Nếu bên Rozo gia tộc đã thích đưa người như vậy, thì cứ để họ đưa.
Dù sao gia tộc Roth bọn hắn cũng đã vượt lên dẫn đầu.
Cùng lúc đó, xung quanh.
Bên trong các gia tộc khác.
Không sai biệt lắm cũng đều đã nhận được tin tức về Diệp Vân Dật.
Sau đó cũng nhận được tin tức liên quan tới sự tình gia tộc Rozo phái các mỹ nữ trong gia tốc đi tới phương Đông.
Lập tức, bọn hắn cũng liền minh bạch, tin tức về Diệp Vân Dật này tuyệt đối là chân thật. Dù sao gia tộc Rozo là dạng gia tộc như thế nào, bọn hắn đều hiểu rõ.
Bọn họ tuyệt đối không thể hành động mà không có một động cơ nào đó.
Lập tức, những gia tộc này cũng bắt đầu tập những thiếu nữ vừa trưởng thành trong gia tộc tới. Sau đó nói rõ tình hình cho bọn họ.
Kế đó.
Tất cả đều chuẩn bị xuất phát đi tới phương Đông
Cùng lúc đó.
Trong trang viên.
Diệp Vân Dật còn không biết những việc của mình đã được lưu truyền và gây xôn xao ở phương Tây.
Hắn lúc này đang cùng người nhà cho đám dị thú ăn.
Vi Lạp nhìn Xích Viêm Hổ, sau đó điên cuồng quăng thần cấp lương thực ra.
Nàng là một người Bắc Cương, từ nhỏ liền ưa thích những loài động vật to lớn và mạnh mẽ như Xích Viêm Hổ.
Cho nên nàng đặc biệt ưa thích Xích Viêm Hổ này
Về phần Tiểu Hắc Tử.
Hừm
Có chút gầy yếu đi.
Chỉ có điều, Vi Lạp cũng chỉ suy nghĩ như vậy trong đầu chứ không nói ra mà thôi.
Bằng không, Tiểu Hắc Tử sợ là sẽ muốn bạo nộ mất.
Diệp Vân Dật nhìn tới Hàn gia tỷ muội ở bên cạnh.
Hai nàng với tư cách là một trong những người vào cửa sớm nhất.
Hiện tại bụng cũng đã rất lớn.
Haii nàng thấy Diệp Vân Dật nhìn mình, sắc mặt lập tức đỏ lên. Sau đó, nhìn xuống cái bụng của mình, hẳn là cũng sắp sinh rồi.
"Lão công, anh đoán xem, hài tử chúng ta sẽ là nam hay nữ? "
Hàn Băng Ngọc nói xong, sau đó nhìn về phía Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật khoát tay nói: "Không sao cả, nam hài hay nữ hài đều được, anh đều thích hết."
"Lão công, không ngờ anh còn rất biết cách nói chuyện."
Hàn Băng Tuyết ở bên cạnh chêm vào một câu, khiến cho mọi người cười rộ lên.
Diệp Vân Dật nhìn nàng, sau đó làm bộ hướng phía nàng đánh tới.
Hàn Băng Tuyết cười nhẹ rồi chạy đi.
"Không chơi cùng anh nữa, bọn em đi tìm Chu tỷ tỷ, các tỷ muội, chúng ta đi tìm Chu tỷ tỷ thôi. "
Hàn Băng Ngọc cũng là nói một câu.
Dù sao các nàng cũng sắp sinh, cho nên cần phải đi tới chỗ Chu Hoài Vi nhiều hơn, thỉnh giáo một ít kinh nghiệm sinh hài tử.
Sau câu này, mọi người cũng gật đầu
Đại khái đều hiểu ý tứ của Hàn Băng Ngọc.
"Được rồi, chúng ta không chơi với lão công nữa, chúng ta đi xem Chu tỷ tỷ."
"Đúng vậy, đi thôi."
"Đi thôi."
Từng lời nói vang lên, sau đó càng nàng cũng rời đi.
Diệp Vân Dật nhìn bóng lưng của các nàng, vẻ mặt bất đắc dĩ, thở dài nói: "Hảo gia hỏa, ‘cô gia quả nhân’ a..., kết quả là, vẫn là ‘cô gia quả nhân’(Cô độc). "
Diệp Vân Dật vừa dứt lời, Xích Viêm Hổ bên cạnh đã chạy qua.
Đầu lưỡi to lớn thò ra, chuẩn bị liếm lên người Diệp Vân Dật.
Trên đầu lưỡi.
Là một loạt gai ngược sinh trưởng
Cú liếm này của nó, sợ là lột xuống một lớp da thịt mất.
Diệp Vân Dật nhìn đầu lưỡi của nó đang thò ra.
Lập tức vươn tay ngăn lại.
"Dừng lại, ngươi cũng đừng thè lưỡi ra liếm ta."
Sau khi bị Diệp Vân Dật cự tuyệt, Xích Viêm Hổ ra vẻ mang theo thất lạc.
Diệp Vân Dật nhìn tiểu tử này, cũng là bất đắc dĩ.
Mấy tên này, hiện tại còn biết giả bộ đáng thương như vậy sao.
Lập tức trở tay, lấy thần cấp dị thú thăng cấp đan ra.
"Tới đây, ăn cơm."
Lời này của Diệp Vân Dật, khiến cho Xích Viêm Hổ còn đang cúi đầu, hấp dẫn tới đây.
Xích Viêm Hổ thấy thần cấp dị thú thăng cấp đan trong tay Diệp Vân Dật.
Hai mắt lập tức tỏa ra hào quang.
Cực kỳ hưng phấn.
Sau đó nó liền chạy tới, ăn hết mấy viên.
Tiểu Hắc Tử và Bạch Lang bên cạnh cũng đều chạy tới.
Còn có những đầu dị thú khác nữa
Khá lắm.
Diệp Vân Dật nhìn lướt qua thông tin của bản thân.
Hiện tại thần cấp dị thú thăng cấp đan chỉ còn lại 500 viên.
Đám gia hỏa nyy từ sau khi bước vào Tinh Thần trung kỳ liền trở nên đặc biệt tham ăn.
Lại nói, ăn nhiều như thế mà sao bọn nó còn chưa thăng cấp a?
Thời điểm Diệp Vân Dật còn đang suy nghĩ..
Creckkkk.
Một tiếng hót lập tức vang lên. Âm thanh vang vọng khắp nơi.
Diệp Vân Dật cùng những đầu dị thú khác nhìn về phía phát ra âm thanh đó.
Lập tức, Diệp Vân Dật không khỏi sững sờ.
Chỉ thấy, hình thể của Thanh Linh Đại Bàng đang không ngừng tăng lớn.
Hai cánh của nó vốn dĩ khi dang ra đã đủ che khuất bầu trời, nay lại càng to lớn hơn, áng chừng đã hơn một mét.
Hơn nữa, hình thể, chiều cao, cũng càng biến đổi to lớn.
Bộ lông trên người, dưới ánh mặt trời tản ra ánh kim loại sáng bóng, hơn nữa còn xuất hiện thêm hàn quang lạnh lẽo.
Thanh Linh Đại Bàng nhìn lên không trung.
Hai mắt nó lóe sáng, đôi mắt này, dường như có thể nhìn rõ tất cả mọi thứ
Phía dưới.
Cải mỏ của nó, càng thêm tách ra hàn mang.
Làm như người khác khi nhìn thấy, đều không tự chủ muốn cách xa một chút.
Diệp Vân Dật nhìn về phía Thanh Linh Đại Bàng.
Trên đầu nó, một dòng thông tin hiện ra
【Chủng loài: Thanh Linh Đại Bàng】
【Huyết mạch: Tinh thuần】
【Phẩm giai: Tinh Thần hậu kỳ】
Tinh Thần hậu kỳ.
Tiểu tử này, vậy mà đã tới Tinh Thần hậu kỳ
Lập tức, Diệp Vân Dật đi lại chỗ Thanh Linh Đại Bàng.
Hảo gia hỏa.
Cũng là ngươi trưởng thành nhanh chóng.
"Đi thôi, mang ta bay lượn một vòng nào."
Diệp Vân Dật lập tức vỗ vỗ Thanh Linh Đại Bàng.
Nó lập tức kêu lên một tiếng.
Hai cánh dang ra, bay lên không trung.
Hai cánh vỗ một cái.
Cuồng phong nổi lên, âm thanh không khí bị va chạm vang lên.
Diệp Vân Dật căn chuẩn thời điểm, dẫm mạnh dưới chân, trực tiếp nhảy lên lưng Thanh Linh Đại Bàng.
Sau đó một người, một điểu bay nhanh về phía trước.
Khá lắm.
Diệp Vân Dật đứng trên lưng Thanh Linh Đại Bàng, cảm thụ được tốc độ của nó.
Có thể nói là khủng bố.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, vậy mà đã di chuyển được vài chục km.
Diệp Vân Dật mang theo Thanh Linh Đại Bàng đi về phía hướng Đông.
Một lúc sau.
Diệp Vân Dật áng chừng, có vẻ như sắp tới đại dương.
Dù sao bên ngoài hướng Đông vài trăm km, chính là đại dương rộng lớn.
Diệp Vân Dật và nó bay trên đại dương tầm một giờ đồng hồ.
Bỗng nhiên hắn nhìn thấy phía trước, xuất hiện một mảnh khu vực toàn là sấm sét.
Ồ?
Diệp Vân Dật nhìn đám mây đen trước mặt.
Đám mây đen này cực kỳ dày đặc.
Bên trong, còn có những tia sét đang không ngừng lập lòe.
Xoẹt…xoẹt…
Thanh Linh Đại Bàng nhìn đám mây đen kia, hai mắt co rụt lại.
"Được rồi, không cần bay qua đó."
Đám mây đen này quá rộng lớn, bên trong còn có tia sét, nếu như bị đánh trúng, chẳng phải sẽ bị tê liệt sao?
Hơn nữa, hắn cũng đã bay ra ngoài một thời gian không ngắn rồi.
Diệp Vân Dật nghĩ đến đây, liền chỉ thị cho Thanh Linh Đại Bàng trở về.
Thời điểm khi bọn hắn vừa đi xa.
Đám mây đen bắt đầu trở nên xao động.
Ngay sau đó.
Một bộ móng vuột khổng lồ trờ bên trong thò ra.
Bên trên bộ móng vuốt này, còn quấn theo lôi quang lập lòe.
Lôi quang này, giống như xiềng xích đang trói buộc lấy bộ móng vuốt vậy.
Tại lúc nó vừa thò ra ngoài, lôi quang đã lần nữa kéo vào bên trong đám mây kia.
Diệp Vân Dật mang theo Thanh Linh Đại Bàng quan sát đại dương phía dưới.
Cũng nghĩ lại những lời lúc trước mà Phó Hội Vũ nói.
Dị thú bên trong đại dương, phát triển còn nhanh hơn dị thú trên đất liền.
"Trong này, hẳn là Vương Cấp dị thú sẽ tương đối nhiều a."
Diệp Vân Dật thì thầm một câu, sau đó liền trầm tư suy nghĩ.
Thanh Mặc thành cùng Tân Hỏa thành, khoảng cách tới bờ biển vẫn là tương đối gần.
Bất quá.
Diệp Vân Dật sau đó nghĩ lại.
Khoảng cách bờ biển gần thì như thế nào.
Những con dị thú ngư kia, cũng không thể lên bờ tàn sát bừa bãi đúng không?
Chương 213 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]