Cùng lúc đó.
Trong phủ đệ của Vương Tước John.
Sau khi những nữ nhân từ hoàng thất Tây Bắc vừa rồi trở về, cũng không gây nên sự chú ý đặc biệt nào.
Dù sao, suy cho cùng, các nàng cũng không phải tầng lớp cao cấp gì trong gia tộc.
Hiện tại càng là vì quan hệ thông gia, nên đã rời khỏi gia tộc.
Bây giờ qua về, cảm nhận loại đãi ngộ này, nghĩ tới những nữ nhân kia, vậy mà được Vương Tước, cao tầng hoàng thất đi tới nghênh đón. Đãi ngộ như vậy, thực sự là làm cho người ta hâm mộ.
"Chúng ta đi ra ngoài hỏi một chút chứ?"
"Được, được."
"Hiện tại trong lòng ta thật giống như bị mèo cào, thực sự là ngứa ngáy."
"Vì cái gì đám người kia lại có được đãi ngộ như vậy, có phải là có điều gì đó nhầm lẫn hay không?"
"Không biết, chúng ta cũng đừng ở chỗ này tiếp tục đoán mò nữa, vẫn là đi dò hỏi một chút."
Sau khi thảo luận xong, các nàng liền đi ra ngoài.
Đi ra bên ngoài, các nàng nhìn thấy mấy vị tỷ tỷ đang chuẩn bị đồ vật gì đó.
"Tỷ tỷ, các ngươi đang chuẩn bị gì vậy? "
"Những thứ này chính là lễ vật mà Vương Tước bảo chúng ta chuẩn bị."
Lễ vật?
Vương Tước của chúng ta?
Điều này không phải rất buồn cười sao?
Vương Tước John của gia tộc các nàng, có thể nói chính là mà một phương thế lực của phương Tây này. Thực lực cường hãn, đã đạt tới Vương Cấp.
Nếu không cũng không thể đạt được danh xưng Vương Tước.
Nhưng mà, với thân phận như vậy, tại sao vẫn cần phải tặng lễ vật?
Đây là cho ai?
Nữ Hoàng Yibai sao?
"Đây là cho ai vậy?"
"Tặng cho Đệ Thập Vương Tướng Hoa Hạ. Đúng rồi, các ngươi vừa mới trở về, khả năng còn chưa biết những chuyện này."
"Để ta kể cho các muội biết, vị Đệ Thập Vương Tướng của Hoa Hạ này, thế nhưng là rất lợi hại."
"Hắn ở bên Bắc Cương, có thể nói là hô phong hoán vũ."
"…"
"Lần này, mấy vị lão bà của Đệ Thập Vương Tướng cũng từ Hoa Hạ quay về đây."
"Cho nên ý định Vương Tước John chính là ra tay từ mấy vị lão bà kia của đối phương, từ đó có thể gia tăng quan hệ đối với Đệ Thập Vương Tướng."
"Cho nên mới cần phải chuẩn bị những lễ vật để tặng đối phương."
Oanh.
Những lời này, phảng phất như tiếng sét đánh ngang tai mấy nữ nhân, khiến cho các nàng chết lặng ngay tại chỗ.
Hai mắt lúc này đều trợn tròn, quả thực là không thể tin nổi vào những gì mà mình nghe thấy.
Đệ Thập Vương Tướng, vậy mà mạnh mẽ như vậy.
Hơn nữa.
Chờ một chút…
Vừa rồi là gì?
Lão bà của đối phương, hôm nay cũng quay về.
Từ Hoa Hạ trở về.
Đây chẳng phải là…
Trong nháy mắt, sắc mặt các nàng trở nên tái nhợt.
Hai chân bắt đầu run rẩy.
Đáng sợ, thật sự là quá đáng sợ.
"Các muội làm sao vậy? Sao sắc mặt lại trắng như vậy?"
Cô gái vừa rồi giải thích cho các nàng nghe, thấy không khí trở nên im lặng thì ngẩng đầu lên nhìn. Chỉ thấy bây giờ, sắc mặt mấy vị muội muội này đã trở nên trắng bệch, giống như vừa mới nhận lấy sự kinh hãi nào đó vậy.
Đây là làm sao vậy?
"Không có việc gì, không có việc gì, chúng ta chỉ là bị cảm một chút mà thôi."
"A...? Không phải các ngươi mới từ hoàng thất Tây Bắc trở về sao. Bên đó không phải là còn lạnh hơn so với ở đây sao?"
"Chúng ta xin phép đi trước, không có việc gì, chúng ta không có việc gì."
Các nàng nhanh chóng nói, sau đó vội vã chạy về phòng.
Chỉ có điều, sau khi vào trong phòng, cũng không thể che dấu được sự sợ hãi của các nàng. Ai nấy cũng trốn vào trong chăn, cơ thể run rẩy.
Thầm nghĩ, nếu như bị người khác biết được lúc trước các nàng đã càn trở ngang ngược như thế nào. Thật sự sẽ không biết Vương Tước sẽ xử trí như thế nào.
Hiện tại, các nàng chỉ có thể cầu nguyện.
Đồng thời lúc này.
Trong hoàng thất phương Tây.
Diệp Vân Dật đang cùng Nữ Hoàng Yibai vừa uống trừa vừa nói chuyện với nhau.
"Đệ Thập Vương Tướng, để ta rót trà cho ngài." Venus nhìn về phía Diệp Vân Dật, nở nụ cười nói.
Rót trà cho hắn.
Diệp Vân Dật nhìn Venus.
Sau đó, trên đầu nàng xuất hiện một màn sáng.
【Tính danh: Venus】
【Chiều cao: 175cm】
【Nhan trị: 98】
【Kích thước: D】
【Vóc dáng: 98】
【Độ thuần khiết: 100%】
Diệp Vân Dật đọc thông tin của Venus trong màn sáng. Nội tâm cũng không khỏi cảm khái, nữ nhân phương Tây này, so với phương Đông thì chiều cao có vẻ nhỉnh hơn một chút.
"Cám ơn. "
Diệp Vân Dậ nói lời cảm tạ.
"Ngài khách khí rồi."
Venus nói xong, cũng quan sát Diệp Vân Dật. Dù sao, tại buổi tiệc rượu vừa rồi và từ nãy tới giờ, nàng cũng đều đang quan sát đối phương.
Nam nhân đẹp trai, khí chất bất phàm như vậy, thật là hiếm thấy.
Có thể ngồi cùng một chỗ với Nữ Hoàng Yibai, vậy mà khí thế cũng kém cạnh. Trước đây, cũng chỉ có Đệ Nhất Vương Tướng của Hoa Hạ mới chỉ làm được như vậy mà thôi.
Mới chỉ quan sát một chút, tâm thần Venus đã có chút mê muội.
So với những thanh niên tuấn tài của phương Tây kia, Diệp Vân Dật quả thực là tồn tại giống như hạc giữa bầy gà vậy.
Nữ Hoàng Yibai nhìn thấy bộ dạng này của Venus, khuôn mặt nở nụ cười, đối với tâm tư của nàng, cũng đã đoán được vài phần.
"Đệ Thập Vương Tướng, nó là công chúa của chúng ta, tên là Venus."
"Công chúa Venus, người cũng như tên, quả nhiên là vô cùng xinh đẹp."
Một câu này của Diệp Vân Dật đã khiến cho sắc mặt của Venus đỏ bừng, sau đó nhỏ giọng thì thào nói: "Ngài khen quá lời rồi."
Sau đó, Diệp Vân Dật quay đầu sang, nhìn về phía Daniel bên cạnh. Lúc này tuy tên này cũng đang uống trà, nhưng bộ dáng cũng không khoan thai giống như Diệp Vân Dật.
Ngược lại, hai mắt của hắn đang không ngừng nháy mắt ra dấu cho đối phương.
Diệp Vân Dật thấy bộ dạng này của hắn thì có chút cạn lời.
Diệp Vân Dật đương nhiên biết rõ tên này có ý gì. Không phải là ý bảo hắn nhanh chóng hỏi về sự tình liên quan tới nguyên thạch năng lượng đó sao?
Chỉ có điều, quan hệ giữa hai bên lúc này rất bình thường, còn chưa đạt tới trình độ như vậy.
Hiện này nếu như hỏi tới, quả thực là quá nóng vội.
Hay là chờ thêm một chút.
Diệp Vân Dật nhìn mắt Daniel, sau đó là trừng lên một cái.
Lập tức, khuôn mặt Daniel tràn ngập nghi hoặc.
Cái quái gì vậy.
Ánh mắt này là có ý gì?
Đến cùng là có nói hay không nói?
Bất quá, Daniel cũng đại khái hiểu ý của Diệp Vân Dật.
Tuy nội tâm khá là sốt ruột, nhưng hắn cũng minh bạch. Nếu không có Diệp Vân Dật tham gia chuyện này, hắn sẽ không thể nào đối phó được.
Đi theo Diệp Vân Dật, khả năng còn có thể ăn chút thịt, uống chút nước canh.
Nếu như để cho hắn tự hành động mà nói, làm tốt còn có thể rời khỏi phương Tây. Còn làm không tốt, khả năng hắn sẽ phải vĩnh viễn ở lại chỗ này.
Được rồi, vẫn là nên chờ Diệp Vân Dật a.
Thời điểm hắn còn đang suy nghĩ, Vương Tước Caesar từ bên ngoài đã nhanh chóng chạy vào.
"Đệ Thập Vương Tướng. Người đã tới, hiện tại các nàng đã quay về gia tộc của mình."
Vương Tước Caesar nhìn về phía Diệp Vân Dật rồi nói, bộ dạng giống như đang khoe công lao vậy.
"Được, vậy ta xin cáo từ trước. Bây giờ ta qua chỗ các nàng nhìn xem."
Diệp Vân Dật nói xong, sau đó nhìn về phía Nữ Hoàng Yibai.
"Nữ Hoàng, ta muốn mượn ngươi một thứ."
Ừ?
Nữ Hoàng Yibai nghe thấy yêu cầu của Diệp Vân Dật, có chút không hiểu.
"Mượn cái gì?"
Nàng hỏi.
"Không có việc gì, đối với ngươi rất đơn giản."
Diệp Vân Dật nói, sau đó thổi một tiếng huýt sáo.
Sau đó.
Bỗng nhiên, Thất Thải Lưu Ly Hổ từ trong tòa cung điện kia lao ra.
Chạy như bay tới chỗ Diệp Vân Dật.
Trên đường đi.
Khiến cho không ít người nhìn thấy đều choáng voáng.
Cái này…cái này...
Tại sao Thất Thải Lưu Ly Hổ lại chạy ra ngoài như vậy?
Nhanh chóng áp dụng biện pháp phòng bị a.
Nó không phải là nổi điên rồi đó chứ?
"Nhanh báo lên cho Nữ Hoàng và cao tầng hoàng thất."
"Không xong, không xong!"
Chương 356 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]