Lúc này, bọn hắn nhìn về phía Diệp Vân Dật, thời gian dần qua, cũng là cảm thấy có gì đó không đúng.
Cái này.
Không sai a.
Cùng với tình huống mà bọn hắn dự đoán hoàn toàn bất đồng.
Vì cái gì.
Vì cái gì.
Đệ Thập Vương Tướng lấy một địch hai, vậy mà cảm giác như là đang chiếm thế thượng phong.
Đông đông đông.
Từng đạo thanh âm truyền đến.
Diệp Vân Dật lần nữa bổ xuống một phủ.
Rống.
Băng Khải Cực Hùng một phủ này, vung bộ móng vuốt lên để chống đỡ.
Bên cạnh, Thiên Tiêu Linh Hồ lập tức nhìn thấy cơ hội, lao nhanh về phía Diệp Vân Dật.
Tốc độ cực nhanh, chỉ để lại một loạt tàn ảnh trên không trung.
Súc sinh thật giảo hoạt.
Diệp Vân Dật thấy vậy thì thân thể di chuyển, tránh thoát khỏi cái miệng dính đầy máu của Thiên Tiêu Linh Hồ.
Tiếp đó là một quyền nện xuống.
Bốp!
Rắc!
Một quyền của Diệp Vân Dật nên xuống mũi của Thiên Tiêu Linh Hồ, lập tức một tiếng xưng nứt vỡ vang lên.
Thiên Tiêu Linh Hồ lúc này bay ra ngoài, lăn lộn vài vòng trên mặt đất, khó khăn lắm mới có thể dừng lại.
Diệp Vân Dật nhìn Băng Khải Cực Hùng, khóe miệng nở nụ cười lạnh.
Chiến phủ trong tay liên tiếp bổ xuống.
Ngay cả Băng Khải Cực Hùng, cũng đã có chút ngăn cản không nổi.
Bộ giáp bằng băng giày cộp kia cũng đã bị bổ ra không ít khe hở, huyết dịch từ bên trong phun ra.
Nhìn qua thật là thảm trạng.thảm.
"Chết đi cho ta."
Diệp Vân Dật hét lên một câu, sau đó là toàn lực bổ xuống.
Một phủ này, nện thẳng xuống người Băng Khải Cực Hùng.
Két.
Băng giáp của Băng Khải Cực Hùng rốt cuộc đã không thể chịu nổi, dưới một kích này, đã nứt toác ra.
Tiêu tán trên không trung.
Toàn bộ cơ thể nó lộ ra ngoài.
Huyết vụ không ngừng bay toán loạn trên không trung.
Một màn này, khiến cho đám dị thú và dị nhân xung quanh xung quanh phải ngây người.
Nhất là đám người Hoàng Tử, lúc này này đã hai mắt trợn tròn, vẻ mặt không thể tin nổi.
Này…
Bọn hắn trông thấy Thiên Tiêu Linh Hồ đang khó khăn đứng dậy, bộ dạng của nó lúc này cũng quá bi thảm.
Xương mũi thì bị Diệp Vân Dật đánh gãy, máu mũi phun ra liên tủng. Không chỉ như vậy, ngũ quan của nó bây giờ đã có chút méo mó.
Cơn đau kịch liệt toát lên, khiến cho nó phải nhe răng trợn mắt. Đôi mắt nhìn về phía Diệp Vân Dật đã tràn ngập sự oán hận.
Phảng phất như muốn ăn tươi nuốt sống Diệp Vân Dật vậy.
Hai con ngươi của nó, tơ máu dần dần quấn quanh.
Bộ dàng này, là đã nổi giận tới cực hạn.
Một bên khác, Băng Khải Cực Hùng cũng đang khó nhọc đứng lên, lập tức bắt lấy một con dị thú Tinh Thần bên cạnh. Phá vỡ cái đầu của nó, sau đó nuốt xuống tinh hạch của đối phương.
Năng lượng khổng lồ dũng mãnh tràn vào cơ thể, mới khiến cho bước chân nó không còn lảo đảo nữa, tinh khí thần đã hồi phục chút ít.
Lúc này nó cũng đang cực kì tức giận. Nó tun hoành Bắc Cực Băng Nguyên thời gian dài như vậy, lúc nào thì nếm qua thiệt thòi như vậy.
Rống.
Âm thanh gầm thét chứa đầy sự thịnh nộ của Băng Khải Cực Hùng vang lên.
Một bên, Thiên Tiêu Linh Hồ cũng cảm nhận lửa giận của Băng Khải Cực Hùng, lập tức kêu ô ô vài tiếng.
Băng Khải Cực Hùng nghe được âm thành này, lập tức phóng về phía Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật cũng minh bạch, hai cái con súc sinh này hẳn là vừa rồi đạt được chiến thuật gì đó.
Hắn cũng lập tức lao về phía hai con dị thú này.
Một người cùng hai thú lao vào một chỗ đánh nhau. Âm thanh huyết nhục va chạm vang lên từng hồi.
Thiên Tiêu Linh Hồ nhắm chuẩn cơ hội, đôi mắt của nó nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Diệp Vân Dật.
Trong nháy mắt.
Trông chốc lát, một đạo tinh quanh bắn thẳng vào mắt Diệp Vân Dật.
Lập tức, Diệp Vân Dật liền cảm thấy không đúng.
Được lắm.
Đây là tác dụng của mê huyễn đúng không?
Nguyên lai, đây là át chủ bài của chúng a.
Diệp Vân Dật lập tức cười lạnh.
Ngưng Huy Thần Đồng lập tức khởi động
Ngưng Huy Thần Đồng này, tác dụng vốn là để bài trừ ảo ảnh.
Lập tức, một đạo tinh mang cũng từ trong mắt Diệp Vân Dật phóng ra.
Này!
Thiên Tiêu Linh Hồ nhìn thấy tình huống này, cũng căn bản không hề nghĩ đến, dù sao đây là tuyệt chiêu mà nó luôn ẩn dấu. Không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không sử dụng.
Mỗi một lần sử dụng, đều mang lại tác dụng rất lớn.
Thế mà lần này, tiêu chiêu này, vậy mà vô dụng với tên nhân loại trước mặt này.
Đáng sợ.
Thật sự là quá đáng sợ.
Trong nháy mắt, Thiên Tiêu Linh Hồ cảm thụ được sự đáng sợ của Diệp Vân Dật. Bây giờ, nó đã không còn biện pháp nào có thể đối phó được với nhân loại này. Trong đầu nó lúc này, chỉ còn lại một đạo ý niệm.
Đó chính là ‘chạy’.
Tranh thủ chạy.
Phải chạy thật sâu vào Bắc Cực Băng Nguyên.
Vĩnh viễn không được gặp lại tên nhân loại này nữa.
Nhưng mà, ngay khi nó muốn thực hiện theo ý nghĩ này.
Thì lại phát hiện, cơ thể mình không thể tiếp tục động đậy.
Một bên khác, Băng Khải Cực Hùng cũng đã cảm thấy sự dị thường này.
Hai mắt nó lúc này cũng đã trợn trừng, không thể tin nổi những gì đang diễn ra.
Bọn nó đều là Vương Cấp dị thú, làm sao lại xuất hiện loại tình huống này.
Lúc này.
Diệp Vân Dật cầm chiến phủ trong tay, trực tiếp bổ xuống.
Phốc phốc.
Một phủ, bổ thẳng xuống hai con dị thú.
Đông đông đông.
Bọn chúng văng ra ngoài ngã xuống, vừa đang chuẩn bị đứng dậy thì Diệp Vân Dật đã tiếp tục vọt tới bên cạnh.
Phốc phốc.
Phốc phốc.
Âm thanh huyết nhục, âm thanh xương vỡ liên tục truyền tới.
Một lúc sau.
Diệp Vân Dật đứng trên thi thể hai đầu Vương Cấp dị thú, trong tay, còn mang theo hai khỏa tinh hạch to lớn.
Này…
Chỉ một người, chém giết hai đầu Vương Cấp dị thú.
Đám người hoàng thấy nhìn thấy hành động vĩ đại này, cảm xúc dần trở nên hưng phấn.
Bọn hắn, thế nhưng chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng tương tự như vậy.
Một người, dưới tình huống liên tiếp chém giết ba đầu Vương Cấp di thú, lại không nhận lấy bất kỳ thương tổn nào.
Một trận chiến hôm nay, Đệ Thập Vương Tướng, nhất định sẽ được ghi vào sử sách của Bắc Cương
Nhất định.
Xung quanh, đám dị thú khác trông thấy cảnh tượng này thì đều nha nhao gầm lên, sau đó thối lui về phía sau.
Diệp Vân Dật nhìn bọn chúng, ánh mắt bệ nghệ.
Nhìn thấy ánh mắt thô bạo của tên nhân loại này, bọn chúng đều bị dọa cho bể mật, lập tức bỏ chạy.
"Chạy sao? Những con dị thú này, cứ như vậy bỏ chạy? "
Một tên Hoàng Tử thấy vậy, thầm nghĩ một tiếng đáng tiếc. Tình huống hiện tại đối với bên nhân loại bọn hắn là rất tốt. Chiến lực cao cấp của dị thú đều đã chết hết.
Nhưng mà, cũng không thể làm gì được, dù sao đám dị thú này cũng quá nhiều, bọn họ không thể giết hết được.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn chúng chạy trốn.
"Các ngươi nhìn kìa."
Bên cạnh, một giọng nói đột nhiên vang lên, khiến cho lực chú ý của mọi người đều bị hấp dẫn qua. Bọn hắn đầu nhìn về phía chỗ Diệp Vân Dật bên kia.
Chỉ thấy chiến phủ trong tay Diệp Vân Dật đã biến thành một cây cung tiễn to lớn.
Lúc này, Diệp Vân Dật dây cung ra.
Thanh cự cung bị hắn hoàn toàn kéo ra, tiếp đó là cài tên.
Một mũi tên, đột ngột bắn ra về phái trước
Tiếng xé gió, lập tức truyền ra.
Những nơi mũi tên này đi qua, sương tuyết dưới mặt đất bị bốc lên, giống như là tuyết lở vậy.
Thanh thế cực kỳ to lớn.
Mũi tên như một đạo ngân quang, bay vụt nhanh về phía trước.
Phốc phốc.
Phốc phốc.
Phốc phốc.
Những nơi đi qua, huyết vụ tung bay.
Tất cả dị thú, đều đồng loạt bị mũi tên này xuyên thấu cơ thể, vốn đang chạy trốn đều bị ngã xuống.
Theo quán tính trượt dài trên mặt đất.
Tới một lúc sau, sinh cơ đã không còn.
Tiếp theo, Diệp Vân Dật một lần nữa kéo cung cài tên.
Một mũi tên.
Hai mũi tên.
Lúc này, mũi tên từ trong tay Diệp Vân Dật bay ra, giống như lưỡi hái tử thần, điên cuồng gặt lấy tính mạng đám dị thú.
Không hề có một chút lưu tình nào.
Chương 306 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]