Ánh mắt của bọn chúng như đang muốn hỏi, vì cái gì lại mang Xích Viêm Hổ, mà không mang theo bọn chúng.
Cảnh tượng này, cũng khiến cho Diệp Vân Dật không khỏi có chút bất đắc dĩ.
Đám tiểu tử này…linh trí cao quả nhiên là không tốt lắm.
"Tốt rồi tốt rồi, lần này các ngươi cứ ở nhà cái đã, chờ lần sau có cơ hội, ta khẳng định sẽ dẫn các ngươi đi theo, thế nào? Được chứ? " Diệp Vân Dật an ủi nói.
Lúc này đám dị thú mới thôi không bất mãn nữa.
"Đến, ăn nhiều một chút, những cũng nhớ là không được ăn quá nhiều đâu đấy."
Diệp Vân Dật một lần nữa lấy ra không ít Thần Cấp Dị Thú Thăng Cấp Đan.
Đút cho chúng ăn.
Một lúc sau.
Mấy vị Vương Tướng cũng đã rời phòng.
Sau một lúc tìm Diệp Vân Dật, thì thấy hắn đang bị đám dị thú vây quanh.
Nhậm Thiên Hành bước tới, nhìn thấy Xích Viêm Hổ, khóe miệng đều co lại.
Con hổ này, rốt cuộc là giống loài gì?
Thoạt nhìn thì giống như là Xích Viêm Hổ.
Nhưng mà, nhìn kỹ thì lại càng không giống.
Xích Viêm Hổ bình thường, đều chỉ là thực lực Hoàng Kim sơ kỳ. Hình thể thì càng không cần phải nói, so với con hổ trước mặt này, quả thực không đủ đô.
Đầu Xích Viêm Hổ Trước mặt này, hình thể đã cao tới mấy chục thước. Cái đuôi dài và to lớn của nó, giống như là một thanh côn sắt vậy. Chỉ cần vung nhẹ, là có thể phá hủy kiến trúc và cây cối.
Chứ đừng nói tới bộ lông dày và móng vuốt sắc bén của nó.
Thoạt nhìn, thì nó giống như là dị thú cấp bậc Vương Cấp vậy.
Dựa theo Nhậm Thiên Hành suy đoán, con Xích Viêm Hổ này, khoảng cách tới Vương Cấp dị thú đã không còn quá xa.
Tên Diệp Vân Dật này thật là sự là mạnh mẽ, lại có thủ con dị thú như vậy làm tọa kỵ cho bản thân.
Nhậm Thiên Hành nghĩ đến chính mình, hắn cũng là một trong những Vương Tướng. Nhưng mà, tọa kỵ của hắn cũng chỉ là một con dị thú Tinh Thần trung kỳ mà thôi.
Người so với người, quả thực là tức chết.
Lúc này, ánh mắt của ông ta đảo một vòng, nhìn Diệp Vân Dật rồi nói:
"Diệp Vân Dật, ngươi xem, ta nguyện ý xuất tiền, mua một con tọa kỵ của ngươi, như thế nào? "
Diệp Vân Dật quay đầu nhìn về phía ông ta.
Nhậm Thiên Hành tiếp tục nói: "Con hổ này thì thế nào? Ngươi cho một cái giá đi."
Nghe vậy, ngược lại là để Diệp Vân Dật nở nụ cười.
Đối diện, Xích Viêm Hổ phảng phất như cũng nghe hiểu lời vừa rồi. Nó hướng về phía Nhậm Thiên Hành, nhe răng trợn mắt, gầm gừ vài tiếng. Thân thể lúc này cũng hạ thấp xuống, giống như đang muốn khởi xướng công kích hướng về Nhậm Thiên Hành.
Diệp Vân Dật trông thấy bộ dạng này của Xích Viêm Hổ, thì vô vô vào đầu nó, để nó thả lỏng một chút.
"Đệ Ngũ Vương Tướng, đây chính là bảo bối của ta, là hàng không bán. Những con dị thú khác cũng đồng dạng giống như vậy. Nếu như ông muốn mà nói, lần tới nếu ta gặp phải dị thú Tinh Thần hậu kỳ khác, ta sẽ giúp ông thu phục là được."
"Bất quá, cần phải trả thù lao."
"Yên tâm, tiền…"
Nhậm Thiên Hành nghe Diệp Vân Dật nói lời này, cũng đang tính mở miệng nói bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề. Nhưng mà lời còn chưa nói ra, đã bị con gái Nhậm Tĩnh Di của mình bên cạnh bị miệng lại.
"Ô ô ô?"
Nhậm Thiên Hành nhìn về phía Nhậm Tĩnh Di, vẻ mặt lộ vẻ nghi hoặc.
Nhậm Tĩnh Di điên cuồng nháy mắt cho lão chả của mình. Dù sao, tuy lão cha nhà mình không biết Diệp Vân Dật là hạng người gì, nhưng nàng biết rõ a.
Diệp Vân Dật là một kẻ nếu không có lợi thì sẽ không chịu buông tay.
Nếu ông ấy giám cùng hắn nói lời như vậy, hắn sẽ dở công phu sư tử ngoạm, tuyệt đối không bỏ qua.
Vẫn là nên tranh thủ để lão cha nhà mình không nên nói những lời nguy hiểm như vậy.
Bên cạnh, những Vương Tướng khác thấy cảnh tượng này, đại khái cũng hiểu.
Dù sao, về phương diện này của Diệp Vân Dật, thanh danh cũng đã lưu truyền ra bên ngoài.
Bọn họ đều đã từng nghe qua.
"Tốt rồi, chúng ta rời khỏi thành cũng đã có thời gian không ngắn. Hiện tại cần phải nhanh chóng quay về>" Phó Hội Vũ dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Có phải khoảng thời gian tới ngươi sẽ tới Bắc Cương phải không?"
"Ừm, ta cần phải qua đó một chuyến, nhìn tình huống của Vi Lạp xem như thế nào."
Diệp Vân Dật cũng gật đầu nói.
"Thời điểm ngươi tới đó cần phải cẩn thận một chút. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, không nên cùng Bắc Cương trở mặt. Dù sao, ở đó cũng là địa bàn của người ta, trước cứ chịu đựng một chút, chờ sau khi quay về thì thông báo cho chúng ta. Lúc đó chúng ta sẽ giúp ngươi đòi lại công bằng."
"Lúc này, có thể cùng Bắc Cương giao hảo thì cứ giao hảo. Linh Dung thành của ngươi, vị trí cũng là gần phía Bắc, sát với Bắc Cương bên cạnh. Bán bà con xa không bằng mua láng giềng gần."
Phó Hội Vũ cũng là tận tình khuyên bảo.
Bên cạnh, Vũ Băng Nhan nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng: "Diệp Vân Dật, đám người Bắc Cương kia, ngươi cũng không cần cho bọn hắn mặt mũi. Nên rêu rao thì cứ rêu rao, còn nhẫn, nhẫn cái gì mà nhẫn. Gặp được chuyện gì khó chịu cứ khai chiến là được."
Những lời này, khiến mọi người phải trố mắt nhìn qua.
Hảo gia hỏa, vậy mà có tính khí như vậy.
Một bên, Phó Hội Vũ liếc sang Vũ Băng Nhan một cái, sau đó đưa tay lên bóp khuôn mặt của nàng: "Ngươi có thể đừng nói những lời trái với ý ta được hay không vậy? Hả?"
Vũ Băng Nhan: "…"
Cú bóp này, quá đau!!
Ngươi cho rằng ta là dị thu sao?
Đây là da mặt của ta, không phải của dị thú.
Cảm nhận được sự đau đớn, Vũ Băng Nhan liên tục khoát tay. Mọi người cũng đã quen với bộ dạng này của nàng, không khỏi cạn lời.
Sau đó, các vị Vương Tướng lần lượt cáo từ rời đi.
Diệp Vân Dật đứng trước cửa tạm biệt bọn hắn.
Bỗng nhiên, hai tiểu nha đầu từ đâu chạy tới.
Diệp Vân Dật ngồi xổm xuống, đem hai nha đầu này bế lên.
"Hai tiểu gia hỏa các con, miệng còn y nha y nha cái gì thế? Đến bây giờ còn chưa biết nói chuyện sao." Diệp Vân Dật khuôn mặt vui vẻ nói tiếp: "Ba ba muốn đi Bắc Cương một chuyến. Các con ở nhà ngoan ngoãn chờ ba ba về. Chờ lúc đó, sẽ mang về cho hai đứa nhiều đồ tốt"
"Còn có, chờ lúc ba ba quay về, hai đứa phải biết cách nói chuyện đấy."
Diệp Vân Dật nói xong, đối diện, hai tiểu nha đầu có vẻ như hiểu ý, nhưng mà vẫn đáp lai bằng mấy câu y nha y nha bình thường.
Các nàng Vu Nghiên cũng bước tới.
Bế hai tiểu nha đầu này rồi nói: "Lão công, bây giờ anh muốn xuất phát sao? "
"Ừm, chờ anh thu thập một chút, sau đó liền xuất phát."
"Vậy anh cần phải cẩn thận một chút. Những lời Đệ Tam Vương Tướng bọn em cũng đã nghe được, vẫn là nên dựa theo lời nàng mà thực hiện thì tốt hơn."
Vu Nghiên vừa dứt lời, Diệp Vân Dật cũng chỉ gật đầu nói: "Yên tâm đi, anh biết rõ cần phải làm gì."
Nói xong, Diệp Vân Dật quay về phòng thu dọn đồ đạc.
Sau một lúc, tất cả đều đã xong.
Hắn huýt sáo một tiếng.
Thanh Linh Đại Bàng vừa mới chuẩn bị cất cánh.
Thì phía sau, Xích Viêm Hổ đã vỗ một cái.
Sau đó nó gầm lên với Thanh Linh Đại Bàng.
Thanh Linh Đại Bàng thấy vậy thì tỏ vẻ ủy khuất. Dù sao, trên mặt đất thì nó cũng không thể đấu lại với Xích Viêm Hổ.
Tiếp đó, Xích Viểm Hổ lại gầm nhẹ rồi chạy tới chỗ Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật nhún chân một cái, nhảy lên lưng của nó, sau đó vỗ vỗ nói: "Đi thôi."
"Lão công, đi đường cẩn thận."
"Bọn em chờ anh về."
"…."
Trong trang viên, từng đạo âm thanh tạm biệt vang lên.
Diệp Vân Dật cũng không quay đầu lại, chỉ đưa tay lên vẫy vẫy về phía sau.
Một lúc sau.
Đi ra bên ngoài thành.
Đám người Lý Tiêu còn đang làm nhiệm vụ.
Diệp Vân Dật quan sát, nhóm người Trâu Quảng Hạo cũng đã quay về theo mấy vị Vương Tướng kia.
Lý Tiêu trông thấy Diệp Vân Dật đi tới, liền vội vàng dẫn người từ trên tường thành đi xuống, bước tới trước mặt Xích Viêm Hổ, ngẩng đầu chờ chỉ thị của Diệp Vân Dật.
"Bây giờ ta muốn đi Bắc Cương một chuyến, các ngươi ở lại hảo hảo canh giữ thành."
Diệp Vân Dật từ trên cao nhìn xuống, ngạo nghễ như một vị thần.
Chương 286 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]