Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 285: CHƯƠNG 284: CHUẨN BỊ TỚI BẮC CƯƠNG

Bạch Chỉ Khê các nàng cũng đứng lên.

Giơ ly rượu lên.

Thế nhưng, bên trong những ly rượu này đều là nước lọc bình thường.

Các nàng nhìn về phía Diệp Vân Dật, ánh mắt mang theo sự sùng bái.

"Chúc mừng lão công trở thành Đệ Thập Vương Tướng."

Bạch Chỉ Khê dẫn đầu chúc mừng, những lão bà khác cũng ngầm hiểu, bắt đầu nói theo.

Diệp Vân Dật cũng gật đầu.

"Cảm tạ chư vị."

Tiếp đó liền ngửa cổ, một hơi uống sạch ly rượu trong tay.

Mọi người thấy vậy cũng làm theo, uống một hơi cạn sạch.

Sau đó.

Tất cả cảm nhận được hương vị của rượu này, ai nấy cũng không thể tin nổi.

Sau khi Lý Tiêu uống cạn ly, liền cảm thấy một hương vị ngọt ngào trong miệng.

Sau đó, nó hóa thành một nguồn năng lượng cuồn cuộn như nước lũ trôi xuống.

Bắt đầu cọ rửa kinh mạch trong cơ thể.

Sau đó, thoát ra theo lỗ chân lông.

Cuối cùng là tràn lan trong không khí.

Sảng khoái.

Thật sự là quá sảng khoái .

Lý Tiêu chưa từng được uống loại rượu nào ngon như vậy.

Hắn nhìn Trâu Quảng Hạo, Cao Trấn và những cao tầng khác bên cạnh, biểu lộ của hộ cũng giống như đang gặp quỷ.

Nhìn chén rượu trong tay, khuôn mặt hiện lên vẻ xoắn xuýt.

Bòn hắn còn muốn tiếp tục ngửa đầu lên lần nữa.

Đem những giọt rượu còn sót lại uống cạn sạch.

Thế nhưng bây giờ ở xung quanh có rất nhiều người còn đang nhìn. Nếu làm như vậy thì thật sự là có chút xấu hổ rồi.

Thời điểm mọi người còn đang không biết làm sao.

Diệp Vân Dật lại vung tay lên.

"Tiếp tục rót đầy ly, tối hôm nay tất cả mọi người cứ tận hứng chơi hết mình, nhưng cũng đừng uống quá nhiều."

Sau câu này.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Vân Dật, ánh mắt mang theo thần sắc tràn đầy cảm kích. Diệp đại nhân, vẫn là hiểu bọn họ.

Bất quá, đối với câu sau cùng của Diệp Vân Dật.

Bọn hắn cũng hiểu.

Tình cảnh hiển tại cũng không thể uống quá say được.

Nếu như có sự tình gì đột ngột phát sinh, ví dụ như dị thú xâm lấn, cần phải tỉnh táo để kịp thời xử lý.

Bên này, Nhậm Tĩnh Di đang tiếp tục rót rượu cho mấy vị Vương Tướng.

"Nữ nhi ngoan, đầy vào, đầy vào, đầy rượu thiếu trà, đây không phải điều ta dạy con từ nhỏ sao?" Nhậm Thiên Hành thấy con gái không rót đầy cho mình, lập tức phàn nàn nói.

Vẻ mặt Nhậm Tĩnh Di có chút cạn lời.

Sau đó rót đầy cho Nhậm Thiên Hành.

Qua một lúc sau.

Đệ Tứ Vương Tướng nhìn Diệp Vân Dật rồi nói: "Lần này, hành động của Mã Khả Phu cũng đã cảnh tỉnh cho tất cả mọi người."

"Linh Dung thành của ngươi thuộc phía Bắc của Hoa Hạ, khoảng cách tới Bắc Cương là gần nhất."

"Cho nên cũng có sự nguy hiểm nhất định."

"Đối với Bắc Cương mà nói, thực lực của bọn họ cũng rất mạnh."

Những lời này, cũng để cho Nhâm Thiên Hành gật đầu: "Lúc trước khi nhận được tin tức truyền về, ta đã rất ngạc nhiên. Không nghĩ tới, thậm chí ngay cả Mã Khả Phu, ngươi đều có thể chém giết."

"Mã Khả Phu cũng được xem là Võ Thần kỳ cựu của Bắc Cương. Tất nhiên, bên trong Bắc Cương vẫn còn có những Võ Thần khác mạnh hơn hắn."

"Chỉ có điều, đoạn thời gian này, tình huống bên Bắc Cương đã dần trở nên tồi tệ."

"Sau khi bọn họ đã phải trải qua mấy lần dị thú triều, đã tổn thất mấy vị Võ Thần. Nghe người có người còn bị mất tích, hiện chưa rõ đang ở nơi nào."

"Ngay cả Võ Thần đều phải tử trận và mất tích. Đừng nói tới những thành viên cao tầng và trung tầng khác, phải nói là vô cùng thảm trọng."

"Bằng không mà nói, tên Mã Khả Phù này phản bội chạy trốn khỏi Bắc Cương, dựa theo tính khí nóng này của hoàng thất Bắc cương, còn không trực tiếp thảo phạt hắn?"

"HIện tại bọn hắn án binh bất động, một là vì kiêng kị lực lượng của Mã Khả Phu, điều chủ yếu hơn là, bọn hắn đã nguyên khí đại thương, không có cách nào động thủ."

"Ta cảm giác, trong khoảng thời gian khắn này, bọn hắn cũng không cách nào động thủ với ngươi."

"Nhưng mà sau này cũng cần phải cẩn thận một chút."

Nhâm Thiên Hành nói xong, Thượng Quan Vũ Lam tiếp tục bổ sung: "Ta ngược lại thì cảm thấy hoàng thất Bắc Cương làm việc cũng không đến nối nào. Bọn hắn không thể nào không nói võ đức như vậy, cũng sẽ không làm ra chuyện gắp lửa bỏ tay người."

"Nhưng mà, không thể không đề có tâm đề phòng người khác. Nếu có thể giao hảo cùng với hoàng thất Bắc Cương, điều này là tốt nhất. Như vậy, chúng ta hai bên Nam Bắc liên hợp lại, lực lượng này, có thể nói là rất cường đại."

Diệp Vân Dật nghe mọi người đưa ra ý kiến.

Cũng liền nhớ tới Vi Lạp, Vi Lạp chính là người Bắc Cương, hơn nữa, thực lực cũng không tới nỗi nào.

Nghĩ đến, nàng ở bên trong Bắc Cương, cũng hẳn là tồn tại nằm ở cao tầng.

Hắn quét mắt nhìn xung quanh, nhưng lại không thấy bóng dáng của Vi Lạp.

Lập tức, ánh mắt liền mang theo nghi hoặc.

"Vi Lạp đâu?"

Diệp Vân Dật gọi Bạch Chỉ Khê tới hỏi thăm.

Nhưng Bạch Chỉ Khê thuộc nhóm đầu tiên tới trang viên bên này, còn Vi Lạp thì vẫn còn lưu lại Thanh Mặc thành.

Một lúc sau.

Vu Nghiên đã đi tới nói.

"Vi Lạp muội muội đã trở về Bắc Cương."

Sau đó Vu Nghiên sắp xếp lại ngôn từ, tiếp tục nói:

"Lão công, khả năng anh còn chưa biết, Vi Lạp muội muội, chính là trưởng công chúa của hoàng thất Bắc Cương."

Một câu này.

Lại khiến cho mấy vị Vương Tướng đều ngây người.

Sau đó tập trung nhìn Vu Nghiên, rồi quay sang nhìn Diệp Vân Dật.

Mặc dù vẻ mặt bọn hắn vẫn bình lặng như nước, nhưng nội tâm lúc này giống như bị sấm sét bủa vây.

Khá lắm.

Tên Diệp Vân Dật này.

Thật sự quá ngưu a.

Trưởng công chủa của hoàng thất Bắc Cương, đã thành lão bà của hắn?

Đây cũng quá mãnh liệt đi

Đệ Tứ Vương Tướng suy nghĩ, sau đó nhìn về phía Thượng Quan Vũ Lam.

Nghe đồn, Đệ Bát Vương Tướng Thượng Quan Vũ Lam cũng là lão bà của Diệp Vân Dật.

Như vậy loại chuyện này, một vị trưởng công chúa của hoàng thất Bắc Cương, trở thành lão bà của Diệp Vân Dật, cũng không là chuyển gì quá quý hiếm.

Thượng Quan Vũ Lam bỗng cảm nhận được ánh mắt của Đệ Tứ Vương Tướng, trong nháy mắt, nàng dường như cũng đã minh bạch cái gì đó.

Lâp tức lông mày nhíu chặt lại.

Trừng mắt trở về cho đối phương.

Diệp Vân Dật nghe vậy, cũng có cảm giác mơ hồ.

Không nghĩ tới, Vi Lạp vẫn còn có thân phận như vậy, xem ra hắn thăm dò vẫn chưa đầy đủ a.

Bất quá, lúc trước Diệp Vân Dật cũng không có suy nghĩ này. Ai có thể nghĩ tới một trưởng công chúa của hoàng hoàng thất Bắc Cương, sẽ luân lạc tới mức bị người ta nhặt được ở ven đường, sau đó đưa tới chỗ hắn cơ chứ0

"Chuyện gì xảy ra? "

"Em mau nói rõ chi tiết đi."

Diệp Vân Dật nhìn Vu Nghiên rồi hỏi.

Vu Nghiên suy nghĩ một lúc, sau đó đem những chuyện mà trước đó Vi Lạp đã kể cho mình, tất cả đều nói ra.

"Vi Lạp muội muội nói muội ấy sẽ nhanh chóng quay lại. Nhưng bây giờ đã qua một thời gian, ngược lại là không có tin tức gì của muội ấy. Em nghĩ, muội ấy dù sao cũng là hoàng thất trưởng công chúa, hiện tại lại đang có thai, người khác hắn sẽ không làm gì muội ấy. Chắc là đang có sự tình nào khác."

"Có phải là bên đó không cho phép cô ấy quay về Hoa Hạ không? Không chừng là cảm thấy thân phận của Diệp Vân Dật còn chưa xứng?" Bên cạnh, Vũ Băng Nhan lên tiếng.

Nghe vậy, Phó Hội Vũ cũng hừ lạnh một tiếng nói: "Lão già Hoàng Chủ của hoàng thất Bắc Cương này đúng là đầu óc hư mất rồi. Bây giờ Diệp Vân Dật thế nhưng là Đệ Thập Vương Tướng, về thực lực thì đã giết chết Mã Khả Phu. Đối với trưởng công chúa của hoàng thất, hắn dư sức xức đáng."

"Được rồi, bất kể như thế nào, Linh Dung thành bên này ta cũng đã thu xếp ổn thỏa. Qua mấy ngày nữa, ta sẽ đi tới Bắc Cương một chuyến, xem xem đến cùng là có chuyện gì xảy ra."

Diệp Vân Dật đưa ra quyết định.

Dù sao hiện tại Vi Lạp còn đang mang thai con của hắn. Bất kể thế nào đi nữa, hắn cũng phải qua đó xem sự an nguy của nàng như thế nào.

Nếu đám người hoàng thất Bắc Cương dám làm ra sự tình gì khác.

Diệp Vân Dật cũng không ngại làm náo loạn hoàng thất Bắc Cương.

Thượng Quan Vũ Lam thấy biểu lộ trên khuôn mặt của Diệp Vân Dật thì có chút sứng sờ nói:"Ngươi đi Bắc Cương, thì nên kìm chế tính tình một chút."

Chương 284 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!