Virtus's Reader

Vũ Băng Nhan đi tới sau lưng Phó Hội Vũ, nhàn nhã nói: "Thế nào, lúc trước đã nói với tỷ mà tỷ không nghe. Bây giờ người ta cưới nữ Võ Thần của Bắc Cương, tỷ lại đứng đây tỏ vẻ phiền muộn như vậy."

Khoảnh khắc sau đó, Phó Hội Vũ đột ngột quay đầu lại nhìn chằm chằm Vũ Băng Nhan. Ánh mắt tràn đầy không thể tin nổi.

Bên cạnh, tên thám tử nghe những lời này thì cảm thấy tê rần. Đây là điều mà hắn có thể nghe sao?

Nhưng mà giờ hắn đã nghe thế, có thể bị đối phương giết người diệt khẩu không?

Không đúng.

Nếu muốn diệt khẩu, cũng phải là trước tiên đem Đệ Lục Vương Tướng diệt khẩu mới đúng.

Khoảnh khắc sau đó.

Lập tức, một đạo âm thanh xé gió và tiếng nổ truyền tới.

Tên thám tử nhìn tới, chỉ thấy Phó Hội Vũ xuất ra một quyền cực nhanh, hướng tới bụng Vũ Băng Nhan đánh tới.

Đông.

"Ta…."

Vũ Băng Nhan thấy một màn này, cũng không nghĩ tới Phó Hội Vũ lại thô bạo như vậy. Vừa lên là một quyền xuất ra, không hề có chút lưu tình nào.

Lúc này nàng đã không kịp né tránh, lập tức bị đánh một quyền vào bụng. Trong nháy mắt, Vũ Băng Nhan cảm giác như bị một chiếc búa tạ đánh vào.

Thiếu chút nữa là phun ra một ngụm máu.

Khá lắm.

Thật sự là không nương tay a.

"Hôm nay ta sẽ xé nát cái miệng của ngươi."

Vũ Băng Nhan còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe tiếng hét lên từ bên cạnh của Phó Hội Vũ.

Nàng vô thức hướng một bên khác né tránh.

Tiếp đó liền cảm giác có một tiếng xé gió ngay bên tai.

"Mụ nội nó, Hội Vũ tỷ, tỷ nghiêm túc sao? "

Vũ Băng Nhan cũng là bị dọa cho nhảy dựng. Nếu một đòn này rơi vào mặt mình, thì có bị hủy dung không a?

Sau đó, Vũ Băng Nhan tiếp tục né tránh, còn Phó Hội Vũ tiếp tục đuổi theo phía sau.

Một bên, tên thám tử thấy cảnh tượng này thì khóe miệng co giât.

Hắn cảm giác, mình bây giờ không nên ở chỗ này a.

Hiện tại chỗ này, quá nguy hiểm.

Cùng lúc đó, bên trong Thanh Mặc thành.

Trâu Quảng Hạo cùng với Cao Trấn đi tới chỗ Đệ Bát Vương Tướng Thượng Quan Vũ Lam.

"Đi mau đi mau, cái tên khốn nhà ngươi tới quá chậm."

"Được rồi, ngươi cũng đừng gấp gáp như vậy chứ, ngươi sốt ruột cái rắm a. Chúng ta cũng chỉ là tới thông báo tin tức mà thôi."

Cao Trấn phàn nàn nói, sau đó nhìn tới Trâu Quảng Hạo, bộ dạng chỉ tiếng rèn sắt không thành thép. Cái tên này, có thể ổn trọng một chút hay không.

Khiến cho bước chân của hắn đã có chút lảo đảo.

"Thật không nghĩ tới, Đệ Thập Vương Tướng lại mãnh liệt như vậy. Ở bên Bắc Cương như là cá gặp nước, hơn nữa lần này…" Trâu Quảnh Hạo còn chưa nói xong thì một giọng nói từ hướng khác vang lên.

"Đệ Thập Vương Tướng làm sao vậy?"

Hai người nhìn qua, chỉ thấy Đệ Thập Vương Tướng vừa vặn từ trong phòng đi ra, nghe được lời mà bọn hắn vừa nói.

Lúc này, hai người cũng vội vàng đi tới chỗ Thượng Quan Vũ Lam, sau đó liền mang thư tín trong tay tới cho đối phương.

"Đây là tình huống mới nhất của Đệ Thập Vương Tướng."

"Tại sao lại có tình huống mới. Cái tên này sẽ không phải cưới nữ Võ Thần khác nữa đi. Hắn đã cưới hai Võ Thần, nếu còn lấy nữa, vậy Bắc Cương chẳng phải là tê liệt sao. Hơn nữa, Bắc Cương hẳn là không còn nữ Võ Thần xinh đẹp nào nữa đi."

Đối diện, Thương Quan Vũ Lam vừa nói, vừa nhận lấy bản báo cáo trong tay bọn hắn.

Trâu Quảng Hạo nghe những lời này, nhìn biểu lộ trên khuôn mặt của Thượng Quan Vũ Lam. Vẻ mặt này, tăng thêm ngữ khí vừa rồi, thế nào lại có mùi vị chua như vậy.

Giống như là một phụ nữ đang oán giận.

Quả nhiên, lời đồn bên ngoài nói Đệ Thập Vương Tướng và Đệ Bát Vương Tướng có một chân, vẫn là không sai.

Sau đó, hắn quay sang, vừa vặn chạm vào ánh mắt của Cao Trấn. Hai người nhìn nhau mỉm cười, như thể hiểu được trong lòng đối phương đang nghĩ cái gì.

Nhưng mà, sau một khắc.

Một đạo âm thanh cao điệu vang lên.

"Cái gì. Diệp Vân Dật đã lấy được nhiều đồ tốt như vậy mang về sao? Hơn nữa còn bắt đầu làm sinh ý với bên Bắc Cương?"

"Cái tên này, ở đâu cũng có thể kiếm chác được a."

"Như vậy, hiện tại có phải là hắn là kẻ rất giàu có không?"

Từng câu từng chữ từ miệng Thượng Quan Vũ Lam phát ra.

Tiếp đó, nàng nhìn những tờ báo cáo này, ánh mắt đỏ lên: "Các ngươi nói, nếu chúng ta cướp một ít trở về, thì thế nào?"

Một câu này vừa ra, đối diện, Trâu Quảng Hạo và Cao Trấn đều đồng loạt nhìn Thượng Quan Vũ Lam, ánh mặt trợn tròn, biểu lộ không thể tin nổi.

Ngài xem ngài vừa nói cái gì vậy.

Lấy đồ vật của Đệ Thập Vương Tướng?

Là ngài điên?

Hay là chúng ta điên rồi?

Đối phương thế nhưng là tồn tại có thể đơn phương độc mã ba đầu Vương Cấp dị thú và vô số Tinh Thần dị thú khác. Ngài muốn thì ngài đi đi, chúng ta mới không phụng bồi.

"Đệ Bát Vương Tướng, thuộc hạ đột nhiên cảm thấy đau bụng, không thể chịu nổi nữa. Thuộc hạ xin phép cáo lui trước."

Trong chớp mắt, Trâu Quảng Hạo đột nhiên ôm bụng, nhìn Đệ Bát Vương Tướng, chào một tiếng rồi rời đi.

Cao trấn: "..."

Con mẹ nó, tên khốn nhà người, giả vờ thật là giống. Những lời mà ngươi nói, ta cũng muốn a.

Lập tức, hắn cũng nhìn về phía Thượng Quan Vũ Lam rồi nói: "Đệ Bát Vương Tướng, thuộc hạ bên kia còn có nhiệm vụ, thuôc hạ xin phép đi trước."

Sau khi tất cả rời đi, chỉ còn lại một mình Thượng Quan Vũ Lam đang ngơ ngác đứng đó, nhìn xem báo cáo.

Nhìn thấy nhiều món đồ như vậy, ngay cả nàng, cũng phải thèm thuồng không thôi.

Diệp Vân Dật bây giờ, chính là tài đại khí thô a.

Tuy nàng rất đỏ mắt, nhưng những lời vừa rồi cũng chỉ là nói đùa mà thôi.

Chê cười, hiện tại bảo nàng đi, nàng cũng không dám a.

Dù sao hai nữ Võ Thần kia cũng là vết xe đổ để nàng noi gương.

Nếu nàng động thủ, sợ sẽ trực tiếp rơi vào trong túi Diệp Vân Dật mất.

Được rồi được rồi, cứ để như vậy đi.

Bất quá, xem ra sau này cần phải giữ mối quan hệ tốt với bên Diệp Vân Dật mới được. Nói như vậy, về sau hắn có sự tình gì tốt, không chừng cũng có thể dẫn theo nàng đi cùng.

Thượng Quan Vũ Lam đang nghĩ, tọa kỵ Bạch Lang của mình, bây giờ còn đang ở trong trang viên của Diệp Vân Dật đâu, hơn nữa còn bị con sói đen kia của hắn chà đạp.

Hiện tại cũng đang mang thai.

"Chờ sau khi Bạch Lang sinh xong, hẳn là Diệp Vân Dật cũng đã trở về." Thượng Quan Vũ Lam thì thầm nói.

Cùng lúc đó.

Tin tức cũng đã truyền bố khắp nơi trong Hoa Hạ.

Tất cả Vương Tướng đều thông qua thám tử mà nghe được tin tức tương ứng, ai nấy cũng đều giật mình.

Bọn hắn đều nhớ lại lần trước hội họp lại trong trang viên của Diệp Vân Dật ở Linh Dung thành.

Lúc đó bọn hắn còn khuyên bảo đối phương phải hảo hảo cũng Bắc Cương giao hảo.

Nhưng mà không nghĩ tốt, Diệp Vân Dật lại giao hảo tốt tới mức độ này.

"Là một nhân tài a."

Nhậm Thiên Hành nhìn về phía bầu trời phương Bắc, thì thào nói. Sau đó nhìn về phía Nhậm Tĩnh Di đang nhìn văn kiện cách đó không xa. Nội tâm cũng là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Nhậm Tĩnh Di đang xem văn kiện, bỗng nhiên cảm nhận được ánh mắt ý vị thâm trường nào đó thì nẩng đầu lên. Nhìn hình ảnh phía trước mặt thì thấy bối rối.

Tại sao lão cha lại có biểu lộ như vậy?

A?

Có ý tứ gì?

Ý của ngài là gì?

Cùng lúc đó, phòng tuyến phía Tây ở Bắc Cương.

Một đạo thân ảnh đang nhanh chóng từ bên ngoài đi vào.

Mọi người thấy đạo thân ảnh này thì bước tới.

"Võ Thần Daniel. Ngài đã trở về."

Chương 337 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!