Nghe đồn rằng, thực của tên Đệ Thập Vương Tướng này rất bất phàm. Hiện tại vừa nhìn, quả nhiên là không sai.
Không cần phải nghi ngờ, chỉ cần thấy tọa kỵ khí phách như vậy, cũng đã nói tên tất cả.
Đầu tọa kỵ này, nếu hắn đoán không sai, hẳn là đã tới nửa bước Vương Cấp.
Bất quá.
Đầu tọa kỵ này sao lại ngủ mê man như vậy?
Thật là lạ.
Daniel vừa đang chuẩn bị tiến lại gần xem thử, đầu Xích Viêm Hổ này đến cùng là bị gì. Bỗng nhiên, hắn nghe thấy từng đợt âm thanh thanh thúy từ trong trang viên truyề ra.
"Lão công, anh thật lợi hại."
Trong nháy mắt, Daniel trở nên ngây người, tiếp đó là hai mắt trừng lớn, quả thực không tin được mình nghe thấy gì.
Khá lắm.
Âm thanh này, không phải là của Catherine và Alissa sao?
Điều này có nghĩa là gì?
Hắn đã bao giờ nghe được dọng điệu thẹn thùng như vậy của hai nàng cơ chứ.
Trước đây, thời điểm hắn nhìn thấy hai vị nữ Võ Thần này, các nàng đều tỏ vẻ lạnh nhạt đối với hắn. Căn bản là không có bất kỳ sự nhiệt tình nào, chứ đừng nói tới giọng điệu như vừa rồi.
Quả nhiên, dân gian nói đều là thật, nữ nhân luôn tỏ ra lạnh lùng trước kẻ mình không thích.
Nhưng mà, ở trước mặt người mình yêu, quả thực muốn bao nhiêu chủ động thì có bấy nhiêu.
Nghĩ tới đây, Daniel có cảm giác như trái tim của mình bị đâm một dao vậy.
Sau đó.
Hắn bước tới phía trước, gõ vào cánh cửa trang viên.
Một lúc sau.
Cổng lớn mở ra.
Alissa nhìn thấy Daniel ở ngoài cửa thì sửng sốt.
Sau đó liền lập tức nhíu mày.
Giọng điệu lạnh lùng hỏi: "Sao ngươi lại tới đây?"
Daniel: "..."
Ngươi xem, ta đã nói mà, quả nhiên, nữ nhân chính là bộ dạng như vậy.
Bây giờ thì tỏ ra cực kỳ lạnh lùng với hắn, vừa rồi thì còn tràn đầy thẹn thùng như vậy.
Lúc này, Diệp Vân Dật cũng đã dẫn theo Catherine đi tới.
Diệp Vân Dật thấy Alissa đang nói chuyện với Daniel thì hỏi: "Người này, các em quen biết sao?"
"Người này là Võ Thần Daniel, cũng chính là Võ Thần phòng thủ phòng tuyến phía Tây của Bắc Cương."
Bên cạnh, Catherine giải thích qua cho Diệp Vân Dật. Hắn nghe vậy thì gật đầu, nhìm về phía Daniel.
Có thể thấy được, đây cũng là một hổ tướng của Bắc Cương.
Ít nhất, Diệp Vân Dật đứng cách đối phương một khoảng xa như vậy, nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi máu tanh trên cơ thể đối phương. Điều này nói rõ, cái tên này, cho dù không phải mỗi ngày đều chém giết dị thú, nhưng dọc đường cũng đã tiêu diệt không ít.
"Ngươi chính là Đệ Thập Vương Tướng?"
Daniel cũng nhìn về phía Diệp Vân Dật, đưa tay ra.
Diệp Vân Dật bước tới, cùng đối phương bắt tay.
"Hôm nay ta chủ yếu là tới hoàng thất để tìm Alexander. Nhưng mà bây giờ thanh danh của ngươi rất nổi tiếng, cho nên ta cũng nghĩ tới đây chào hỏi một chút. Tối hôm nay, hoàng thất bên kia sẽ có một buổi yến tiệc, không bằng chúng ta cùng tham gia?"
"Vừa vặn có thể vừa uống rượu và tâm sự, ngươi thấy thế nào?"
Daniel nói xong, từ trong ánh mắt cũng hiện lên một tia giảo hoạt.
Sau đó hắn nhìn qua Alissa cùng Catherine bên cạnh: "Hai vị Võ Thần không bằng cũng cùng tham gia luôn? Dù sao trận chiến bên phòng tuyến phía Tây chúng ta cũng đã kết thúc. Cũng nên ăn mừng một chút."
Daniel nhìn hai người. Ý định tối nay của hắn, chính là trực tiếp chuốc say, khiến cho Diệp Vân Dật phải xấu mặt. Nếu như có thể mời Alissa cùng Catherine đi qua, để cho các nàng trông thấy bộ dạng đó của Diệp Vân Dật.
Hiểu quả sẽ càng tốt hơn nữa.
Quả thực là tuyệt vời.
Lập tức, hắn nhìn về phía hai người, tỏ vẻ nhiệt tình mời gọi.
"Được thôi, vừa vặn bảo Vi Lạp và những người khác qua một thể." Diệp Vân Dật cũng vui vẻ đáp ứng lời mời của đối phương.
Bối tối.
Bên phía hoàng thất đã chuẩn bị xong cho buổi tiệc.
Không ít quý tộc đều đang ở đây.
Đương nhiên, buổi tiệc này, Daniel vẫn là nhân vật chính.
"Võ Thần Daniel, ngài từ phòng tuyến phía Tây đã trở về rồi sao."
"Tại hạ nghe nói, phòng tuyến chỗ ngài chiến đấu rất là kịch liệt. Cũng may là có ngài trấn thủ, cho nên mới có thể an toàn bảo trụ phòng tuyến."
"Buổi tối hôm nay, chúng ta nhất định phải không say không về."
Từng lời nói truyền ra, tất cả mọi người bắt đầu tâng bốc Daniel.
Daniel nhìn về phía Diệp Vân Dật rồi nói: "Các ngươi không nên thổi phồng ta như vậy. Ở phòng tuyến phía Tây ta đều nghe nói sự cường hãn của Đệ Thập Vương Tướng. Đơn thương độc mã chết giết ba đầu Vương Cấp dị thú, còn có vô số dị thú cường đại khác."
"Hôm nay, ta cố ý tới đây, cũng là để bái phỏng Đệ Thập Vương Tướng. Nội tâm ta đối với hắn vô cùng kính nể."
"Đệ Thập Vương Tướng, buổi tối hôm nay, chúng ta nhất định không say không về."
Lập tức, mọi người nghe Daniel nói những lời vừa rồi thì quay sang nhìn Diệp Vân Dật.
Nội tâm không khỏi cảm khái, uy vọng của Diệp Vân Dật, bây giờ thật là quá cao.
Diệp Vân Dật ngược lại là không nghĩ tới Daniel sẽ nói ra những lời vừa rồi.
Vậy mà chuyên môn tới bái phỏng hắn.
Thật là tốt khi có bằng hữu từ phương xa tới a.
Lập tức, Diệp Vân Dật đứng dậy: "Các ngươi chờ một chút, ta đi lấy rượu."
"Đây là do chính ta nhưỡng."
Dứt lời, Diệp Vân Dật liền rời đi.
Lưu lại mọi người đối mặt nhìn nhau.
Diệp đại nhân còn có thể cất rượu?
Cái này?
Còn có cái gì là hắn không biết chứ?
"Cái này…" Daniel không khỏi ngây người.
Một lúc sau, Diệp Vân Dật ôm một cái vạc lớn bước tới.
Tất cả mọi người nhìn qua.
Khá lắm, Đệ Thập Vương Tướng, thật sự đã nhưỡng rượu?
Alexander cũng nhìn qua, vẻ mặt tỏ vẻ hiếu kỳ.
"Đệ Thập Vương Tướng, cho ta nếm thử được chứ?"
Alexander cũng là một người yêu rượu.
Không đúng, cũng không thể nói như vậy. Không chỉ là Alexander, mà tất cả những người Bắc Cương này, tùy tiện đi ra một người, ai nẫy cũng đều là kẻ yêu rượu.
Lúc này, Diệp Vân Dật trực tiếp mở nắp ra.
Sau một khắc.
Mùi rượu tràn ngập khắp sảnh.
Mọi người ngửi thấy thì lập tức trở nên mê mẩn.
Bọn hắn nhìn vạc rượu kia, ánh mắt trừng lớn, tỏ vẻ thèm thuồng.
Loại rượu thơm như vậy, bọn hắn chưa từng được ngửi qua.
Thật là quá thơm.
Đây là sử dụng nguyên liệu gì để nhưỡng?
Mọi người nhìn tới, vẻ mặt tràn ngập mong chờ.
Chủ vị, Alexander nhìn vạc rượu kia, con sâu rượu trong người đã bùng lên, toàn thân ngứa ngày không chịu được.
Nhưng mà, trong tình cảnh này, hắn cũng không có biện pháp, chỉ có thể nhẫn nại chịu đựng.
Bên cạnh, Daniel thì ngược lại là đã nhịn không nổi nữa.
"Đệ Thập Vương Tướng, ngươi rót cho ta trước một chén."
Diệp Vân Dật ra hiệu cho một vị Hoàng Tử. Tên Hoàng Tử này lập tức ngầm hiểu, liền tiến tới rót rượu cho bọn họ. Về phần những quý tộc và gia chủ khác, hắn liền ra lệnh cho hộ vệ hoàng thất tới rót.
Bên cạnh Diệp Vân Dật, Catherine cùng Alissa ngửi thấy mùi rượu, cũng muốn thưởng thức một chút.
Nhưng mà, Diệp Vân Dật vừa rồi lại ngăn cản Hoàng Tử rót rượu cho các nàng.
Khiến cho nội tâm hai người có chút thất lạc.
"Lão công, chúng em có thể nhấp một ngụm hay không?"
"Đúng vậy, lão công, chỉ một chút thôi."
Trong nháy mắt, âm thanh với ngữ khí mềm mại tới cực điểm từ bên cạnh truyền tới. Diệp Vân Dật quay đầu qua, nhìn thấy bộ dạng làm nũng đáng yêu của hài nàng thì không khỏi có chút bất đắc dĩ.
"Được rồi."
Diệp Vân Dật cũng đành phải cho hai lão bà mình nếm một chút.
Hai người lập tức vui vẻ ra mặt.
"Cám ơn lão công."
Dứt lời, hai nàng lập tức nâng chén rượu lên thưởng thức. Khoảnh khắc sau đó, rượu trôi xuống cuống họng, hóa thành một dòng năng lượng cuồn cuộn, chảy xuôi khắp cơ thể.
Chương 339 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]