Virtus's Reader

Hơn nữa, sau khi Linh Dung thành gặp nạn, bọn hắn cũng có thể đạt được chỗ tốt. Nếu như đám người cao tầng Linh Dung thành, toàn bộ chết trận, thì tới lúc đó, bọn hắn với lợi thế ở gần Linh Dung thành nhất.

Nhất định có thể tiến lợi tiếp nhận Linh Dung thành.

Đến lúc đó, không đơn thuần chỉ là tài nguyên của Linh Dung thành.

Mà còn có đám nữ nhân, cũng có thể tùy ý bọn hắn dày xéo.

Nghĩ đến dáng vẻ của nữ nhân phương Đông, những tên cấp này đều nở nụ cười hèn mọn, vẻ mặt háo hức chờ mong.

Nhưng mà, bọn hắn cũng biết rõ, hiện tại sự tình khẩn cấp nhất, chính là dẫn dụ Kim Giáp Bàng Giải, còn có những đám dị thú khác, toàn bộ đưa về phương hướng Linh Dung thành.

"Được rồi, chúng ta nhanh đi vận chuyển huyết nhục."

Một tên cao tầng nói xong, sau đó dẫn theo đám người khác đi rời đi.

Cùng lúc đó.

Bờ biển.

'Rầm Ào Ào'.

Theo một đạo âm thanh sóng biển cực lớn vang lên.

Từ trong mặt nước biển, một đôi mắt khổng lồ từ trong làn nước hiển hiện ra.

"Không tốt, Kim Giáp Bàng Giải đang muốn chuẩn bị lên bờ."

Bên cạnh, một tên cao tầng cũng đã thấy thân ảnh phía dưới mặt nước biển, khóe miệng trở nên run rẩy.

Dưới mặt nước biết.

Một đạo thân ảnh màu vàng khổng lồ đã nổi lên.

Cơ thể nó rộng hơn mười mét và dài từ năm mươi tới sáu mươi mét.

Toàn thân một màu vàng óng, từ trên mặt nước nhìn xuống, trông giống như mà một bộ kim giáp vậy.

Thực sự là rất đáng sợ.

Kim Giáp Bàng Giải nhìn thấy đám nhân loại trên bờ, hai con mắt lóe lên hàn quang lạnh lẽo.

Sau đó, một chiếc càng cua từ trong nước đưa lên.

'Rầm Ào Ào'.

Âm thanh phá nước, lập tức vang lên.

Chiếc càng quơ loạn trên không trung vài lần.

Tiếp là đậm mạnh xuống.

Oanh.

Một tiếng nổ mạnh vang lên.

Chiếc càng cua hung hăng va chạm với mặt nước biển, tạo ra một tiếng nổ chói tai.

Khiến đám cao tầng trên Bối Mộc thành nghe thấy, khóe miệng đều co lại.

Mẹ ơi, đây là thực lực của Vương Cấp dị thú sao.

Nhưng mà, bọn hắn hiện tại đây quan tâm được nhiều như vậy.

Dù sao, so với việc Kim Giáp Bàng Giải hiện tại còn đang trong nước biển, thì những con dị thú khác đã tràn lên bờ rất nhiều.

Trước tiên cần phải tiêu diệt chúng cái đã.

Một tâng cao tầng nghĩ vậy.

Sau đó dẫm mạnh dưới chân, đi tới trước mặt một con Ngân Giáp Bàng Giải.

Trường đao trong tay chém mạnh xuống.

Keng…

Sau một tiếng va chạm vang lên, tên cao tầng nhìn con cua trước mặt, khóe miệng co giật.

Này…

Hai mắt hắn mở lớn, không thể tin nổi nhìn cảnh tượng trước mắt.

Vì cái gì.

Một đao toàn lực của hắn, vậy mà không thể gây tổn tương cho đầu Ngân Giáp Bàng Giải này.

Quả nhiên không hổ là Tinh Thần dị thú.

Hơn nữa, đây chỉ mới là Ngân Giáp Bàng Giải mà thôi, nếu con Kim Giáp Bàng Giải kia lên bờ, bọn hắn còn có thể sống sao?

Bối Mộc thành, sợ là sẽ không còn nữa.

Nghĩ tới đây, hắn cũng không có biện pháp nào khác, chỉ có thể run rẩy đứng đó. Nghĩ tới, bây giờ chỉ có Võ Thần Mã Khải Phu tới đây, may ra mới có thể bức lui gia hỏa kia quay về trong biển sâu mà thôi.

Nhưng là, hiện tại trời đã sắp tối.

Tới lúc đó, sẽ là thời điểm săn mồi của đám dị thú này. Liệu bọn hắn có thể ngăn cản nổi đám dị thú cường đại này trong lúc chúng đang đói bụng hay không?

Trong đầu tên cao tầng lúc này, đang là một vạn cái dấu chấm hỏi.

Bất quá, hắn vẫn là vội vàng tranh thủ tiếp tục công kích đám dị thú đang vẫn đang tràn lên bờ kia.

Cùng lúc đó.

Lúc này, bên trong Linh Dung thành.

Đệ Ngũ Vương Tướng và Đệ Bát Vương Tướng đều đã rời khỏi.

Diệp Vân Dật cũng tiếp tục sinh hoạt như thường lệ, mỗi đêm đều làm chú rể, bắt đầu tổ chức đại tiệc.

Chuẩn bị cưới một cô nương mặc sườn xám.

Bên dưới bàn tiệc.

Nhậm Tĩnh Di nhìn Diệp Vân Dật trên sân khấu, khóe miệng hếch lên, tên khốn này.

Lại là mỗi đêm làm chú rể sao?

Đây cũng là quá ảo đi.

Sau đó, nàng lại nhớ lại những lời lúc trước cha mình nói trước khi rời đi. Ông ấy đang ám chỉ cái gì sao?

Nhưng mà.

Điều này muốn nàng phải làm sao bây giờ?

Nữ truy nam, rất dễ dàng phải không?

Nếu nàng chủ động tới gian phòng của Diệp Vân Dật, có lẽ cũng có thể a.

Nhưng nếu làm như vậy, nàng vẫn còn là nàng sao?

Có còn muốn mặt mũi hay không?

Nàng không thể để bị mất mặt được.

Nhưng mà.

Nếu để cho Diệp Vân Dật truy cầu nàng mà nói…

Ý nghĩ này mới xuất hiện, Nhậm Tĩnh Di lập tức phun cho mình một ngụm nước bọt.

Khá lắm, sao mình lại có ý tưởng như vậy chứ.

Bên cạnh tên khốn Diệp Vân Dật đang có rất nhiều mỹ nữ chờ gả tới. Đủ loại mỹ nữ như là núi thét biển gầm đâm đầu vào hắn Diệp Vân Dật.

Hắn bận tới mức không thể làm được điều gì khác, chứ đừng nói là tới truy cầu nàng.

Đây không phải là suy nghĩ viển vông sao?

Được rồi được rồi.

Nghĩ đến những thứ này, Nhậm Tĩnh Di cũng có chút cảm giác đầu đau.

Quá nhức đầu, đối với lời lão cha căn dặn, vẫn cần phải chờ sau này rồi nói.

Nghĩ đến đây.

Nàng liền uống xuống một hớp rượu.

Khuôn mặt lúc này đã có chút ửng hồng.

Một lúc sau.

Đại tiệc cũng đã chấm dứt.

Diệp Vân Dật trực tiếp ôm mỹ nữ sườn xám đi tới căn phòng sâu nhất trong trang viên.

Sau khi vào xong, hắn liền đóng cửa lại.

Trong ngực, cô gái nhìn Diệp Vân Dật, cảm nhận được cơ bắp rắn chắc, cùng với sức mạnh của hắn.

Khuôn mặt lập tức đỏ bừng.

Trong đầu liền nghĩ tới chuyện sắp xảy ra

"Lão...lão công, nếu không, để em thay đổi trang phục khác?"

Nghe vây, Diệp Vân Dật liền nhìn cô gái, vẻ mặt buồn cười nói: "Thay trang phục? Thay trang phục làm gì chứ, bộ sườn xám này đã rất tốt."

Thời điểm Linh Dung thành còn đang hừng hực khí thế.

Trên bờ biển ở Bối Mộc thành, Mã Khả Phu cũng đã đi tới bờ biển.

Sau đó liền trông thấy cảnh tượng ở nơi này.

Có thể nói là vô cùng thê thảm vô cùng.

Những con cua và đám sinh vật khác sau khi lên bờ, đã bắt đầu thôn phệ thi thể những dị nhân chết trận kia.

Hơn nữa.

Không chỉ là thi thể của dị nhân, mà ngay cả thi thể của dị thú khác, bọn chúng cũng không buông tha.

Tất cả đều làm mồi cho đám dị thú này.

Kim Giáp Bàng Giải cũng giống vậy, đều đang điên cuồng thôn phệ huyết nhục.

Mã Khả Phu nhìn về phía con kia Kim Giáp Bàng Giải kia, trông thấy cơ thể nó được bao bọc bởi lớp giáp hiện lên kim quang.

Khóe miệng co giật.

Không tốt.

Con Kim Giáp Bàng Giải này, so về đầu dị thú lúc trước bọn hắn hợp lực tiêu diệt ở Bắc Cương kia, thì to lớn hơn nhiều.

Ánh vàng kim trên cơ thể, càng là thâm thúy hơn.

Có thể chắc rằng, nó đã tiến nhập vào Vương Cấp một thời gian đã rất lâu.

Mã Khả Phu nghĩ tới thời điểm chiến đầu lần trước, nhiều Võ Thần như vậy, cũng phải sử dụng rất nhiều khí lực mới có thể một đầu Kim Giáp Bàng Giải vừa mới vào Vương Cấp.

Hiện tại, chỉ có một Võ Thần là hắn.

Bất quá.

Nếu như bọn hắn có thể hành động thuận lợi theo kế hoạch, ngược là rất tốt.

"Võ Thần, hiện tại bắt đầu đưa huyết nhục lên chứ?"

"Ừm, các ngươi qua đó ném huyết nhục tới, sau đó rải đều ra. Chúng ta sẽ ở đây ngăn cản, cố gắng đẩy chúng vào sâu trong đất liền."

"Cần phải đem đám dị thú này dẫn dụ về hướng của Linh Dung thành bên kia, biết chưa."

Mã Khả Phu lập tức dặn dò kỹ lưỡng.

Đám cao tầng nghe vậy thì gật đầu, bọn hắn tự nhiên hiểu rõ ý nghĩ của Mã Khả Phu. Sau đó liền bắt dầu an bài.

Lúc này, Mã Khả Phu nhìn đám dị thú trước mặt.

Hiện tại, cũng chỉ còn dựa vào hắn mà thôi.

Lập tức, hắn nhìn sang tên cao tầng bên cạnh rồi hô lên: "Giết. "

"Buộc chúng quay về trong lòng biển."

Chỉ có bức lui đám dị thú này, mới có thể cải biến lộ tuyến của chúng. Để chúng đi về hướng của Linh Dung thành.

Dứt lời, Mã Khả Phu dẫm mạnh chân.

Tảng đá dưới chân lập tức nứt vỡ.

Thời điểm vảnh vụn bay lên không trung, Mã Khả Phu đã lao ra xa.

Hướng về một con Ngân Giáp Bàng Giải đánh tới.

Chỉ trong nháy mắt.

Mã Khả Phu đã đứng trước mặt nó, trường đao trong tay vung lên, chém thẳng xuống con mắt của Ngân Giáp Bàng Giải.

Chương 261 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!