Virtus's Reader

Diệp Vân Dật nghe lời mà Daniel nói, cũng gật nhẹ đầu. Cái tên này, thực sự có chút can đảm và cẩn thận.

"Vậy ngươi muốn nói như thế nào?"

Một câu này của Diệp Vân Dật, khiến cho Daniel có chút xấu hổ trên mặt.

Trước đây, hắn không chỉ nhìn trúng nguyên thạch năng lượng, mà còn biết rõ, địa vị của mình ở hoàng thất phương Tây không là cái gì.

Nếu bản thân muốn nhận được tin tức thỏa đáng, khả năng dường như rất nhỏ.

Nhưng mà bây giờ đã không giống như trước đó.

Hắn đó có người dựa vào a.

Cái tên này, thế nhưng là thượng khách của toàn bộ hoàng thất phương Tây.

Điều này hoàn toàn khác.

"Tốt rồi, ngươi quay về ngủ trước đi."

Diệp Vân Dật trông thấy nét mặt của Daniel, cũng đã đại khái đoán được ý của đối phương, nhưng cũng không thèm phá thủng.

"Được, vậy khi nào thì chúng ta…?"

Daniel nhìn Diệp Vân Dật rồi hỏi.

Diệp Vân Dật mân mê cằm, trầm tư một chút rồi nói: "Không cần nóng nảy, chuyện này thật sự là không cần nóng vội."

"Tốt, đại ca, ta nghe lời ngươi."

Daniel chắp tay nói.

Trong nháy mắt, hắn đã đã phát hiện một điều, nhận Diệp Vân Dật làm đại ca, cũng không phải không có gì tốt. Tối thiểu nhất, nếu có chuyện gì, hắn đều có thể dựa hơi đối phương.

Xem ra sau này, cần phải giữ mối quan hệ giao hảo thật tốt với Diệp Vân Dật a.

Sau khi nghĩ thông suốt, hắn quay trở về phòng ngủ.

Lúc này.

Diệp Vân Dật nằm trên giường.

Hai mắt híp lại.

Khá lắm.

Nguyên thạch năng lượng đúng không.

Nghe những lời mà Daniel nói, nguyên thạch năng lượng này, số lượng dữ trữ có thể nói là cực kỳ lớn.

Bất quá, bây giờ còn đang bị một thế lực đỉnh cấp khác canh giữ.

Ngay cả hoàng thất phương Tây cũng phải ắn một ít thiệt thòi.

Nhiều thế lực tranh đoạt như vậy, món đồ này, nhất định là đồ vật rất tốt.

Suy nghĩ một lúc, Diệp Vân Dật cũng đã ngủ say.

Ngày hôm sau.

Buổi sáng.

Khu rừng phương Tây.

Không ít nữ nhân đang bàn luận.

Bên cạnh, có không ít hắc bào nhân đang bảo vệ.

Các cô gái nhìn tình cảnh xung quanh, nội tâm hưng phấn.

"Tỷ tỷ, chuẩn bị tới nhà rồi."

"Không nghĩ tới, còn có thể trở quay về đây nhìn xem."

"Đây đều là dựa vào công lao của lão công. Cũng nhờ anh ấy tới phương Tây, chúng ta mới có thể quay về đây dạo chơi."

"Ta ngược lại có chút không chể chờ để gặp người nhà nữa."

Từng câu nói truyền ra, một cô gái bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng: "Như thế nào? Lão công đối với các tỷ muội không tốt sao? Mọi người vậy mà vẫn mong chờ quay về nhà như vậy."

"A...? Khẳng định là không phải a, ta chỉ muốn ba mẹ gặp ngoại tôn mà thôi."

"Ha ha, ta cũng vậy, hiện tại ta đã hiện rõ mang thai rồi."

Các nàng trêu chọc lẫn nhau, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Một lúc sau.

Một bên khác của khu rừng.

Âm thanh soàn soạt truyền tới, hắc bào nhân hướng về bên kia nhìn sang, tên nào cũng làm ra động tác chuẩn bị sẵn sàng nghênh địch.

Lúc này, các cô gái cũng nhìn xem.

Bỗng nhiên.

Từ bên đó, vài đầu dị thú khổng lồ chạy tới.

Bên trên chúng cũng đồng dạng đang chở theo mấy cô gái, bên cạnh còn có một đội hộ vệ đi theo.

Các nàng thấy vậy thì sững sờ,

Đoàn người vừa xuất hiện cũng nhận ra các nàng.

"Những người nà không phải là người của gia tộc Roth, gia tộc Zoro sao?"

Trên lưng cự thú, một cô gái nhìn phía đối diện, cười lạnh nói.

Các nàng chính là người nhà của Vương Tước. Người của gia tộc Vương Tước, đối diện với mấy các cô gái gia tộc bình thường khác, từ nhiên cũng chướng mắt.

Bất quá, các nàng cũng đã nghe nói qua sự tình của mấy cô gái này.

Nhưng cô gái này, đều bị người trong gia tộc đưa tới Hoa Hạ, làm lão bà của nam nhân Hoa Hạ.

Nhiều người như vậy bị đưa qua.

Nghe thực là rợn cả người.

Các nàng cũng không khỏi hoài nghi, những gia chủ của gia mấy gia tộc kia, có phải là bị khùng hay không.

Hay là những cô gái này bị khùng nữa.

Biết rõ mình bị đưa tới Hoa Hạ, vậy mà cũng không phản kháng.

Những gia chủ kia cũng vậy, thế mà đi nịnh bợ một tên Hoa Hạ.

Hừ.

Các nàng thì không giống, các nàng chính là được gia tộc an bài đi hoàng thất Tây Bắc.

Đẳng cấp hoàn toàn khác nhau.

Quả nhiên, không cùng đẳng cấp thì số phận cũng hoàn toàn khác biệt.

"Các cô là bị từ hôn nên quay về đây sao?"

"Không phải là nam nhân Hoa Hạ không còn thích các cô nữa đó chứ."

Từng câu từng chữ, đều tràn đấy ý trào phúng.

Các cô gái thuộc gia tộc nhìn đám nhà của Vương Tước. ánh mắt cũng dẫn trở nên trầm xuống.

Đám người này, ai nấy cũng đều không xem ai ra gì.

Cái gì mà từ hôn, cái gì mà không còn thích chúng ta chứ?

"Các cô không biết thì cũng đừng mà nói bậy. Như vậy chỉ chứng tỏ độ vô tri của các cô mà thôi."

Một câu này, đám nữ nhân người nhà Vương Tước không khỏi ngây ngẩn cả người.

Hai mắt mở lớn, không thể tin được vào nhưng gì mà đối phương vừa nói. Mấy tiện nhân này, vậy mà mắng các nàng?

Vô tri?

Đây là nói các nàng sao?

Đám tiện nhân này, chỉ là vật phẩm bị gia tộc lợi dụng.

Vậy mà cũng giám mắng các nàng như vậy?

Ai cho bọn họ cái gan đó?

"Cô vừa nói cái gì?"

Bên trên cụ thú, một nữ nhân xinh đẹp nhìn các cô gái, hét lên một tiếng.

"Lên!"

Nữ nhân này quay sang một đầu dị thú bên cạnh, ra lệnh cho nó tiến về phía cô gái vừa lên tiếng kia.

Nhưng mà sau một khắc

Xoẹt!

Xoẹt!

Âm thanh liên tục vang lên.

Tất cả mọi người nhìn về phía hướng âm thanh phát ra. Âm thanh vừa rồi, không phải gì khác, mà là âm thanh từ tiếng rút vũ khí của những tên hắc bao nhân kia gây ra.

Trong nháy mắt, ngay khi hắc bào nhân rút vũ khí ra, gương mặt cũng thay đổi hoàn toàn.

Khí thế toàn thân cũng đột nhiên biến đổi.

Khí thế này, người khác nhìn vào, giống như là rơi vào hầm băng vậy.

Đối diện, mấy con dị thú cũng chú ý tới đám hắc bào nhân này.

Cảm nhận được khí thế, sau đó trông thấy vũ khí trong tay của bọn hắn.

Con nào còn nấy cũng không dám tới gần.

"Các ngươi, các ngươi muốn làm gì?"

Nữ nhân vừa rồi ra lệnh, trông thấy bộ dàng này của hắc bào nhân, cũng là có chút luống cuống. Những người này, vừa nhìn có thể thấy là cao thủ. Hơn nữa, bây giờ bọn hắn còn rút đao ra, đây là có ý gì?

Bọn hắn dám động thủ đối với người của gia tộc Vương Tước sao?

Tuy trong nội tâm rất phẫn uất, nhưng những nữ nhân này cũng có chút đầu óc, cảm thấy được những người này không phải dễ trêu.

Lập tức đều thối lui về phía sau.

"Các ngươi dám động thủ đối với chúng ta sao?"

"Chờ ta trở về, sẽ nói cho Vương Tước biết."

"Các ngươi cứ chờ xem."

Sau khi vứt ra mấy câu ngoan thoại, mấy nữ nhân này cũng cưỡi dị thú bỏ đi.

Nhìn thấy bọn hắn đã đi xa, mấy tên hắc bào nhân cũng liền thu hồi vũ khí

Lúc này, mấy lão bà của Diệp Vân Dật cũng tức giận không nhẹ.

"Đám gia hỏa gia tộc Vương Tước này, quá kiêu ngạo đi."

"Đúng vậy, đám nữ nhân này không phải cũng bị gia tộc Vương Tước phái đi thông gia với hoàng thất Tây Bắc sao, vậy mà cười nhạo chúng ta cái gì chứ."

"Được rồim được rồi, đừng vị mấy tiện nhân kia mà sinh khí, không đáng."

Một cô gái khoát tay, sau đó xoa xoa khuôn mặt của mình: "Tốt rồi, chúng ta tiếp tục lên đường thôi. Chờ khi vào thành, chúng ta có thể về thăm nhà rồi."

Nghe được hai chữ ‘về nhà’, các cô gái đều lên tinh thần. Dù sao, từ Hoa Họa tới phương Tây, vẫn có khoảng cách nhất định. Các nàng lặn lội đường xa, cho nên cũng muốn sớm dừng lại nghỉ ngơi một chút.

"Đi thôi, tiếp tục lên đường."

Ra lệnh một tiếng, mọi người lần nữa di chuyển.

Cùng lúc đó.

Đám nữ nhân vừa bỏ chạy kia, cũng đã đi rất xa.

Chương 353 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!