Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 222: CHƯƠNG 221: MỸ NỮ PHƯƠNG TÂY TỚI.

Bất quá, cũng không trách nha đầu này được.

Dù sao, thời điểm lúc trước Diệp Vân Dật giao đấu với Hỏa Giao, hắn mới chỉ là Tinh Thần trung kỳ.

Hiện tại đã là Tinh Thần hậu kỳ.

Dựa theo đó mà tính toán.

Có lẽ hiện tại hắn so với Vương Cấp bình thường mạnh hơn nhiều.

Căn bản không phải là Nhậm Tĩnh Di có thể chống lại.

Sau đó.

Diệp Vân Dật thấy bên cạnh có nhiều dị nhân khác đang quan sát.

Hiện tại thắng bại đã phân rõ, cũng không cần phải động thủ trước mặt đám người này.

Nếu không, hắn mà mang tiếng xấu bạo hành nữ nhân, vậy cũng không tốt lắm.

Diệp Vân Dật chậm rãi đi trước mặt Nhậm Tĩnh Di.

Nhìn vào nàng, vươn tay ra nói: "Đứng lên đi, thắng bại đã phân, trận khiêu chiến này của cô đã thất bại rồi."

Xôn xao.

Một câu này.

Rơi vào tai đám người xung quanh.

Khiến cho bọn họ lập tức hiểu ra.

Nguyên lai là như vậy.

Nguyên lai là vì nữ nhân này khiêu chiến Diệp đại nhân.

"Ta nói mà, Diệp đại nhân tại sao phải đánh mỹ nữ như vậy, nguyên lai là vì mỹ nữ này chủ động khiêu khích. Vậy mà muốn khiêu chiến Diệp đại nhân."

Một tên dị nhận lấp tức lên tiếng.

Đám người xung quanh nghe vậy liền gật đầu.

"Theo ta thấy, mỹ nữ này quả thực là tự mình chuốc lấy khổ. Diệp đại nhân ngay cả Vương Cấp dị thú đều có thể khiến cho nó mất đi năng lực chiến đấu, chứ đừng nói chỉ là một tiểu nha đầu như vậy."

"Có đôi khi, cũng không thể nuông chiều những mỹ nữ như vậy a. Lúc cần thu thập thì phải thu thập, bằng không, về sau tiến vào trong trang viên của Diệp đại nhân, nếu không nghe lời thì làm sao bây giờ."

"Đúng như vậy."

"Bất quá, xem bộ dạng này, có lẽ là Diệp đại nhân vẫn còn lưu thủ, bằng không, mỹ nữ này đã phải chết rồi."

"Hy vọng nàng có thể biết quay đầu là bờ, hảo hảo quý trọng a."

Trong nháy mắt, không ít dị nhân, ngươi một câu ta một câu, sôi nổi hẳn lên.

Những lời này rơi vào tai Nhậm Tĩnh Di.

Khiến cho nàng thiếu chút nữa phải thổ huyết.

Nếu không phải hiện tại toàn thân nàng bị đánh cho mềm nhũn, đau nhức, không còn bao nhiêu sức lực.

Bằng không, nàng nhất định sẽ đi qua túm lấy cổ áo mấy tên vừa rồi lên tiếng. Hỏi một chút, hắn nói ai biết quay đầu là bờ, hỏi một chút là ai phải quý trọng.

Sau đó.

Nàng nhìn Diệp Vân Dật đang đứng trước mặt.

Lúc này đây, chênh lệch giữa hai người là quá lớn.

Diệp Vân Dật vẫn là bộ dạng ung dung, quần áo ngăn nắp như lúc vừa mới gặp.

Còn nàng thì đã như một tên ăn mày, hết sức chật vật.

Chỉ có điều, Diệp Vân Dật lúc này, ngược lại là rất lịch sự vươn tay về phía nàng.

Nhậm Tĩnh Di thấy vậy cũng đưa tay lên nắm lấy.

Sau đó, một cỗ lực lượng truyền đến.

Đem nàng kéo lên.

Tiếp đó, Diệp Vân Dật giúp đỡ phủi hết bụi đất dính trên người nàng.

Chỉ có điều, Nhậm Tĩnh Di luôn cảm thấy, cái hành động này của hắn, có phải là như đang chiếm tiện nghi của nàng hay không?

Bất quá, cái tên này ngược lại cũng biết chăm sóc người khác.

Nội tâm Nhậm Tĩnh Di suy nghĩ.

Nhưng là, sau một khắc.

Khuôn mặt Diệp Vân Dật hiện lên vẻ tươi cười, nhìn nàng rồi nói: "Chúng ta nói tới tiền cược lúc trước, ta nghĩ cô dù sao cũng là con gái của Vương Tướng, hẳn sẽ không quỵt nợ chứ, đúng không?"

"Ngươi. "

Nhậm Tĩnh Di bị chọc tức khiến cho ho khan mãnh liệt.

Nhưng lại không có biện pháp gì.

Nàng nghĩ đến tiền đặt cược nhiều như vậy, vốn đang cho rằng có thể kiếm một khoản lớn.

Nhưng là, không nghĩ tới.

Cái tên này.

Thật sự là một tên thẳng nam sắt thép a.

Lập tức, những ấn tượng tốt của Nhậm Tĩnh Di đối với Diệp Vân Dật, toàn bộ bị xóa đi.

"Ngươi thật đúng là không biết thương hương tiếc ngọc."

Nhậm Tĩnh Di không khỏi nói thầm một tiếng.

Ah?

Diệp Vân Dật nghe vậy.

Sau đó nhìn nàng.

"Cô? Cô mà cũng được coi là hương ngọc sao?"

Diệp Vân Dật nghi ngờ nói.

Nhậm Tĩnh Di: "…"

Con mẹ nó.

Ngươi nói cái gì?

Ta không tính?

Một mỹ nữ như ta đứng trước mặt ngươi như vậy.

Ngươi bị mù sao?

Vậy mà không thấy rõ?

Ta còn chưa tính là hương ngọc?

A...?

Trong nháy mắt, nội tâm Nhậm Tĩnh Di bắt đầu gào thét.

Nhưng mà, nàng cũng chỉ giám kêu gào trong lòng mà thôi.

Nếu để cho nàng nói ra miệng, nàng cũng không dám.

Dù sao hiện tại nàng bị đánh thành như vậy, có thể tiết kiệm một chút khí thì phải tiết kiệm.

Nhậm Tĩnh Di còn đang nghĩ ngợi.

Bên này.

Đoàn người gia tộc Zoro đã đi tới

"Diệp đại nhân. "

Diệp Vân Dật nghe được thanh âm gọi mình thì nhìn sang.

Sau đó là nhìn thấy một nhóm thiếu nữ xinh đẹp đi phía sau.

Ah?

Những người này đều có gương mặt phương Tây, ngược lại là tương tự như những mỹ nữ của gia tộc Roth.

Những mà, nếu nhìn kỹ thì vẫn phát hiện có chỗ bất đồng.

Nhóm thiếu nữ này càng thiên về vẻ đẹp phương Bắc, làn da càng thêm trắng muốt, giống như những nàng công chúa trong câu chuyện cổ tích vậy.

Nhậm Tĩnh Di cũng đang quan sát nhóm thiếu nữ này.

Nội tâm run lên.

Thật xinh đẹp.

Những cô gái này, quá xinh đẹp a.

Nhưng là, nàng cũng không biết đội ngũ này tới đây là có ý gì?

"Diệp đại nhân, chúng ta là gia tộc Zoro ở phương Tây. Gia chủ chúng ta chỉ thị cho tại hạ dẫn người tới đây, muốn cùng ngài giao hảo."

"Chúng ta cũng dẫn theo một ít lễ vật, kính xin Diệp đại nhân xin vui lòng nhận cho."

"Những mỹ nữ này, ở phương Tây, đều nghe nói tới thực lực cường đại của Diệp đại nhân, trong lòng sinh ra sự sùng bái. Cho nên đều muốn tới đây hầu hạ ở bên cạnh Diệp đại nhân."

"Kính xin Diệp đại nhân hãy nhận lấy các nàng."

Người dẫn đầu lập tức giải thích.

Bên cạnh, không ít người nghe được, lập tức đã minh bạch.

Nhậm Tĩnh Di cũng là khóe miệng co lại.

Khá lắm.

Những mỹ nữ này, đều muốn hầu hạ Diệp Vân Dật ?

Lão thiên a.

Lập tức, nàng nghĩ lại những lời mà vừa rồi Diệp Vân Dật nói.

Nếu mỗi ngày đều nhìn những mỹ nữ này mà nói.

Nàng, xác thực cũng không tính là hương ngọc gì.

Khó làm.

"Nguyên lai là như vậy, vậy thì xin cảm tạ gia chủ của các ngươi. Lát nữa mời tới trang viên của ta chơi một chút a."

Diệp Vân Dật nói xong.

Một câu này, khiến cho người dẫn đầu mừng rỡ.

Không nghĩ tới, Diệp đại nhân tiếp nhận các nàng một cách thuận lợi như vậy.

Lần này, xem như đã hoàn thành nhiệm vụ gia chủ giao cho.

Bên cạnh, mấy tên thủ vệ quân thấy cảnh tượng này.

Cũng là liếc nhau một cái.

Tình huống nơi này, hay là nên báo sớm cho Đệ Bát Vương Tướng một chút a.

Sau đó, bọn hắn đi tìm Đệ Bát Vương Tướng.

Bên này.

Diệp Vân Dật huýt sáo một tiếng.

Xích Viêm Hổ từ xa xa chạy tới.

Mấy thiếu nữ gia tộc Zoro nhìn thấy nó.

Ai nấy đều là mặt mày biến sắc.

Các nàng chưa từng chứng kiến đầu dị thú khủng bố như vậy bao giờ.

Có mấy nữ hài đều thấp giọng hô lên.

"Không có việc gì, đừng sợ, đây là sủng vật của ta."

Diệp Vân Dật nhìn các nàng, trấn an nói.

"Đến, các em màu ngồi lên nó."

"Chúng ta quay về trang viên. "

Diệp Vân Dật ra hiệu cho Xích Viêm Hổ thấp người xuống.

Xích Viêm Hổ thấy vậy liền nằm xuống.

Các thiếu nữ xem như đã hiểu, cũng đã có cảm giác an toàn, liền leo lên lưng Xích Viêm Hổ.

Vẻ mặt ai nấy đều trở nên kích động, ngồi trên lưng đầu dị thú như vậy.

Sẽ có một loại cảm giác chinh phục cùng bệ nghễ.

Diệp Vân Dật nhìn Nhậm Tĩnh Di.

"Ta ôm cô lên nhé."

Sau đó Diệp Vân Dật rực tiếp ôm Nhậm Tĩnh Di theo kiểu công chúa.

"A.... "

Nhậm Tĩnh Di lập tức hô nhỏ một tiếng.

Nhưng mà nàng phát hiện mình cũng không thể phản kháng được.

Đây vẫn là lần đầu tiên nàng bị người ta ôm kiểu công chúa như vậy.

Nhậm Tĩnh Di ngẩng đầu nhìn Diệp Vân Dật.

Không thể không nói, tên khốn này, thật sự là có chút đẹp trai, nhất là theo góc độ mà nàng nhìn lúc này.

Diệp Vân Dật buông Nhậm Tĩnh Di ra.

Sau đó khống chế Xích Viêm Hổ quay vào trong thành.

Phía sau.

Độc Giác Thú cũng đuổi theo sau.

Chương 221 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!