Diệp Vân Dật nhảy xuống đất, phủi phủi tay áo.
Lúc này, mọi người trông trông thấy Thất Thải Lưu Ly Hổ đột ngột đứng lên.
"Không tốt."
Nữ Hoàng Yibai thấy động tác này của Thất Thải Lưu Ly Hổ, khóe miệng co lại.
Súc sinh này, bị tổn thương nặng như vậy còn chưa đủ, lại vẫn còn muốn công kích đối với Diệp Vân Dật?
Đây quả thực là muốn chết.
Bây giờ nàng thật sự là sợ hãi.
Sợ hãi Diệp Vân Dật trực tiếp một tát, đem Thất Thải Lưu Ly Hổ đánh chết. Dù sao Thất Thải Lưu Ly Hổ cho dù không nghe lời như thế nào đi nữa, nhưng nó cũng là lực lượng của hoàng thất phương Tây.
Nàng còn đang chuẩn bị ngăn lại.
Thế nhưng bước chân lập tức trì trệ.
Phí sau, đoàn người thấy tình huống trước mắt, cũng là sững sờ.
Khá lắm.
Điều này, bọn hắn hoa mắt rồi sao?
Chỉ thấy Thất Thải Lưu Ly Hổ sau khi đứng dậy, cũng không phải là lần nữa phát động công kích đối với Diệp Vân Dật, mà là phi thẳng đến chỗ Diệp Vân Dật, cơ thể hạ xuống. Bộ dạng giống như là đang làm nũng, cái đầu của nó thì chà xát lên người đối phương.
Oanh.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người là giật nảy mình.
Cái này cái này cái này.
Đây là có chuyện gì?
Vừa rồi, đầu Thất Thải Lưu Ly Hổ này không phải là còn phát động công kích đối với Diệp Vân Dật, bộ dạng hung lệ tới cực điểm sao.
Nhưng mà lúc này, một ý niệm kỳ quái xuất hiện trong đầu bọn hắn. Chẳng lẽ, đầu Thất Thải Lưu Ly Hổ này, rất thích bị ngược đãi.
Cho nên không đánh không được?
Sau khi bị đánh thì mới khuất phục?
Rất có thể a.
Bọn hắn lập tức bất đắc dĩ.
Nữ Hoàng Yibai cùng Vương Tước Caesar cũng nhíu mày, bọn hắn chưa từng thấy qua bộ dạng dịu dàng ngoan ngoãn như vậy của Thất Thải Lưu Ly Hổ. Bình thường nó đều sử dụng bộ dạng thô bạo để gặp người.
Bọn hắn liền nghĩ tới những tư liệu về Diệp Vân Dật mà trước đây đã đạt được. Trong đó có nói, đối phương còn là một vị Ngự Thú Sư cao cấp.
Hiện tại xem ra đúng là sự thật.
"Đệ Thập Vương Tướng, tiểu tử này, về sau sẽ trở nên ôn thuận chứ?" Vương Tước Caesar đi lại gần rồi cất tiếng hỏi.
Khuôn mặt hắn mang theo sự mong chờ. Dù sao, nếu dẫn tiểu tử này đi ra ngoài, vẫn là tương đối nở mặt nở mũi.
Hơn nữa còn là một cái đại chiến lực.
Nếu như vậy, Diệp Vân Dật xem như đã tặng phương Tây bọn hắn một cái đại lễ a.
Hắn còn đang chuẩn bị chạm vào người Thất Thải Lưu Ly Hổ.
Bỗng nhiên, cơ thể Thất Thải Lưu Ly Hổ hạ thấp trọng tâm, răng nanh nhe ra, bộ dạng hung lệ, như đang chuẩn bị phát động công kích vậy.
Ta kháo.
Chỉ trong chớp mắt, Vương Tước Caesar trở nên hoảng sợ.
"Đây là?"
Sao lại như vậy.
Khóe miệng Vương Tước Caesar co lại.
Tại sao vẫn còn hung dữ như vậy?
A...?
Thấy ánh mắt nghi hoặc của đối phương, Diệp Vân Dật mở miệng: "Không có ý tứ, tiểu tử này bây giờ chỉ đối tốt với ta mà thôi."
Nữ Hoàng Yibai: "…"
Caesar Vương tước: "..."
Mọi người: "…"
Khá lắm.
Như vậy sao.
Đây chẳng phải là không có ích gì?
Sau đó, Diệp Vân Dật nhìn qua, Thất Thải Lưu Ly Hổ này, dĩ nhiên là một đầu hổ cái, không tệ không tệ.
Vừa vặn Xích Viêm Hổ vẫn đang còn độc thân, chờ mình trở về, sẽ dẫn theo đầu Thất Thải Lưu Ly Hổ này.
Diệp Vân Dật nghĩ đến.
Mọi người xung quanh bây giờ còn chưa biết rõ tâm tư của hắn. Nếu như biết hắn có ý nghĩ này, không chừng Nữ Hoàng Yibai sẽ trực tiếp trở mặt với hắn ngay bây giờ.
"Tốt rồi tốt rồi, đừng có dụi như vậy nữa, ngươi quay trở về đi."
Diệp Vân Dật cũng là có chút chịu không nổi sự nhiệt tình của Thất Thải Lưu Ly Hổ. Hắn vung tay lên, ra hiệu cho Thất Thải Lưu Ly Hổ quay trở về trong cung điện.
Nghe lời như vậy sao?
Mọi người thấy cảnh tượng này, nội tâm bất chợt run lên. Chiêu thức ngự thú của Diệp Vân Dật, thật đúng là rất tốt.
"Tốt rồi, Đệ Thập Vương Tướng, ngài còn muốn đi tham quan chỗ nào nữa không, ta dẫn ngài đi."
"Dù sao thời gian vẫn còn sớm, chúng ta cứ đi dạo như vậy là được rồi. Ta đối với sự phát triển mấy năm này của phương Tây cũng rất hiều kỳ."
"Được!"
Nữ Hoàng Yibai sảng khoái đáp ứng.
Một lúc sau, một tên hộ về tìm tới Vương Tước Caesar Vương tước, ghé vào tai hắn nói vài câu.
"Nữ Hoàng Yibai, ta có chút chuyện cần phải xử lý, xin phép rời đi trước."
Sau khi Vương Tước Caesar Vương nói với Nữ Hoàng Yibai, đạt được sự cho phép, hắn liền rời đi về một hướng khác.
Sải bước thạt nhanh, đi về phía biệt thự của mình.
Sau khi về tới.
Bên trong phòng khách, một đạo nhân ảnh đứng lên.
Nhìn tới Vương Tước Caesar Vương: "Không chậm trễ chuyện của ngươi chứ?"
"Xem ngươi nói kìa" Vương Tước Caesar nở nụ cười, nhìn nam nhân trước mặt.
Người này không phải là ai khác, mà chính là Võ Thần Daniel.
Daniel nhìn Vương Tước Caesar: "Như thế nào? Ngươi mới đi ra ngoài săn dị thú về sao? "
"Ta mới từ hoàng thất bên kia quay về, về phần có chuyện gì thì không tiện nói."
Một câu này, khiến cho hai mắt Daniel trợn lên nhìn hắn.
Cái tên này, vậy mà còn tỏ ra thần bí như vậy.
Bất quá, Daniel nhìn hắn, lần này cố ý từ Bắc Cương tới đây tìm Vương Tước, thế nhưng là có mục đích.
Dù sao, hắn cũng đã phát hiện một bí mật của phương Tây.
Hôm nay tới, chính là để chuốc say Vương Tước Caesar, từ đó moi ra được một ít cơ mật.
Nói đến việc uống rượu.
Khóe miệng Daniel không khỏi co giật.
Nghĩ tới kết cục lần trước cùng với Diệp Vân Dật uống rượu.
Đây chính là điều sỉ nhục đối với hắn. Con mẹ nó, sao cái tên Diệp Vân Dật kia lại có thể biết uống như vậy chứ?.
Bất quá, cũng may là Vương Tước Caesar không thể so được với hắn về khoản này.
Như vậy có thể chuốc say hắn.
Từ đó đạt được tin tức mình muốn
"Đừng chỉ nói về ta như vậy. Lần này ngươi từ Bắc Cương tới đây là có chuyện gì?"
Vương Tước Caesar mở miệng hỏi thăm.
"Ta thì có chuyện gì chứ. Phòng tuyến phía Tây của ta khá gần với bên này, sau đợt dị thú triều vừa rồi, vật tư có chút thiếu thốn. Cho nên mới qua đây muốn mượn một ít."
"Chỉ với sự tình như vậy, mà ngươi phải đích thân qua đây?"
"Còn không phải qua đây là muốn tìm ngươi uống rượu sao. Ta một mình bên kia uống rượu thì không tốt lắm. Ngươi xem, lần này ta còn mang rượu ngon tới đây nữa."
Dứt lời, Daniel lấy hảo tửu mình mang theo ra.
Thông suốt.
Vương Tước Caesar thây vậy, khóe miệng co giật/
Đại thủ bút a.
Không tệ không tệ.
"Tốt rồi. Tối hôm nay, chúng ta không say không về." Vương Tước Caesar nói.
Nửa ngày sau.
Trong hoàng thất, yến tiệc cũng đã được an bài không sai biệt lắm.
Nữ Hoàng Yibai một mực đợi Vương Tước Caesar quay lại để tiếp đón Diệp Vân Dật. Lão già này, tại sao giờ này vẫn còn chưa trở lại a?
"Người tới, nhanh chóng đi qua mời Vương Tước Caesar tới."
Ra lệnh một tiếng, một hồi sau, Vương Tước Caesar đã đi tới chính đường: "Nữ Hoàng, Đệ Thập Vương Tướng đâu rồi?"
"Hắn còn đang ở phòng tiếp khách. Ngược lại là người, cả ngày hôm nay đã chạy đi đâu. Biết rõ tối hôm nay còn có buổi yến tiệc, cũng không quay lại sớm một chút bồi tiếp Đệ Thập Vương Tướng. Đừng khiến cho hắn cảm thấy hoàng thất chúng ta không biết lễ nghi chứ."
"A...?" Vương Tước Caesar lập tức sững sờ: "Tối hôm nay, ta cũng cần phải bồi rượu sao?"
"Nếu không thì sao?"
Nữ Hoàng Yibai không khỏi trợn trắng mắt.
"Nhưng mà bên chỗ ta cũng có khác quý tới a."
Vương Tước Caesar không khỏi giải thích một câu.
Ừ?
Nữ Hoàng Yibai dùng bộ dạng không thể nói lý nhìn Vương Tước Caesar. Lão già này, tại sao không biết phân rõ nặng nhẹ như vậy?
Đệ Thập Vương Tướng không phải mới là khách nhân trọng yếu nhất sao?
"Khách nhân bên kia của ngươi là ai? Có quan trọng như vậy sao? Ngươi nói một chút."
"Võ Thần Daniel của Bắc Cương."
Nữ Hoàng Yibai: "…"
Khá lắm, địa vị của đối phương tất nhiên cũng không thấp.
Chương 350 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]