Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 342: CHƯƠNG 341: TIỂU ĐỆ, NGƯƠI TỈNH RỒI SAO

Sáng ngày hôm sau, Daniel có chút chóng mặt tỉnh dậy, từ trên dường đứng lên.

Cảm giác đầu mình có chút đau nhức.

"Khá lắm, sao ta lại đau đầu như vậy? Hơn nữa, sao ta lại ở chỗ này?"

Daniel mê mang thều thào nói một mình. Lúc này đầu óc hắn còn đang rất mơ hồ.

Ngay sau đó, trí nhớ đêm hôm qua dần dần hiện lên trong đầu.

"Ta nhớ ra rồi, tối hôm qua ta đang uống rượu trong hoàng thất, chuẩn bị chuốc say tên Đệ Thập Vương Tướng, khiến cho hắn xấu mặt trước mặt mọi người. Nhưng mà sau đó, dường như là chính ta uống quá nhiều."

Nghĩ tới đây, Daniel cũng không thể nhớ tiếp được nội dung phía sau nữa.

Bất quá, cũng không vấn đề gì.

Tửu lượng của hắn còn đó, rất mạnh.

Nếu không cũng sẽ không đề nghị dùng phương pháp như vậy để khiến tên Diệp Vân Dật kia xấu mặt.

Tin rằng ngày hôm qua ngay cả hắn cũng phải say xỉn, càng không cần phải nói tới tên Diệp Vân Dật kia.

Sợ là đối phương phải tê liệt, gục xuống mặt bàn a.

Lúc đó Alissa và Catherine thấy bộ dạng như vậy của Diệp Vân Dật, như vậy khiến cho các nàng cũng có thể thấy bộ dáng xấu mặt của đối phương.

Chỉ có điều, hắn lại không thể nhìn thấy a.

Đây là điều tiếc nuối duy nhất.

"Không sao, chỉ cần những tên quý tộc và gia chủ kia chứng kiến, sau này truyền đi, cũng có thể trở thành một giai thoại."

Daniel nghĩ tới, tối thiểu nhất hắn cũng có điểm mạnh là tửu lượng tốt. Có thể khiến cho Đệ Thập Vương Tướng trở nên say xỉn.

"Được rồi, ra ngoài dạo một vòng thử. Nhìn xem có thăm dò được tin tức gì không."

Dứt lời, Daniel liền bước ra khỏi cửa, đi ra bên ngoài.

Sau khi đi ra, Daniel có cảm giác tinh thần sảng khoái. Dù sao, tối qua xem như hắn đã hoàn thành mục đích lần này tới đây.

Hắn bước đi về phía trước.

Một lúc sau.

Bỗng nhiên nghe được âm thanh thảo luận của mấy tên hộ vệ hoàng thất.

Hắn lập tức lén lút đi qua.

Sau đó nấp vào địa phương mà bọn người kia không thể phát hiện ra hắn.

"Các ngươi nghe nói gì không. Yến tiệc tối hôm qua, Đệ Thập Vương Tướng đã lấy ra loại rượu mà ngài ấy tự mình nhưỡng."

"Nói nhanh, rượu kia như thế nào?"

Đám người bên cạnh lập tức bị khơi dậy sự tò mò, nhanh chóng hỏi.

"Loại rượu này, thực sự là rất tốt. Ta từ trong miệng một vị gia chủ nghe được, rượu này, quả thực là ngon tới cực điểm. So với rượu của Bắc Cương chúng ta thì dễ uống hơn không biết bao nhiêu lần."

"Hơn nữa, nó cũng không phải là loại rượu bình thường. Những loại rượu bình thường khác, sau khi uống vào, chỉ có cảm giác cơ thể ấm lên. Nhưng mà loại rượu này, hình như là Đệ Thập Vương Tướng đã dùng vô số đồ tốt để nhưỡng ra."

"Sau khi uống vào cơ thể, nó liền hóa thành dòng năng lượng cuồn cuộn, chảy xuôi khắp cơ thể, cọ rửa khắp mọi ngóc ngách, vô cùng sảng khoái."

Nghe những lời này, mấy tên hộ vệ khác liền ngây người.

Nghe đối phương nói như vậy, bọn hắn có cảm giác , rượu này giống như quỳnh tương ngọc dịch vậy. Quả thực là thần kỳ.

Trong một góc nào đó, Daniel nghe được những lời vừa rồi thì không khỏi gật đầu. Loại rượu kia của Diệp Vân Dật, chất lượng đúng là không sai.

Nhớ lại hương vị tối hôm qua, thật là khiến người ta khó có thể quên.

Bất quá, điều này so với mục đích mà hắn muốn đạt được, vẫn là kém quá xa.

"Ta còn nghe nói, đêm qua, Võ Thần Daniel đã uống say."

Ah?

Một câu này của tên hộ vệ, đã hấp dẫn sự chú ý của Daniel.

Cuối cùng đã nói đến chỗ này.

Bên cạnh, những tên hộ vệ khác nghe vậy, vẻ mặt tràn đầy hứng thú. Dù sao, bọn hắn cũng nghe được một ít tiếng gió.

"Ta nghe nói, Võ Thần Daniel, đêm hôm qua liên tục lôi kéo tay Đệ Thập Vương Tướng, điên cuồng kêu là đại ca."

"Câu nào câu nấy đều là đại ca, ai nấy nghe được đểu cảm giác được cực kỳ thân thiết."

"Cuối cùng khiến cho Đệ Thập Vương Tướng cũng có chút phiền muộn."

"Cuối cùng, giống như Hoàng Chủ Alexander đã không thể nhìn nổi nữa, cho người đưa Võ Thần Daniel say quên trời đất đi nghỉ ngơi. Thế nhưng thời điểm rời đi, ngài ấy còn vẫn còn luôn miệng kêu đại ca đối với Đệ Thập Vương Tướng."

"Tất cả mọi người mới đều nói là, thảo nào lần này Võ Thần Daniel lại tới đây. Nguyên lai là có mục đích khác."

"Đây nhất định là thấy Võ Thần Alissa và Võ Thần Catherine có quan hệ với Đệ Thập Vương Tướng. Còn hắn lại không phải mỹ nữ, cho nên không thể đạt được mối quan hệ giống như vậy đối với đối phương."

"Cho nên liền nghĩ ra cách, đó là nhận Đệ Thập Vương Tướng làm đại ca."

"Đêm qua, những vị gia chủ và quý tộc kia đã phải dùng một từ để hình dung, hình là

cái...Kia gia chủ cùng quý tộc đều dùng một cái từ để hình dung, giống như nói là ‘tử khất bạch lại’ (quậy phá liên tục)."

"Đúng đúng đúng, ta cũng nghe nói hình như là như vậy."

"Đúng vậy, ta cũng nghe nói vậy."

"Hiện tại bên ngoài đều đã truyền đi, Đệ Thập Vương Tướng người ta hôm qua ngược lại là tỉnh táo. Cuối cùng còn ôm Võ Thần Alissa và Võ Thần Catherine rời đi."

Từng câu từng chữ, như là những mũi tên nhọn, cắm vào trái tim của Daniel.

Cái quái gì vậy?

Vừa rồi, bọn hắn đã nói những gì?

Mẹ kiếp.

Với tuổi này của hắn mà còn tìm đại ca?

Con mẹ nó.

Nghĩ tới đây, Daniel dường như đã chết lặng, quả thực không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe được.

"Vừa rồi các ngươi nói cái gì?"

Không thể nhịn được nữa, Daniel lập tức đi ra.

Nhìn đám hộ vệ rồi hỏi.

"Ta kháo!"

"Ta kháo!"

"Võ Thần Daniel?"

Võ Thần Daniel đột nhiên xuất hiện, khiến cho mấy tên hộ vệ giật mình hoảng sợ, thiếu chút nữa đã đái trong quần.

Mụ nội nó, nói xấu người ta sau lưng mà còn bị bắt gặp?

Như vậy còn sống nổi sao?

"Võ Thần Daniel, thực sự xin lỗi. Chúng ta đều không biết ngài ở chỗ này. Chúng ta đột nhiên nhớ tới vẫn còn có nhiệm vụ ở bên kia, xin phép rời đi trước."

"Đúng vậy, Võ Thần Daniel võ thần, chúng ta xin phép đi trước."

Sau khi nii xong, mấy tên hộ vệ lập tức vội vàng rời. Nơi này hiện tại quá đáng sợ.

Sau khi mọi người rời đi, ở đây chỉ còn lại một mình Daniel đang ngơ ngác đứng tại chỗ.

Sau cả người hắn như một con zombie đang bước đi trong hoàng thất.

Đi qua vài nơi, nhìn thấy mọi người. Lúc này trong mắt hắn, phảng phất như đối phương đang chỉ trò bàn tán về mình vậy.

"Ồ, tiểu đệ, ngươi tỉnh rượu rồi sao?"

Bỗng nhiên, một đạo âm thanh đột ngột vang lên.

Daniel lập tức hoàn hồn trở lại, nhìn về phía hướng đó. Chỉ thấy lúc này, Diệp Vân Dật đang dẫn theo Catherine và Alissa đi tới chỗ hắn, vừa đi vừa chào hỏi.

Daniel nhìn sang, trong nháy mắt liền lâm vào tình cảnh tiến thối lưỡng nan.

Hắn phải làm gì bây giờ?

Có thể giả bộ như không trông thấy sao?

Lập tức, hắn chỉ có thể kiên trì nói: "Chào đại ca, chào đại tẩu."

Lời này vừa ra, không ít người bên cạnh đều nghe thấy.

Daniel vừa dứt lời, đôi mắt hắn lúc này cũng như mất đi ánh sáng. Hắn biết rõ, lúc này coi như mình đã xong.

Tin tức này, nếu rơi vào phòng tuyến phía Tây.

Điều đó quả thực là Daniel không dám tưởng tượng.

Cùng lúc đó.

Phòng tuyến phía Tây.

Lúc này, không ít tướng lĩnh cao tầng đang hội nghị. Dù sao mặc dù là Võ Thần Daniel đã đi tới hoàng thất bên kia, nhưng mà công tác bảo vệ phòng tuyyến vẫn cần phải luôn luôn tiến hành. Cũng không thể bỏ mặc không quan tâm đi.

Cho bọn hắn mởi tổ chức cuộc hội nghị như thế này để thương lượng.

"Ai, các ngươi nói xem, Võ Thần Daniel tối hôm qua có khiến cho Đệ Thập Vương Tướng phải say mèm hay không?"

"Điều này còn cần phải hỏi sao?"

Chương 341 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!