Virtus's Reader

Phía sau, mấy cao tầng hoàng thất phương Tây nhìn thấy Xích Viêm Hổ, cũng liền nhướng mày.

Đầu cự hổ này, chính là tọa kỵ của Đệ Thập Vương Tướng sao?

Tại sao nó lại nằm ở chỗ này?

Hơn nữa còn không có động tĩnh gì?

Lúc này, Vi Lạp đã đi qua, sờ lên đầu hổ của nó.

Oanh.

Trong nháy mắt, lông tơ mấy tên thủ vệ hoàng thất phía sau đều dựng đứng.

Con mẹ nó.

Cô ta đang làm gì thế.

Bọn hắn ai nấy đều trợn tròn mắt, biểu lộ không thể tin nổi.

Nữ nhân này, đây là không muốn sống nữa sao?

Nếu như khiến nó tỉnh dậy.

Nó nổi giận thì làm sao bây giờ.

Lập tức, bọn họ đều trở nên cảnh giác.

Thế nhưng, một lúc sau, khi thấy đầu cự hổ kia không có phản ứng gì, vừa mới thả lỏng một hơi.

Thì lại lập tức trông thấy Vi Lạp đang giật giật ria mép của Xích Viêm Hổ.

Khoảnh khắc này, bọn hắn cảm giác trái tim mình như là bị Vi Lạp nắm lấy vậy.

Điên rồi điên rồi.

Quả thực là không muốn sống nữa.

Bên này, Vi Lạp nhìn Xích Viêm Hổ vẫn không có phản ứng gì thì thở dài. Xem ra là giống như lời mà lão công nói, vẫn cần phải chờ một khoảng thời gian nữa thì nó mới có thể thức tỉnh.

Bất quá, nhìn bộ dạng hiện nay của nó, có lẽ không bao lâu nữa, việc tiến giai sẽ được hoàn tất.

Tiếp đó, nàng liền đi lên gõ cửa.

Chờ một lúc, Catherine mở cửa ra.

"Tốt rồi, các ngươi cũng cùng vào đi." Vi Lạp nhìn tên cao tầng bên cạnh rồi nói.

Đoàn người đi theo vào.

Nhưng mà trong quá trình này, ai nấy cũng đều đi nép sát vào bên cạnh cánh cửa, cố gắng cách xa đầu Xích Viêm Hổ kia một chút.

Đối diện, Catherine nhìn thấy những hộ vệ này thì nhíu mày.

"Bọn họ là ai vậy?"

Nhóm người hộ vệ nhìn Catherine, còn có Alissa ở bên khác.

Nội tâm khó nén khỏi sự rung động. Bọn hắn đều biết rõ, hai vị này, chính là hai nữ Võ Thần của Bắc Cương a.

"Những người này là cao tầng và hộ vệ của hoàng thất phương Tây, bọn hắn tới đây là để tìm lão công."

"Lão công."

Giải thích xong, Vi Lạp liền hướng vào bên trong kêu lên một tiếng.

Ngay sau đó, Diệp Vân Dật đi ra.

Ánh mắt của nhóm người lập tức chuyển dời về phía Diệp Vân Dật.

Sau đó, chính là trông thấy ánh mắt ngạo nghễ của đối phương.

Chỉ mới liếc qua một cái, ánh mắt bọn hắn không khỏi cụp xuống.

Căn bản là không dám đối mắt với Diệp Vân Dật.

Cái ánh mắt này, quá mức lăng lệ.

Khí thế kia, cũng cực kỳ mạnh mẽ.

Nghĩ tới những chiến tích mà Diệp Vân Dật sáng tạo trước đây, nội tâm những tên hộ vệ này đều có cảm run rẩy.

Một bên, người dẫn đầu cũng nhớ tới chức trách của mình, cố gắng chống đỡ ngẩng đầu lên.

"Đệ Thập Vương Tướng đại nhân. Chúng ta là hộ vệ hoàng thất phương Tây. Hôm nay tới đây, mục đích là muốn mời ngài qua phương Tây một chuyến."

Tên cao tầng cố gắng nở một nụ cười rồi giải thích mục đích tới đây lần này. Chỉ có điều, nụ cười của hắn, quả thực là so với khóc còn khó coi hơn.

"Đi tới phương Tây?"

Diệp Vân Dật nghĩ đến, lúc trước Daniel nhắc tới phương Tây, thì hắn cũng đã nghĩ qua chuyện này. Dù sao hắn cũng muốn ghé thăm một chuyến tới gia tộc Roth, gia tộc Zoro và những gia tộc khác.

Rất nhiều lão bà của hắn, đều là từ những gia tộc này đi ra.

Lần này đi một chuyến, ngược lại cũng có thể.

"Được thôi!"

Diệp Vân Dật gật đầu.

Trong nháy mắt, đám hộ vệ đều ngẩng đầu lên nhìn.

Đệ Thập Vương Tướng đáp ứng sảng khoái như vậy sao?

Điều này thực khác xa dự đoán của bọn hắn.

Lúc này, Diệp Vân Dật nhìn Vi Lạp, sau đó nói: "Anh để lại cho em một đội ám vệ. Em cứ dẫn theo bọn hắn, bọn hắn sẽ bảo vệ cho em an toàn."

Diệp Vân Dật nói xong.

Sau đó liền huýt sao một tiếng.

Một lúc sau.

Bên ngoài trang viên, một đội ngũ đang đứng chỉnh tề.

"Vào đi."

Diệp Vân Dật ra lệnh một tiếng. Bên ngoài, Thần Cấp Ám về và Khôi Lỗi Tử sĩ lần lượt bước vào.

Tổng cộng là 15 tên.

Trong đó có 5 tên Thần Cấp Ám Vệ và 10 tên Khôi Lỗi Tử Sĩ.

Ngay khi đội ngũ này vừa tiến vào, những tên hộ vệ hoàng thất kia lập tức cảm giác được khí thế của mình bị nghiền ép.

Những người này, là cường giả đẳng cấp gì?

Bọn hắn cố gắng quan sát, nhưng lại không thể nhìn thấu.

Đám người này, toàn thân mặc một bộ đồ màu đen.

Một cánh tay tùy thời đều đặt lên trêm chuôi đao.

Lúc nào cũng trong trạng thái chuẩn bị làm tốt chiến đấu.

Vừa nhìn như vậy, có thể thấy đây là đội ngũ được huấn luyện nghiêm chỉnh.

Hơn nữa, cảm giác đám người này, giống như là đầu báo đên luôn rình rập trong đêm tối vậy.

Nhóm người hộ vệ nhìn Thần Cấp Ám Vệ và Khôi Lỗi Tử sĩ, cảm giác cơ thể như phát lạnh, lông tở trên người như dựng đứng lên.

Dường như nếu lúc này hai bên xảy ra tranh chấp, bọn hắn sẽ bị đối phương giết chết trong tích tắc.

"Này… Đây là cho em sao?"

Vi Lạp nhìn đội ngũ ám vệ vừa đi vào, nàng thế nhưng là biết rõ, bọn hắn đều là vệ đội của lão công.

Thực lực cực kỳ cường hãn.

"Em cứ dẫn theo bọn hắn là được rồi. Sau này, bọn hắn sẽ nghe theo sự điều khiển của em."

Dứt lời, Diệp Vân Dật quay đầu lại nhìn Thần Cấp Ám Vệ và Khôi Lỗi Tử Sĩ: "Sau khi ta rời đi, các ngươi phải nghe theo mệnh lệnh của nàng, nghe rõ chưa."

Đám ám vệ không nói gì mà chỉ gật đầu.

"Tốt rồi, khi nào thì chúng ta xuất phát?"

Diệp Vân Dật nhìn mấy người rồi hỏi.

"Hiện tại có thể lên đường."

Nghe bọn hắn nói vậy, Diệp Vân Dật cũng viết cho bên phía Linh Dung thành một bức thư. Sau đó để cho một tên Thần Cấp Ám Vệ đưa về.

Lần này hắn đi phương Tây bên kia, cũng nên quay về dẫn theo mấy lão bà kia một chuyến. Dù sao, các nàng cũng đã rời đi một thời gian dài như vậy, không nhớ nhà là không thể nào.

Vừa vặn bây giờ có cơ hội.

Sau khi sắp xếp xong xuôi.

Diệp Vân Dật bước ra bên ngoài trang viên, nhìn xem Xích Viêm Hổ. Tiểu tử này, thân hình vẫn đang trở nên to lớn hơn. Hắn đặt tay lên đầu Xích Viêm Hổ.

Nguồn năng lượng tràn đầy trước đây, hiện tại đã bị hấp thu đi không ít.

Cũng đã nhiều ngày như vậy rồi.

Xem ra, có lẽ không lâu nữa, nó liền có thể hoàn toàn hấp thu, trở thành Vương Cấp dị thú.

"Tiểu tử này có lẽ vẫn cần một ít thời gian nữa, các em cứ trồng chừng nó là được."

Diệp Vân Dật nói với Catherine.

Đối diện, Catherine cũng gật đầu.

Tiếp đó, Diệp Vân Dật quay đầu lại, nhìn tới đám tọa kỵ của đội hộ vệ kia.

Sâu kín thở dài một hơi.

Đám tọa kỵ này, nếu như muốn tới phương Tây, cũng cần phải tốn một hai ngày a.

Nếu như là Xích Viêm Hổ mà nói, e là chỉ cần một buổi, tối đa là một ngày thì đã tới nơi.

Thật sự là không so được.

Nhưng mà hiện tại, Xích Viêm Hổ đang lâm vào hôn mẹ. Hắn cũng chỉ đành đi theo đám hộ vệ này rời đi.

"Đi thôi, lên đường đi."

Dứt lời, Diệp Vân Dật liền đi qua, nhảy lên một đầu dị thú khác.

Sau đó rời đi cùng với đám người.

Một lúc sau.

Chính đường trong hoàng thất.

Có người đã báo cáo chuyện Diệp Vân Dật rời Bắc Cương, đi theo nhóm người kia.

Vi Lạp lúc này vừa đi tới.

Alexander nhìn Vi Lạp, còn đang chuẩn bị mở miệng thì nhìn thấy một đội hộ vệ đi theo sau lưng nàng.

Này…

Những người này?

Alexander cảm nhận được khí thế tỏa ra từ người bọn hắn.

Không đơn giản, tuyệt đối không đơn giản.

"Vi Lạp, những người này là ai? "

"Bọn họ sao, bọn họ là đội hộ vệ của lão công. Lần này anh ấy đi tới phương Tây, khả năng cảm thấy thực lực của con không đủ, cho nên lưu lại bọn hắn ở chỗ này."

Vi Lạp nói xong, sau đó liền xua tay: "Các ngươi tạm thời đi chăm sóc dị gốc ở dược viên đi."

"Ta ở chỗ này rất an toàn."

Thần Cấp Ám Vệ và Tử Sĩ Khôi Lỗi nghe Vi Lạp nói vậy thì đồng loạt gật đầu. Sau đó thân hành giống như như quỷ mị rời đi.

Alexander thấy vậy, khóe miệng co giật.

Khá lắm, thật sự là mở rộng tầm mắt.

Chương 344 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!