Hô!
Trong chớp nhoáng, một đám phỉ tặc nhìn vào Tiểu Hắc Tử!
Cảm giác lạnh cả người!
Mồ hôi to như hạt đậu chảy ra từ trán bọn chúng!
Lăn xuống!
Quả thực là quá kinh hoàng!
"Chạy! "
Bọn hắn cũng không phải kẻ đần!
Dù sao kẻ cầm đầu cũng đã bị giết!
Thực lực của con chó đen này, ít nhất cũng là tồn lại cấp Hoàng Kim trở lên!
Bọn hắn nếu còn muốn cứng rắn, vậy đơn giản là thiên phương dạ đàm!
Không biết tự lượng sức mình!
Hiện tại phương pháp tốt nhất, chính là tranh thủ thời gian chạy!
Bọn hắn liền quay đầu chuẩn bị chạy đi!
Nhưng là!
Sau một khắc!
Tiểu Hắc Tử cũng di động!
Phốc phốc!
Phốc phốc!
Từng đạo thanh âm huyết nhục bị xé nát vang lên!
Sau đó chính là tiếng kêu thảm thiết, cùng tiếng ngã ngựa trầm trọng truyền tới!
Huyết vụ, bắn ra khắp nơi!
Toàn bộ không khí, đều là tràn ngập mùi máu tanh dày đặc!
Cửa thành, một đám dị nhân của Tinh Vân thành đứng nhìn, cũng không khỏi nuốt nước bọt một cái!
Tên này!
Tối thiểu nhất cũng là dị thú cấp Hoàng Kim!
Khủng bố!
Thật sự là quá kinh khủng!
Bọn hắn ngay từ đầu nhìn thấy hình thể của Tiểu Hắc Tử, còn không thèm để ý!
Nhưng là hiện tại!
Nhìn về phía Tiểu Hắc Tử, trong ánh mắt đã mang theo hoảng sợ!
Còn có sự sùng kính đối với thực lực của nó!
Lúc này!
Tiểu Hắc Tử!
Giống như Tử Thần hàng lâm!
Một lần nhảy lên, chính là mang theo một mạng!
Nhảy lên một lần cuối cùng!
Nó trực tiếp nhào tới phía sau lưng dị nhân, tiếp đó miệng máu mở ra, nhằm ngay đầu táp tới!
Bành!
Sau một khắc!
Huyết nhục nổ tung!
Màu đỏ màu trắng bay tán loạn!
Một đám dị nhân thấy vậy, đều có có cảm giác buồn nôn!
Nhưng là!
Trong ánh mắt đều mang theo hưng phấn!
Sau mấy hơi thở!
Tiểu Hắc Tử đã giải quyết xong tất cả phỉ tặc!
Quá mạnh mẽ!
"Dị thú của Diệp thành chủ, quá mãnh liệt!"
"Ông trời của ta, ngay từ đầu ta còn xem nhẹ nó, quá trâu rồi!"
"Thật không hổ là Diệp thành chủ, tọa kỵ không đơn giản là Hoàng Kim sơ kỳ, mà sủng vật nuôi dưỡng, cũng đều là cấp bậc Hoàng Kim!"
"Thắng! "
"Nguy cơ giải trừ!"
Từng câu hoan hô truyền ra, địa vị Diệp Vân Dật lúc này ở trong nội tâm bọn hắn, chính là bay vụt thẳng tắp!
Bên này, sau khi Tiểu Hắc Tử đem tất cả phỉ tặc đều giải quyết xong.
Liền ung dung chậm rãi trở lại bên người Chu Hoài Vi.
Chu Hoài Vi nhìn Tiểu Hắc Tử, cũng thật không ngờ nó lợi hại như vậy.
Lập tức liền sờ lên đầu Tiểu Hắc Tử.
Tiếp đó nhìn về đám thi thể trước mặt.
"Mọi người quét dọn chiến trường một chút đi, đừng để chúng dẫn dị thú tới!"
Nghe Chu Hoài Vi ra lệnh, mọi người cũng đều tranh thủ thời gian làm theo!
Dù sao Chu Hoài Vi hiện tại, có Tiểu Hắc Tử bên cạnh như là trong tay cầm thượng phương bảo kiếm!
Sau đó mọi người bắt đầu thu thập.
Ngày hôm sau.
Tại trong nhà Hàn Thiên Sinh chờ đợi một ngày.
Diệp Vân Dật mang theo tỷ muội Hàn gia, Bạch Chỉ Khê, còn có mấy muội tử xinh đẹp ngồi trên lưng Xích Viêm Hổ.
Tiếp đó chính là hướng phía Tinh Vân thành đi tới.
"Băng Tuyết, Băng Ngọc, các con có thời gian, nhớ quay về thăm ba!"
Hàn Thiên Sinh cũng không nỡ rời khỏi hai khuê nữ!
Lập tức chính là khua tay nói!
Những dị nhân khác nhìn khuê nữ nhà mình bị mang đi.
Trong lòng cũng là ngũ vị tạp trần (ngọt chua cay đắng mặn), dù sao cũng đã chung sống lâu ngày, trong lòng trở nên hụt hẫng.
Đợi đến sau khi mấy người đã rời đi.
Xung quanh Hàn Thiên Sinh, mấy vị gia chủ gia tộc đều nhìn hắn .
"Ha ha, Hàn lão ca, về sau chúng ta đều phải dựa vào ngươi rồi!"
"Đúng vậy đúng vậy!"
"Hàn lão ca, chúng ta lúc trước, đều là hiểu lầm, ngươi ngàn vạn lần đừng để trong lòng a!"
"Ngươi xem, ta bồi thường cho ngươi hai mươi khối tinh hạch Bạch Ngân được chứ"
Từng câu nói phát ra, lúc này, không ít gia chủ đều là bắt đầu nâng Hàn Thiên Sinh lên!
Chê cười!
Người ta bây giờ là cái gì!
Người ta bây giờ là cha vợ của một vị cường giả cấp Hoàng Kim!
Cái này có thể nói là một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên!
Địa vị của Hàn Thiên Sinh quả thực đã tăng vọt!
Như vậy ai còn dám khi dễ?
Nếu hắn đi tố giác với Diệp thành chủ.
Vậy đám bọn hắn còn có quả ngon để ăn sao?
Lập tức, dáng vẻ tươi cười trên mặt bọn hắn càng thêm đậm!
"Ha ha, dễ nói dễ nói, chúng ta về sau đều là huynh đệ." Hàn Thiên Sinh cũng tỏ ra khách khí cùng mọi người.
Cùng lúc đó.
Mặt khác, những dị nhân có nữ nhi được mang đi, cũng đều đã thành trung tâm của mọi người.
Từng câu nịnh bợ phát ra tự nhiên không cần phải nói.
Ngoài ra, còn được tặng một số tài nguyên.
Hoặc là hợp tác.
Những dị nhân này quả thực là thoải mái không nói nên lời.
Một bên khác.
Đông Phương Nhược Vũ thấy tình cảnh này của mọi người, cũng đành thở dài.
Sau đó nhìn về phía xa xa!
Nghĩ đến Diệp Vân Dật, nàng cũng không khỏi cảm khái.
Tên này, cưới vợ thật là nhiều!
Hơn nữa!
Tên này là thế nào mà thu được Bạch Chỉ Khê dễ dàng như vậy?
Tính tình của Bạch Chỉ Khê nàng biết rõ, cùng với nàng không sai biệt lắm.
Nếu không phải có phương diện nào đó đặc biệt, đem nàng nghiền ép chinh phục, nàng là sẽ không thể nào có bộ dáng vợ hiền như vậy.
Bất quá người này.
Mỗi ngày đều thê thiếp thành đàn, như thế nào tăng cường thực lực?
Không thể hiểu nổi.
Được rồi, đây cũng không phải là chuyện của nàng.
Vẫn là ngẫm lại, như thế nào thu thập tinh hạch kia a, đây chính là đại sự.
Nghĩ tới đây, nàng cũng là thở dài!
Thực lực không bằng người, chính là như vậy, sẽ bị bắt chẹt không thương tiếc!
Lúc này, trên đường trở về.
Diệp Vân Dật miệng ngâm nga khúc nhạc.
Rồi quay đầu ngắm nhìn những nữ sinh kia.
Bạch Chỉ Khê cùng tỷ muội Hàn gia thì không cần phải nói.
Đều đã là người của hắn, lúc này cũng không câu nệ gì, dọc đường đi luôn nhìn phong cảnh xung quanh.
Về phần những tiểu mỹ nữ khác.
Thì đều cúi đầu, thậm chí còn có người nhổ lông của Xích Viêm Hổ .
Một bộ dạng thẹn thùng câu nệ.
Bất quá, vấn đề này không lớn.
Đợi đến lúc sau khi thành hôn, mấy nàng sẽ quen thôi!
Nghĩ tới đây, hắn liền thúc dục Xích Viêm Hổ.
Mang theo các mỹ nữ hướng về phía Tinh Vân thành điên cuồng phóng đi!
Phía sau, một đám tiểu mỹ nữ hô lên một vì sự gia tốc đột ngột này.
Từng người một ôm eo lẫn nhau đề phòng rơi xuống đất.
Nhưng là, theo thời gian dần trồi qua.
Một cổ cảm giác sảng khoái trào lên.
Dị thú cấp Hoàng Kim này tốc độ nhanh như tia chớp!
Không thể không nói
Quá phê!
Nửa ngày sau.
Đã về tới Tinh Vân thành.
Dị nhân thủ vệ trông thấy đám người Diệp Vân Dật trở về.
Khuôn mặt liền nở nụ cười.
Ngược lại là Diệp Vân Dật nhìn vào những vết máu còn lưu lại ở phía trước, vẻ mặt trì trệ
Sau đó con ngươi âm trầm thoáng một phát.
Đi tới cửa thành.
Từ trên cao nhìn xuống, đối với một dị nhân khác hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
"Thành chủ, những tên thổ phỉ của Uy Vũ thành đã tới nơi này, bọn chúng muốn cướp bóc tài nguyên của thành chúng ta!"
Nghe thấy vậy.
Hai mắt Diệp Vân Dật trong nháy mắt trở nên âm lãnh.
Sát khí tuôn ra!
Bọn chúng ăn tim gấu gan báo sao!
"Sau đó thì sao?"
"Súng vật của Thành chủ, con chó đen nhỏ kia, quá mạnh mẽ, trực tiếp đem những phỉ tặc cấp Bạch Ngân này, còn có người cầm đầu bọn hắn là Bạch Ngân hậu kỳ giết chết trong nháy mắt!"
Nghe lời này, tới lượt Bạch Chỉ Khê sững sờ.
Cái gì?
Cái gì chó đen nhỏ?
Trong nháy mắt, nàng liền nghĩ tới Tiểu Hắc Tử trong nhà Diệp Vân Dật!
Tiểu tử kia!
Là một dị thú lợi hại ?!
Nháy mắt giết dị nhân cấp Bạch Ngân ?!
Vậy nó dị thú đẳng cấp gì!
Tối thiểu nhất!
Cũng là Hoàng Kim cấp bậc a...!
Nghĩ tới đây, nàng liền bối rối!
Không nghĩ tới tiểu gia hỏa kia, vậy mà cũng mạnh như vậy?
Tỷ muội Hàn gia phía sau lưng nàng cũng nghe được câu chuyện, cũng là ngỡ ngàng.
Tiểu Hắc Tử nhà các nàng, lại có thể trong nháy mắt giết chết dị nhân Bạch Ngân hậu kỳ?
Chương 35 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]