Diệp Vân Dật quan sát Thần Cấp Ám Vệ, hiện tại, 30 tên Thần Cấp Ám Vệ đều có thực lực Vương Cấp.
Nói cách khác, trong tay hắn bây giờ đã có 30 Vương Tướng.
Hơn nữa, bọn hắn còn đều thống nhất mang trang bị được chế tạo từ xác của Kim Giáp Bàng Giải mà Diệp Vân Dật phân phát.
Về phần Khôi Lỗi Tử Sĩ, cũng đều đã đạt tới Tinh Thần hậu kỳ.
100 tên cường giả Tinh Thần hậu kỳ này cũng được trang bị vũ khí từ Kim Giáp Bàng Giải.
Diệp Vân Dật hiện tại cũng có chút không dám tưởng tượng, một chi thế lực này của bản thân, ở giai đoạn hiện tại, đã đạt tới mức độ kinh khủng nào.
Tối thiểu nhất, đã có thể xưng vương xưng bá ở một mảnh khu vực rộng lớn.
Mà Diệp Vân Dật lúc này, cảm nhận được lực lượng mênh mông trong cơ thể và khí thế của bản thân.
Sau đó hồi tưởng lại lần chiến đấu lúc trước với Kim Giáp Bảng Giải.
Hiện tại, chỉ sợ con Vương Cấp dị thú kia, chính là gà đất chó kiểng.
Căn bản không đáng nhắc tới.
Nghĩ tới đây, Diệp Vân Dật nhìn lên không trung.
Cảm giác như mình có thể đối đầu với ông trời vậy.
Cách đó không xa.
Xích Viêm Hổ cảm nhận được cái gì đó, cũng đã đi tới.
Sau đó nhìn về phía Diệp Vân Dật, cảm thụ được khí thế của chủ nhân, cơ thể nó rùng mình một cái, cái đầu co rụt lại.
Dường như vừa nhận lấy sự kinh sợ nào đó.
Nhưng mà, sau đó liên kịp phản ứng lại.
Sợ hãi cái búa a, đây chính là chủ nhân của mình đâu.
Nó cũng đã biết rõ thân thể Diệp Vân Dật đã xảy ra chuyện gì, lập tức chạy tới, dùng cái đầu của mình cọ cọ vào người của chủ nhân.
"Cái tên tiểu tử nhà ngươi, vừa rồi chạy đi đâu vậy."
Diệp Vân Dật vuốt cái đầu của Xích Viêm Hổ: "Ngươi cũng nên có gắng, sớm chút đột phá, có biết không? "
Diệp Vân Dật nói xong, sau đó dùng sức nhéo vào mặt hổ một cái.
"Rống."
Xích Viêm Hổ nghe Diệp Vân Dật nói vậy, liền vội vàng đáp lại, đối với sức mạnh, nó cũng cực độ khát vọng.
Bên cạnh, Alexander nghe thấy những lời mà Diệp Vân Dật nói, sau đó nhìn về phía Xích Viêm Hổ, hai mắt trừng lớn, vẻ mặt không thể tin được.
Vậy mà còn muốn cự hổ này thăng cấp?
Như vậy, hiện tại nó hẳn là nửa bước Vương Cấp đi?
Nhìn hình thể và khí thế này của nó, hẳn là đạt tới đỉnh phong phía dưới Vương Cấp.
Như vậy chỉ cần tiến thêm một bước, chẳng phải là trực tiếp trở thành Vương Cấp dị thú sao.
Sử dụng Vương Cấp dị thú làm tọa kỵ?
Điều này chỉ nghĩ thôi ông cũng không giám.
Vi Lạp cũng sờ lên đầu Xích Viêm Hổ.
Sau đó nhìn tới Sophia trong phòng còn không có động tĩnh gì.
Vẻ mặt hiện lên nghi hoặc: "Nha đầu này, động tĩnh lớn như vậy, vậy mà còn không tỉnh lại sao? "
Alexander cũng sững sờ hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Ai ai ai, phụ hoàng, ngài cũng không cần quan tâm, ngài quan tâm sẽ bị loạn đấy. Đây là chuyện tình của tỷ muội, vợ chồng bọn con a. Thôi, con đi xem muội muội đã."
Lúc này, khuôn mặt Vi Lạp nở nụ cười, chầm chậm chạy vào trong phòng.
Sau khi đẩy cửa đi vào, liền trông thấy thất muội của mình giống như là mỹ nhân ngủ trong rừng, thế nhưng tư thế cũng không được đẹp cho lắm.
Xem ra đây là vì cả đêm qua không ngủ được, trải qua mệt nhọc cực độ, mới thành ra như vậy.
Cũng khó trách được nó.
Thực lực của thất muội còn không mạnh bằng nàng, ngay cả nàng cũng không ổn, nói chi là thất muội.
Vi Lạp đi tới cạnh giường, nhéo nhéo khuôn mặt Sophi.
Vậy mà.
Không có phản ứng?
Vi Lạp không tin tà, lại lần nữa nhéo một cái, lúc này muội muội mới có phản ứng lại.
"Lão công, đừng làm rộn, đừng làm rộn."
"Không phải lão công, là đại tỷ ah."
Một câu này của Vi Lạp, khiến cho Sophia sợ hãi, nhanh chóng mở mắt ra, này….
Đại tỷ.
Tỷ ấy vào lúc nào vậy?
Tại sao lại đột nhiên tới đây?
Lão công đâu?
Trong tích tăng, một loạt nghi vấn hiện lên trong đầu Sophia.
Nhưng mà hiện tại, nàng cần có một chuyện gấp cần phải giải quyết. Đó là bộ chăn đệm này còn chưa được thay đổi, nếu như bị đại tỷ nhìn thấy được…
Đây quả thực quá xấu hổ đi.
"Đại tỷ, lão công đâu? "
"Muội còn hỏi sao."
Vi Lạp nói, sau đó ngồi bên cạnh mép giường: "Xem muội mệt mỏi chưa kìa, lão công vừa rồi đột phá. Khiến cho khắp nơi đều chấn động, muội ở khoảng cách gần nhất, vậy mà không có phản ứng gì."
"Lão công đột phá?" Khuôn mặt Sophia lập tức vui vẻ. Còn có chuyện tốt như vậy? "Là do muội quá mệt mỏi a."
"Thất muội, đêm nay cũng nhờ vào muội đấy."
Vi Lạp lúc này cũng nói ra mục đích lần này tới đây, vẻ mặt cười gian, nhìn về phía Sophia.
Đối diện, Sophia nghĩ tới lời nói trong buổi tiệc đêm qua của tỷ tỷ mình, lập tức minh bạch là có ý gì.
Hỏa gia hỏa.
Đại tỷ, van cầu tỷ, tỷ làm người tử tế đi a.
Buổi tối nay còn muốn muội tới?
Vậy muội có còn sống nổi hay không?
A...?
"Không được không được." Trong nháy mắt, Sophia lắc đầu nguầy nguậy.
Nếu còn để nàng tời, cái mạng này xem như bỏ a.
"A, vậy buổi tối hôm nay, tỷ lại tới thương lượng với muội."
Vi Lạp nói xong, liền đi ra bên ngoài.
Sophia nhìn theo bóng lưng đại tỷ rời đi, khóe miệng co giật, chuyện này mà đại tỷ còn muốn thương lượng cái gì chứ.
A... A... A....
Vi Lạp đi ra ngoài.
Nhìn xung quanh.
Khá lắm.
Hiện tại không ít hộ vệ vì cảm thấy khí thế bên này, toàn bộ đều tới đây, mỗi người đều mang theo ánh mắt dò xét.
Lúc này, Diệp Vân Dật nhìn ánh mắt của đám người, vẻ mặt bệ nghễ.
Mọi người thấy hắn, nhìn ánh mắt và khí thế của đối phương, đều không tự giác mà cúi đầu xuống
Dù sao, cảm giác này, quá áp chế.
Lúc này.
Bên trong Băng Nguyên Bắc Cương
Không ít dị thú đều cảm nhận được nguồn năng lượng xao động.
Tất cả đều lâm vào rối loạn.
Chỗ sâu nhất trong Băng Nguyên, một đôi mắt to lớn đột ngột mở ra.
Đôi mắt kia.
Vô cùng khổng lồ, màu sắc đỏ như máu.
Phảng phất như đang nở rộ với ánh sáng màu đỏ.
Chính giữa đôi mắt là hai con ngươi màu trắng.
Nó nhìn lên bầu trời, nghĩ tới nguồn năng lượng xao động trước đó.
Hiện tại, nguồn năng lượng này đã không còn xao động nữa.
Bỗng nhiên.
Nó phun ra một luồng hơi thở.
Hơi nước trên không trung lập tức bị ngưng thụ thành băng, rơi xuống mặt đất.
Nó nhìn về phía Bắc Cương, rên nhẹ một tiếng.
Tiếng riêng này tuy nhẹ nhàng, âm thanh không lớn, nhưng lại điên cuồng truyền về phía xa xa, như là một đạo sóng điện vậy
Từ chỗ sâu bên trong Băng Nguyên, truyền ra bốn phía
Rống.
Rống.
Rống.
Sau khi nghe được đạo âm thanh rên rỉ này.
Từng đạo âm thanh gầm thét lập tức vang lên.
Một bầy dị thú từ trong băng tuyết đi ra.
Chạy như bay về phía Bắc Cương.
Xèo...Xèo.
Bỗng nhiên, một sinh vật thân hình màu trắng khổng lồ từ trong huyệt động chui ra, ngoi lên trên mặt đất, khiến cho đại địa nứt nẻ.
Tiếp đó, hàng trăm chiếc chân đâm sâu xuống, bắt đầu di chuyển.
Thân thể dần dần trườn về phía trước.
Tuy thân hình vừa dài vừa to lớn, nhưng tốc độ của nó lại không hề chậm chạp.
Nó điên cuồng lao lên phía trước.
Lúc này, bên trong hoàng thất.
"Được rồi, tất cả mọi người cũng đừng đứng ở đây nhìn nữa, vừa rồi là ảnh hưởng do Đệ Thập Vương Tướng đột phá."
Alexander nhìn đám người đang vây quay đây, sợ làm cho Diệp Vân Dật mất hứng, tranh nói lên tiếng.
Nhưng mà, những lời này, lại càng khiến cho mọi người sửng sốt, sâu đó là hít một hơi lãnh khí/
Cái gì?
Động tĩnh vừa rồi, vậy mà do Đệ Thập Vương Tướng đột phá gây nên sao?
Điều này, quả thực là quá đáng sợ a.
Đệ Thập Vương Tướng thực lực mạnh như thế nào, chỉ đột phá, đã khiến bốn phương chấn động như vậy?
Đây là sự khác biệt giữa Vương Tướng và bọn hắn ư.
Chương 299 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]