Chu Hoài Vi nhìn hài tử của mình.
Xem bộ dáng của nó, thật giống như Diệp Vân Dật.
Khóe miệng Chu Hoài Vi cười lên: "Lão công, anh xem, rất đẹp trai a, giống như anh vậy"
Một câu này.
Làm cho Diệp Vân Dật cũng phải buồn cười.
Đưa tay sờ lên đầu Chu Hoài Vi nói: " Em thật biết nói chuyện."
"Tốt rồi, em nhanh chóng nghỉ ngơi đi."
Sau đó Diệp Vân Dật giao hài tử cho Đông Phương Nhược Vũ bên cạnh.
Sau đó nhẹ nhàng bế Chu Hoài Vi lên rồi bước ra bên ngoài.
Động tác rất nhẹ nhàng.
Như đang ôm bảo bối trong lòng vậy.
Chu Hoài Vi nằm ở trong ngực Diệp Vân Dật.
Khuôn mặt đã trở nên đỏ bừng.
Dù sao, ở trước mặt mọi người lại bị Diệp Vân Dật ôm như vậy, bị các tỷ muội khác nhìn thấy, thì thật là xấu hổ.
Một lúc sau.
Diệp Vân Dật đã ôm nàng đi vào phong.
Sau đó đặt Chu Hoài Vi lên trên giường và hôn lên trán nàng một cái.
"Nghỉ ngơi thật tốt."
"Vâng, em biết rồi."
Chu Hoài Vi nhìn Diệp Vân Dật, sau đó nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ một giấc.
Diệp Vân Dật cũng rời khỏi phòng, sau đó đóng cửa lại.
Tiếp đi tới chỗ hài tử.
Bên này, Đông Phương Nhược Vũ, Bạch Chỉ Khê cùng các tỷ muội khác đều tụ tập lại một chỗ.
Ai nấy đều trêu đùa tên tiểu tử này.
"Thật đáng yêu a.... "
"Ngươi xem, nó đang cười kìa, tiểu gia hỏa này, thật là không biết sợ người khác."
"Khả năng tên tiểu tử này biết chúng ta đều là mẹ nhỏ của nó."
Một câu này, khiến cho mọi người bên cạnh sững sờ.
Hảo gia hỏa.
Lời nói này.
Mẹ nhỏ?
Nghe có chút là lạ.
Bất quá, cẩn thận ngẫm lại, hình như đúng là như vậy.
Thôi cứ kệ vậy.
Thật là đáng yêu.
Sau đó, các nàng trông thấy Diệp Vân Dật đang đi tới.
Lập tức chừa ra một khoảng hở.
Diệp Vân Dật tới đây, ôm hài tử vào trong ngực.
Sau đó liền quan sát.
Bên cạnh, Khúc Nghệ Lâm nói với Diệp Vân Dật: "Lão công, đứa nhỏ này còn chưa có tên, anh xem?"
"Đúng vậy lão công, nhanh đặt tên cho nó a."
Các cô gái nhìn Diệp Vân Dật, thúc dục nói.
Diệp Vân Dật cũng gật đầu. Xác thực, đứa nhỏ này đến quá đột ngột, Diệp Vân Dật còn chưa chuẩn bị trước.
"Vậy gọi là Diệp Sâm đi"
Diệp Sâm?
Các cô gái nghe cái tên này.
Nghe cũng không tệ.
"Không tệ không tệ."
"Tiểu Sâm Sâm, hắc hắc." Bạch Chỉ Khê bước tới, dùng ngón tay trêu đùa với tên tiểu tử này.
Trong lúc nhất thời.
Diệp Sâm chính là trung tâm của toàn bộ trang viên này.
Với tư cách là gia hỏa đầu tiên được sinh ra trong trang viên.
Đám Tiểu Hắc Tử, Xích Viêm Hổ cũng đi tới.
Toàn bộ đều ngửi mùi của tiểu chủ nhân.
Trong đó, chỉ có Xích Viêm Hổ là đứng hơi xa một chút.
Dù sao, vừa rồi nó cũng đã cảm nhận được sự lợi hại của tiểu chủ nhân, quá là bạo lực.
Vừa rồi nó tự nhiên mất một cọng râu, thứ này, vốn cũng không có mấy cọng.
Nếu bị nhổ thêm lần nữa, sợ là sẽ phát ngốc.
Diệp Vân Dật sau đó liền cho người truyền tin tức ra ngoài.
Tối nay cử hành đại tiệc, chúc mừng hắn đã có nhi tử.
Lập tức, tin tức được truyền ra.
Một lúc sau.
Tin tức đã bắt đầu lan truyền tới khắp nơi trong thành.
Một chỗ khác, mấy tên gia chủ đang ngồi họp với nhau.
"Hiện tại, ta thấy trong thành này, xét về uy vọng mà nói, Diệp đại nhân so với Đệ Bát Vương Tướng còn muốn mạnh hơn"
Một tên giả chủ nhìn mọi người, nhập một ngụm trà rồi chậm rãi mở miệng.
Bên cạnh, nhưng gia chủ khác nghe vậy, cũng gật đầu tán thành. Bất quá sau đó liền nhẹ giọng cười:
"Chuyện này, cũng đâu có vấn đề gì. Dù sao, hiện tại ở Thanh Mạc thành này, hai người này cũng đã xem như là vợ chồng, Đệ Bát Vương Tướng đã là người của Diệp đại nhân, uy vọng gì đó, có làm được cái gì."
"Các ngươi nói, Diệp đại nhân có thể trở thành Đệ Thập Vương Tướng hay không?"
Một câu này đã khơi lên sự hứng thú của đám người.
Dù sao, theo bọn hắn quan sát, Diệp Vân Dật tuyệt đối có thực lực để trở thành Đệ Thập Vương Tướng.
Diệp Vân Dật bây giờ đã có thể đối chọi với Vương Cấp dị thú, lại còn có thể bình yên trở về.
Thực lực, chỉ sợ đã là nửa bước Vương Cấp.
Chỉ cần tiến thêm một bước nữa.
Thực sự là không giám tưởng tượng.
Hơn nữa, mới vừa đây, Diệp Vân Dật còn luyện chế dược vật có mùi hương lan tỏa khắp thành.
Không chừng hắn đã luyện chế ra thần dược, hiện đã tiến vào Vương Cấp.
"Ta cảm thấy không hẳn là vậy. Dù sao, bên trong mỗi tòa thành đều có rất nhiều dị nhân Tinh Thần hậu kỳ cường đại. Nhưng mà người có thể bước vào Vương Cấp thì quá ít, nửa bước này, chính là rãnh trời."
Mọi người suy nghĩ.
"Bất quá, địa vị của Diệp đại nhân ở trong tòa thành chúng ta, tuyệt đối không thể rung chuyển."
"Không biết tối nay đại yến có tiếp tục tổ chức không đây?"
Một tên gia chủ nói xong, bên cạnh một người khác gật đầu: "Ha ha, Diệp đại nhân đã một thời gian dài rồi chưa làm đại tiệc rồi, khiến cho ta có chút cảm thấy không quen."
"Đúng vậy, hiện tại không phù hợp với phong cách của Diệp đại nhân a."
Từng lời thảo luận vang lên.
Dù sao, trải qua mấy lần thú triều.
Bọn hắn đều đã kiếm đầy bát.
Bây giờ đều đã là binh cường mã tráng, chút lễ vật dành cho đại tiệc, bọn hắn đều không để trong lòng.
Bọn hắn còn đang nói chuyện.
Thì từ bên ngoài, một tên gia chủ đang khoan thai đi vào.
Vừa tới, đã bị đám gia chủ đang có mặt bắt đầu oanh pháo.
"Lão Trương, như thế nào giờ mới tới, vị nào trong nhà không cho ngươi tới đây vậy?"
"Đúng vậy, ngươi tới muộn như vậy, để chúng ta phải chờ lâu rồi đấy."
Từng tiếng phàn nàn vang lên khắp phòng.
Đối diện, lão Trương nhìn bọn họ rồi nói: "Xem ra các ngươi còn không biết a."
Ừ?
Một câu này.
Khiến cho cả đám liền ngây người.
Tiếp đó liền biết có điều gì đó không ổn.
"Chuyện gì xảy ra? Trong thành có chuyện gì sao?"
"Nói nhanh một chút a, ngươi đừng có mà thừa nước đục thả câu nữa."
"Nói mau nói mau. "
Lão Trương cũng không vội vã, lập tức ngồi xuống một chỗ, nhấp một ngụm nước trà.
Khiến cho mấy gia chủ kia phải không ngừng thúc giục.
Lập tức lão Trương nhìn về phía bọn hắn nói: "Tối nay Diệp đại nhân sẽ tổ chức một buổi đại yến."
Sau khi nghe xong.
Mấy tên gia chủ đều khoát tay.
"Nguyên lai là việc này. Chúng ta vừa rồi còn đang nói đây, vốn đã chuẩn bị tối nay tham gia rồi."
"Ta còn đang tưởng ngươi đang thần thần bí bí cái gì, nếu không tổ chức đại tiệc, mới không phải là phong cách của Diệp đại nhân."
Lập tức, mấy tên gia chủ đều bắt đầu tỏ vẻ xem thường.
Lão Trương hừ nhẹ một tiếng:"Vậy các ngươi có biết một chuyện, đại tiệc đêm nay, không phải là Diệp đại nhân muốn cưới vợ, mà là vì Diệp đại nhân đã có nhi tử chưa? "
Oanh.
Một câu này.
Như sấm sét giữa trời quang.
Đám người nghe xong, hai mắt trừng lớn, quả thực không thể tin nổi.
Khá lắm.
Nguyên lai, buổi tiệc hôm nay là vì chuyện này.
Diệp đại nhân, vậy mà đã lên chức làm ba rồi?
Đây chính là đại sự a.
"Đi đi đi, nhanh đi về chuẩn bị một chút."
"Các ngươi cứ uống trà tiếp đi, ta đi trước."
"Ta cũng đi, cái này mà còn không đi nhanh thì sao được."
Sau vài câu, tất cả mọi người đã tản đi hết
Đến cuối cùng, chỉ còn lại một mình lão Trương đang ngồi chỗ này.
Lão Trương nhìn bọn họ, cũng là bất đắc dĩ.
Đám người này.
Gấp cái gì vậy chứ.
Không phải mới là ban ngày sao?
Khoảng cách tới đại tiệc buổi tối còn rất lâu.
Cái quái gì vậy chứ.
Chương 204 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]