Nghĩ vậy, nội tâm Đệ Bát Vương Tướng tê rần.
Cái này là tốc độ thăng cấp quỷ quái gì vậy.
"Cái này, làm sao có thể."
Hồi lâu sau.
Thượng Quan Vũ Lam cũng mở miệng.
Chỉ có điều, câu nói của nàng, dẫn tới đám cao tầng phải ghé mắt nhìn qua.
Khá lắm.
Đệ Bát Vương Tướng đây là ý gì.
Nàng vậy mà không tin?
Cùng lúc đó.
Trong trang viên.
Diệp Vân Dật cưỡi Xích Viêm Hổ.
Dẫn theo nhóm mỹ nữ Zoro mỹ nữ nghênh ngang quay về.
Nhậm Tĩnh Di cũng đi vào theo.
Sau đó nàng quay đầu lại, nhìn Độc Giác Thú của bản thân.
Độc Giác Thú cũng phải cúi đầu tiến nhập vào trang viên.
Tiếp đó
Nó đã được một đám dị thú khác bao quanh.
Tiểu Hắc Tử với tư cách là đầu lĩnh, đem Độc Giác Thú bao vây lại.
Sau đó là nhìn đối phương.
Tam Vĩ Tuyết Lộc cũng nhìn Độc Giác Thú.
Trong miệng phát ra âm thanh không quá hảo hữu
Bên này.
Độc Giác Thú quan sát những con dị thú trong trang viên.
Lập tức tê dại.
Những con dị thú này.
Tùy tiện một đầu, thực lực so với nó còn muốn cường đại hơn.
Hiện tại, bọn chúng ở chung một chỗ.
Vây quanh nó lại.
Đây là muốn khi dễ mình sao?
Nhậm Tĩnh Di cũng thấy được tình huống bên này.
Vừa liếc qua Tam Vĩ Tuyết Lộc, lập tức nhận ra.
Khá lắm.
TinhThần hậu kỳ dị thú.
Dị thú như vậy, cũng có thể bị không chế sao?
Trình độ ngự thú của Diệp Vân Dật, có thể nói là cực kì đáng sợ a.
Lúc trước nàng có nghe qua cha mình nói Diệp Vân Dật còn biết ngự thú.
Nhưng cũng khoomg thèm để ý.
Dù sao nàng cũng cho rằng.
Chỉ cần mình đánh cho dị thú khuất phục, thì nó sẽ nghe lời mà thôi.
Nhưng hiện tại tận mắt chứng kiến, hoàn toàn khác xa so với nàng nghĩ.
Khống chế dị thú Tinh Thần hậu kỳ, sợ là cha của nàng cũng khó có thể làm được.
Hơn nữa.
Dị thú nơi này của Diệp Vân Dật, như thế nào càng nhìn càng cảm thấy kỳ lạ.
Không phải là nàng chưa từng gặp qua dị thú.
Ví dụ như con sói đen kia, còn có cự điều kia nữa.
Trước đây nàng từng thấy, nhưng cảm giác có chút không giống như vậy.
Cả đầu Tam Vĩ Tuyết Lộc kia nữa.
Tam Vĩ Tuyết Lộc trước kia nàng thấy, không có hình dạng như vậy a
Cứ như là được tiến hóa vậy.
Thật sự là kỳ quái.
Diệp Vân Dật thổi sao một tiếng.
Báo cho đám dị thú biết tình hình.
Bên này, Tiểu Hắc Tử gầm nhẹ vài tiếng.
Sau đó cả đám tản ra, cũng không vây quanh Độc Giác Thú nữa.
Độc Giác Thú thấy đám dị thú tản ra, đang chuẩn bị tiến về phía trước.
Nhưng mà dưới chân như nhũn ra.
Hí lên một tiếng.
Sau đó tê liệt ngã xuống mặt đất.
Nhậm Tĩnh Di thấy cảnh tượng này.
Khóe miệng co giật.
Ngươi có thể có chút tiền đồ được hay không.
Mặc dù mắng Độc Giác Thú, Nhậm Tĩnh Di cũng nhận thấy bộ dàng bây giờ của mình. Hiện tại nàng và Độc Giác Thú, chỉ sợ cũng kẻ tám lạng người nửa cân.
Thời điểm lúc tới đây thì là mười phần hăng hái.
Nhưng mà hiện tại, bị Diệp Vân Dật đánh thành như vậy, còn hăn hái cái búa gì nữa.
Tiếp đó, Nhậm Tĩnh Di quay đầu, nhìn bên trong trang viên.
Không ít cô gái từ trong phòng đi ra.
Nhậm Tĩnh Di nhìn nhóm các cô gái này, hai mắt đã trợn tròn, khôn thể tin nổi.
Khá lắm.
Cái quái gì vậy.
Tuy lúc trước nàng đã nghe nói tới biệt danh cưới vợ cuồng mà của Diệp Vân Dật, càng là sinh ra hài tử tiên thiên Hoàng Kim dị nhân.
Nhưng vừa đi vào trang viên, cứ như là lọt vào nữ nhi quốc vậy.
Sao lại có nhiều mỹ nữ như vậy?
Phong cách, bộ dáng nào cũng có.
Cường thế .
Ngọt ngào.
Thanh thuần .
Nữ vương.
Ngoài ra.
Còn có cả mỹ nữ phương Tây Phương.
Mỹ nữ Bắc Cương.
Hơn nữa, trong những mỹ nữ này, có rất nhiều người bụng đã to lên.
Bọn họ bị Diệp Vân Dật làm cái gì, không cần nói cũng biết.
Nhậm Tĩnh Di nhìn vào một cô gái đang mang thai.
Lập tức sững sờ.
Nguồn năng lượng đang tập trung về phía sàng
Điều này.
Là vì những hài tử trong bụng đang hấp thu nguồn năng lặng từ ngoại giới
Cái này.
Làm sao có thể.
Không tầm thường.
Hài tử này tuyệt đối không tầm thường.
Lập tức, Nhậm Tĩnh Di tự mình suy đoán.
Đứa nhỏ này, sau khi sinh ra, chỉ sợ cũng sẽ là tiên thiên dị nhân.
Sau đó.
Nàng lại nhìn sang mấy cô gái khác bên cạnh, cả người như chết lặng.
Con mẹ nó
Sao ai cũng đều như vậy thế?
A...?
Gien của Diệp Vân Dật, rốt cuộc là có bao nhiêu yêu nghiệt a.
Thời điểm nàng đang rung động.
Diệp Vân Dật đã nhảy xuống.
Sao đó là đỡ những thiếu nữ của gia tộc Zoro kia xuống cùng.
Lúc này Nhậm Tĩnh Di cũng đã khôi phục một ít thể lực.
Cho nên cũng tự mình nhảy xuống.
"Đi thôi, ta tìm cho cô một chỗ, hảo hảo nghỉ ngơi hồi phục sức khỏe."
Diệp Vân Dật nói xong, bên cạnh, Đông Phương Nhược Vũ đã đi tới, nhìn Nhậm Tĩnh Di nói: "Lão công, hôm nay là thành hôn với vị muội muội này sao?"
Một câu này.
Khiến cho sắc mặt Nhậm Tĩnh Di đỏ bừng.
Thành hôn?
Buổi tối hôm nay?
Các ngươi, làm gì với ta thế?
Lập tức, hai tay Nhậm Tĩnh Di để trước ngực.
Một bộ tư thế đang phòng ngự.
"Không phải, đây là nữ nhi của Đệ Ngũ Vương Tướng, tên là Nhậm Tĩnh Di. Vừa rồi cô ta bị thương, em mau tìm cho nàng một căn phòng, để cho nàng ta nghỉ ngơi và hồi phục một chút."
Diệp Vân Dật an bài.
Đông Phương Nhược Vũ thè lưỡi một cái.
Lập tức mang theo Nhậm Tĩnh Di đi tới một gian phòng trống
Vào trong phòng.
Nhậm Tĩnh Di nhìn xem hoàn cảnh xung quanh.
Sau đó nhìn vào bụng Đông Phương Nhược Vũ.
Khá lắm.
Hài tự này dự là cũng sẽ cực kì đáng sợ a.
"Hảo muội muội, muội trước tiên cứ ở trong phòng này nghỉ ngơi đi nhé." Đông Phương Nhược Vũ liền nói với Nhậm Tĩnh Di.
Sau đó liền đi ra ngoài.
Nhậm Tĩnh Di cũng là bắt đầu nghỉ ngơi.
Dù sao, vừa rồi toàn thân nàng đau nhức như muốn rã rời.
Sau khi nằm nghỉ được một lúc.
Đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
"Mời vào"
Sau đó.
Diệp Vân Dật đẩy cửa tiến vào.
"Thế nào, cô vẫn ổn chứ?"
Vẻ mặt Diệp Vân Dật tươi cười, trong tay còn cầm theo một trang giấy, nhìn một vòng quanh phòng rồi nói:
"Hoàn cảnh trong trang viên của ta cũng khá tốt. Chúng ta vừa mới giao thủ, ta ca cảm giác cô sẽ không khôi phục nhanh chóng được, vì vậy, cô cứ ở lại chô ta vài ngày đi."
"Không có chuyện gì đâu."
"Hơn nữa, cô xem qua cái này rồi ký tên vào được chứ? Ta sẽ đưa qua cho cha của cô."
Nhậm Tĩnh Di vốn đang rất cảm động, nhưng mà ngay sau đó, vẻ mặt liền bất đắc dĩ.
Nàng bước tới.
Đọc kỹ nội dung trong trang giấy.
Khá lắm.
Đây chẳng phải là tiền cược giữa nàng và Diệp Vân Dật sao.
Hơn nữa.
Bên trên còn tăng thêm không ít đồ vật
"Chờ một chút, thời điểm lúc trước chúng ta đánh cuộc, không có những vậy này a. Tại sao ngươi lại tự tiện tăng thêm như vậy." Nhậm Tĩnh Di lập tức nói ra nghi vấn.
Một câu này.
Khuôn mặt Diệp Vân Dật đanh lại: "Cô ở chỗ ta, phí ăn uống ngủ nghỉ, đi lại, chẳng lẽ không tốn tiền sao?"
Nhậm Tĩnh Di: "..."
Con mẹ nó.
Ta thì có thể ăn được bao nhiêu chứ.
A...?
Ngươi đây không phải là thừa nước đục thả câu sao.
"Thực đen tối."
"Cô nói cái gì? " Diệp Vân Dật nghe vậy, vẻ mặt tươi cười, nhích lại gần chỗ Nhậm Tĩnh Di.
Nắm đấm từ từ siết chặt.
Tiếng khớp xương ma sát, kêu lên răng rắc trong phòng.
Âm thanh này, phối hợp với nụ cười tựa như ác ma của Diệp Vân Dật, khiến cho Nhậm Tĩnh Di hồi tưởng lại tỉnh cảnh chiến đấu khủng bố cùng với đối phương.
Lập tức, cơ thể nàng liền run lên.
"Ngươi đừng tới đây, ngươi đừng tới đây, ta ký tên, ta ký tên còn không được sao?"
Nhậm Tĩnh Di lập tức cầm bút viết tên mình lên từ giấy.
"Ít ra cũng phải vậy chứ." Diệp Vân Dật hừ lạnh một tiếng, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Chương 223 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]