từ đi ra từ trong thành nói, vừa rồi lúc Hỏa Giao đi ra, đã dẫn tới một đợt thú triều kinh khủng."

"Lúc đó ngài lại không ở trong thành, vì vậy, là nhờ Diệp đại nhân dẫn đầu Liên Minh Quân cùng các vị gia chủ ngăn cản."

"Hiện trường lúc này, đều là thi thể nằm la liệt khắp nơi giống như lần thú triều trước. "

"Cùng may là bên nhân loại, ngược lại là thương vong không nhiều lắm. Còn những con dị thú kia, hầu như đã bị Diệp đại nhân tiêu diệt."

Cao Trấn nói xong, vẻ mặt cảm động nói tiếp: "Sau khi Diệp đại nhân tiêu diệt thú triều bên kia xong, liền lập tức chạy tới đây. Cùng với Hỏa Giao quần chiến, để phòng nó đi tới phá hủy Thanh Mặc thành"

Từng lời kể rơi vào tai Thượng Quan Vũ Lam.

Khiến cho nàng phải giật giật cái mũi.

Nang quay đầu nhìn miệng núi lửa, ngây người một lúc.

Bên cạnh, Thanh Linh Đại Bàng cũng là như vậy.

Sau đó, Thượng Quan Vũ Lam lấy lại tinh thần, đi tới chỗ Thanh Linh Đại Bàng. Thấy nó đang nhìn chằm chằm vào miệng núi lửa, thì sờ lên đầu một cái.

Thanh Linh Đại Bàng nhích lại gần chỗ Thượng Quan Vũ Lam.

Thượng Quan Vũ Lam nghe lời Cao Trấn nói, sau đó nghĩ đến chuyện lúc trước Diệp Vân Dật làm, một người anh hùng như vậy, lại bị mai táng tại chỗ này.

Dựa theo đạo lý mà nói, hắn đáng lẽ phải được chôn cất thật hoành tráng và tưởng nhớ đúng cách.

Nhưng mà mọi chuyện cũng đã xảy ra, hiện tại, hài tử của Diệp Vân Dật cũng sắp được sinh ra, nếu làm như vậy, những lão bà kia của hắn có chút….

Nàng không biết chuyện này có thể che dấu được bao lâu, nhưng mà, có thể giấu bao lâu liền giấy bấy lâu a.

Trong lúc nàng đang suy nghĩ, bên cạnh truyền tới âm thanh vang lên.

Một bên kia, thành viên cao tầng Liên Minh Quân cùng một vị gia chú tới bên cạnh thi thể Hỏa Giao, sau đó chém xuống mốt nhát.

Thế như lại phát hiện, lân giáp của tên này vậy mà vẫn còn cứng rắn như vậy.

Coi như một đòn tràn đầy lựa giận của bọn hắn, cũng không thể phá vỡ.

"Được rồi, mau chấn chỉnh tinh thần lại đi."

Thượng Quan Vũ Lam nói một tiếng, sau đó đi tới chỗ đám người.

Hiện tại không biết tình hình bên tòa thành như thế nào, mọi người có lẽ còn đang lo lắng.

Bây giờ cần phải nhanh chóng quay về để ổn định đại cục.

Thượng Quan Vũ Lam quay sang nói với Thanh Linh Đại Bàng bên cạnh "Đi thôi, chúng ta quay về thành trước."

Thanh Linh Đại Bàng nghe Thượng Quan Vũ Lam nói vậy, nghiêng đầu nhìn nàng một cái, sau đó liền lắc đầu.

Hướng lên không trung kêu lên một tiếng.

Trong âm thanh phát ra, thể hiện sự bi thương không thôi.

Sau đó lại quay đầu, nhìn chằm chằm vào trong miệng núi lửa.

Thượng Quan Vũ Lam hiểu ý của Thanh Linh Đại Bàng.

Cũng không có cưỡng cầu.

Sau đó dẫn đầu mọi người, rời khỏi nơi này.

Lúc này, bên ngoài thành.

Vi Lạp đang dẫn theo một đội nhân mã đi thu dọn chiến trường.

Nhìn tình cảnh chiến trường bây giờ, sau đó lại nghĩ tới trận chiến trước đó không lâu, nội tâm thầm nghĩ một tiếng ‘thoải mái’.

Dù sao lúc nàng còn ở trong hoàng thất Bắc Cương, được xem như là hòn ngọc quý nâng trong tay.

Trên người mặc dù có thực lực, nhưng căn bản sẽ không được cho phép tham gia như vậy chiến đấu.

Sau đó.

Nàng nghĩ đến Diệp Vân Dật, vẻ mặt mang theo hoảng sợ.

Nhưng sau đó liền biến thành sùng bái.

Người Bắc Cương các nàng, cực kỳ tôn sùng sức mạnh.

Bộ dạng như chiến thần hạ phàm của Diệp Vân Dật, khiến cho Vi Lạp cực kỳ ái mộ.

Bên cạnh, Khúc Nghệ Lâm và Tam Vĩ Tuyết Lộc cũng dẫn theo đám người khác, thu thập chiến trường.

"Cũng không biết lão công đi qua bên kia, như thế nào vẫn chưa quay lại, không biết là đang làm gì nữa."

Khúc Nghệ Lâm nói xong, bên cạnh, Vu Nghiên cũng gật đầu. Xác thực, lão công dẫn theo thành viên Liên Minh Quân cùng mấy vị gia chủ chạy ra ngoài, hiện tại còn chưa có tin tức.

Thật không biết tại sao vẫn chưa quay về, đang làm chuyện gì.

Một lúc sau.

Từ trong rừng.

Đội điều tra của Liên Minh Quân đi ra.

Sắc mặt ai nấy đều mang theo khiếp sợ.

"Nhanh. Nhanh. "

Thanh âm run rẩy của một người vang lên, mới chỉ nói hai chứ, đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Mọi người: "." ? ? ?

Người này, đang nói cái gì vậy?

Một vị gia chủ thấy vậy thì hỏi; "Làm sao vậy? Ngươi đang nói cái gì vậy, chúng ta không hiểu."

"Vương Cấp dị thú."

"Mọi người mau tới đây giúp khiêng xác Vương Cấp dị thú."

"Đệ Bát Vương Tướng dẫn đầu mọi người, đã chém giết một đầu Vương Cấp dị thú. Bây giờ đang vận chuyển quay về thành."

Oanh.

Một câu.

Giống như tiếng sét đánh.

Khiến cho tất cả mọi người hai mắt trừng lớn, vẻ mặt không thể tin nổi.

Vương Cấp dị thú.

Hơn nữa.

Còn là Vương Cấp dị thú bị giết chết.

Kinh khủng, thật sự là quá kinh khủng.

Lập tức.

Mọi người đều thả đồ vật trong tay ra, sau đó lao nhanh về phía trước.

Ai mà không muốn nhìn thấy Vương Cấp dị thú a.

Biết bao nhiêu người sống tới bây giờ, còn chưa từng gặp qua Vương Cấp dị thú đâu.

Mọi người chạy vào trong khu rừng

Một lúc sau.

Đã trông thấy một nhóm người vác theo một đầu Hỏa Giao từ phía trước đi tới.

Mọi người nhin còn Hỏa Giao này, ánh mắt trở nên run rẩy.

Cái này.

Với độ dài và khí thế này.

Với bộ dáng kinh khủng này.

Chính là Vương Cấp dị thú không thể nghi ngờ.

Vương Cấp dị thú trpmg lòng bọn họ, cũng chính là bộ dạng khủng bố như vậy.

"Lão thiên, con Vương Cấp dị thú này, thật là hung bạo."

"Quá soái rồi. Quả thực là quá soái rồi."

"Đệ Bát Vương Tướng cũng quá mạnh mẽ. Nguyên lai, thú triều lần này là do súc sinh này dẫn tới."

Trong đám người.

Khúc Nghệ Lâm đang tìm kiếm thân ảnh của Diệp Vân Dật.

Nhưng mà lại không nhìn thấy.

Nàng cưỡi Tam Vĩ Tuyết Lộc đi tới bên chỗ Thượng Quan Vũ Lam.

Sau đó nhảy xuống hỏi:

"Đệ Bát Vương Tướng, lão công của ta đâu?"

Sau anh ấy còn chưa trở về?

Đệ Bát Vương Tướng nhìn Khúc Nghệ Lâm.

Sau đó lại nhìn vào ánh mắt nghi ngờ của mọi người đang ở xung quanh thi thể Hỏa Giao. Tiếp đó liền nói tới chuyện thú triều và tình huống của con dị thú này.

Mọi người nghe xong.

Lập tức giật mình.

Không nghĩ tới thú triều lần này.

Dĩ nhiên là như vậy.

Cũng không có nghĩ đến.

Diệp đại nhân, vậy mà mạnh mẽ như vậy. Chỉ một người, thiếu chút nữa đã chém chết một con Vương Cấp dị thú.

Lão thiên.

Vu Lạp nghe xong câu chuyện, hình bóng của Diệp Vân Dật trong lòng nàng, lập tức tăng lên một độ cao mới.

Không chỉ mỗi mình màng.

Mọi người ở đây, đã xem Diệp Vân Dật như là một vị Vương Tướng mới.

Chương 194 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!