Một lúc sau, Diệp Vân Dật cũng đã đi theo Vi Lạp tới một gian phòng trống.
"Lão công, anh mau đặt cô ấy lên chiếc giường này đi." Vi Lạp vừa nói vừa chỉ tới một cái giường bên cạnh.
Diệp Vân Dật liền để Catherine xuống giường, cô nàng này, vẫn là một bộ dạng ngủ mê mang như vậy.
"Hừ, lúc nãy cũng không còn giả vờ ngủ như lần trước."
Diệp Vân Dật nói một câu. Lần trước, trên đường quay về Bắc Cương, Diệp Vân Dật đã thấy Catherine tỉnh giấc một lần, hơn nữa còn vụng trộm liếc hắn kia mà.
Chỉ có điều, hắn cũng không thèm vạch trần nàng mà thôi.
Về phần hiện tại, cô ấy đúng là thật sự đang nằm ngủ.
"Vi Lạp, em tìm người chiếu cố tốt cho cô ấy nhé."
Diệp Vân Dật nói xong, Vi Lạp cũng liền hiểu, lần tức đi tìm người, tới đây hỗ trợ chăm sóc Catherine.
Một lúc sau, một nữ nhân thuộc cao tầng hoàng thất cũng đã đi tới. Vi Lạp liền cùng người này căn dặn vài câu.
Nữ nhân vừa tới sau khi hiểu rõ thì cả người rung động.
Vậy mà để mình chiếu cố Võ Thần Catherine?
Khá lắm.
Nàng thế nhưng là đã nghe nói tới đại danh của Võ Thần Catherine. Đối phương là người có chiến công hiển hảnh, là tồn tại mà nàng vẫn luôn phải ngước nhìn. Không nghĩ tới, lần này mình lại có cơ hội tốt như vậy.
"Rõ thưa trưởng công chúa, thuộc hạ nhất định chiếu cố thật tốt Võ Thần Catherine."
Nàng vừa dứt lời, liền bước vào trong phòng. Sau khi nhìn thấy Catherine, nội tâm cũng là khó nén nổi kích động.
Diệp Vân Dật lúc này lại đi tới, nhìn mỹ nữ đang ngủ trên giường, lật tay lấy ra mấy viên đan dược.
Trong nháy mắt, mùi thuốc đã tràn ngập căn phòng.
Một bên, nữ nhân cao tầng nhìn về phía Diệp Vân Dật, vẻ mặt hiện lên sự kính trọng. Dù sao, nàng cũng đã nghe tới chiến tích oai hùng của đối phương. Hơn nữa hôm nay cũng tận mắt nhìn thấy đội ngũ kia trở về từ Bắc Cực Băng Nguyên. Có thể nói là cực kỳ khủng bố.
Vị Vương Tướng của Hoa Hạ này, thực lực thật là mạnh mẽ.
"Đệ Thập Vương Tướng, ngài, thuộc hạ có thể giúp gì cho ngài không?" Nữ nhân tỏ vẻ nhút nhát e lệ hỏi Diệp Vân Dật.
Hắn liền bước tới, đặt đan dược vào tay của nàng.
"Những viên đan dược này, chờ sau khi Catherine tỉnh lại, thì để cho nàng uống vào."
Diệp Vân Dật dặn dò kỹ càng, sau đó quay người, đi ra phía bên ngoài.
Trong phòng, nữ nhân nhìn viên đan dược trong tay. Ngửi thấy mùi đan dược đang tỏa ra, vẻ mặt hiện lên sự say mê. Nếu như không phải có lý trí chống đỡ, nàng đã nhịn không được mà uống xuống.
"Trong lời đồn Diệp đại nhân còn là một vị Luyện Dược Sư cao cấp. Hiện tại vừa nhìn, quả nhiên là không giống bình thường." Nữ nhân thì thào nói, sau đó liền đặt đan dược lên chiếc tủ đầu giường.
Bên này, Diệp Vân Dật cùng với Vi Lạp đi ra ngoài, tam Hoàng Tử đúng lúc này cũng mang tới một danh sách.
Giao vào tay Diệp Vân Dật rồi nói: "Đệ Thập Vương Tướng, chúng ta đã liệt kê tất cả danh sách. Chủ yếu là ba đầu Vương Cấp dị thú cũng với những con dị thú khác mà ngài tiêu diệt trên chiến trường. Thêm vào đó là những đồ vật mang về từ Bắc Cực Băng Nguyên lần này"
"Ngài xem qua thử!"
Diệp Vân Dật nhận lấy danh sách rồi nhìn qua. Bên cạnh, Vi Lạp cũng đưa cái đầu nhỏ của mình qua nhìn xem danh sách này. Nhưng vừa nhìn qua, nàng đã không nhịn được mà dùng tay che cái miệng xinh xắn của mình lại.
Nhiều đồ tốt như vậy.
Hơn nữa, đây mới chỉ là trang thứ nhất.
Mà tệp danh sách này, thực sự là quá dày đi.
Diệp Vân Dật nhìn xem, trong lòng tính toán thử thì cũng thấy không sai biệt lằm. Không thể không nói, thành quả chiến đấu lần này tương đối khá. Chờ tới lúc quay về, mang theo những thứ này, cũng có thể gia tăng cho sức mạnh của Linh Dung thành.
Một bên khác, Alexander nhìn mọi người rồi đưa ra bố trí: "Tốt rồi, lần này chúng ta đã dành được đại thắng. Nhanh chóng bố trí một chút, tối nay sẽ tổ chức yến tiệc chúng mừng cho trận chiến này."
Lời này, khiến cho sự nhiệt tình của mọi người đều tăng lên. Dù sao, việc dành lấy được chiến thắng và sống sót sau đại nạn, chẳng lẽ không nên hảo hảo chúc mừng hay sao?
"Đi thôi, chúng ta nhanh chóng bố trí, buổi tối cần phải hảo hảo ăn mừng mới được."
"Đúng! Chúng ta đi chuẩn bị thôi."
Từng đạo âm thanh huyên náo vang lên, sau đó mọi người bắt đầu đi chuẩn bị.
Diệp Vân Dật thì dẫn theo Vi Lạp nhìn những chiến lợi phẩm lần này.
"Em mau qua đây xem cái này."
Diệp Vân Dật dẫn Vi Lạp đi tới chỗ để sợi tơ của Thiên Tuyế Băng Tằm.
"Những sợi tơ này, rất mềm mại nhưng cũng rất rắn chắc. Anh cảm thấy, nó có tính chất giữ ấm, cho nên có thể sử dụng để làm trang phục. Chỉ có điều, những người thợ may kia có lẽ sẽ không cắt nổi những thứ này. Bất quá, cũng có thể nhét chúng vào những tấm vải để làm gối hoặc chăn bông cũng được."
Diệp Vân Dật vừa dứt lời, Vi Lạp cũng đang vuốt ve những sợi tơ tằm này. Cảm giác mềm mại này, làm cho nàng yêu thích không muốn buông tay.
"Bên này còn có những món đồ khác nữa."
Sau đó, Diệp Vân Dật lại nằm tay Vi Lạp đi tới bên cạnh, nhìn những viên tinh hạch còn có móng vuốt, giáp xác dị thú các loại.
Sau khi dạo qua một vòng.
Diệp Vân Dật liền gọi ngũ Hoàng Tử tới.
"Đại tỷ phu, có chuyện gì vậy?"
Một câu này, ngược lại là khiến cho khuôn mặt Vi Lạp đỏ bừng lên. Tên nhóc này, lần trước không phải còn có địch ý với lão công sao?
Như thế nào vừa mới theo anh ấy đi ra ngoài một chuyến, hiện tại lại giống như biến thành tiểu liếm cẩu của lão công rồi. Ngay cả tiếng đại tỷ phu, cũng ngập tràn kính ý.
"Những con dị thú bị giết chết trên chiến trường vừa rồi, cũng không cần giữ lại làm gì. Lưu lại cũng không có gì dùng. Sai người lấy xuống móng vuốt, da, lông của chúng, còn huyết nhục dư lại thì đem đi nấu thành đồ ăn, sau đó phân phát cho dân chúng một ít. Ta thấy mùa đông ở bên này cũng khá là khắc nghiệt."
Hoàng Tử nghe vậy thì nói: "Tốt đại tỷ phu, ta sẽ đi an bài ngay bây giờ."
Sau đó hắn tranh thủ thời gian đi tìm Alexander, đem những lời mà vừa rồi Diệp Vân Dật nói cho phụ hoàng nghe.
"Những việc làm gần đây của Đệ Thập Vương Tướng này, đối với Bắc Cương thật đúng là chuyện tốt, điều này cũng cần cảm tạ đại tỷ của các ngươi."
Alexander đứng người lên, đi ra phía bên ngoài: "Vốn ý định của ta là mấy ngày nữa, sẽ đưa tất cả dị thú mà Đệ Thập Vương Tướng tiêu diệt được, cùng với những đồ vật khác, tất cả sẽ vận chuyển tới Linh Dung thành bên kia."
"Nhưng mà không nghĩ tới, Đệ Thập Vương Tướng lại nghĩa khí như vậy."
"Như vậy, các ngươi cứ dựa theo ý của hắn mà làm, đưa tất cả huyết nhục đều làm thành đồ ăn rồi phân phối xuống dưới đi."
"Bất quá, cần phải thông báo qua, để tất cả mọi người đều biết đây là Đệ Thập Vương Tướng cho bnn hắn."
"Tốt phụ hoàng, con sẽ đi xử lý ngay lập tức."
Một lúc sau, toàn bộ hoàng thất đều đã sôi trào cả lên.
Dù sao đối với những huyết nhục dị thú này, rất nhiều người trong bọn hắn đều chưa được thưởng thức qua.
Lần này, xem như là có thể ăn được rồi.
Một bên khác.
Chỗ ở của Vi Lạp.
Một nữ nhân đi ra, nhìn tình huống bên ngoài rồi hỏi thăm.
"Không biết Võ Thần Catherine khi nào thì mới tỉnh lại đây." Nữ nhân này thì thào một câu, sau đó đẩy cửa đi vào.
Sau đó.
Lập tức nhìn thấy Catherine nằm trên giường đã mở mắt ra, chuẩn bị đứng dậy.
"Võ Thần, ngài khoan đã nhúc nhích. Hiện tại cơ thể ngài còn tương đối yếu." Nữ nhân liền vội vàng bước tới đỡ lấy Catherine.
Sau đó nhìn đan dược ở bên cạnh, cầm đưa tới.
"Ngài mau dùng đan dược này, đây đều là Đệ Thập Vương Tướng để cho ngài."
Nữ nhân vừa nói, vừa đưa đan dược qua cho Catherine uống.
Sau khi Catherine uống đan dược xong.
Nàng lập tức cảm nhận được nguồn năng lượng như thác lũ tràn vào cơ thể.
Thật giống như thời điểm lần trước Diệp Vân Dật ôm hôn bản thân.
Chờ một chút.
Vừa rồi, nữ nhân này gọi hắn là gì?
Chương 317 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]