Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 362: CHƯƠNG 361: NĂNG LƯỢNG NGUYÊN THẠCH

Nhóm nữ nhân vừa nói vừa cất bước đi ra bên ngoài.

Thấy bộ dáng bận rộn của mọi người.

Sau khi tìm được quản gia thì thấp giọng hỏi thăm.

"Quản gia, đang có chuyện gì vậy, tại sao mới sáng sớm mà mọi người có vẻ bận rộn như vậy?."

"Vừa rồi ta còn thấy Vương Tước John ngay cả trang phục cũng chưa thay xong, đã vội vã đi về hướng bên kia."

"Đúng vậy, mới sáng sớm, chúng ta còn trong mộng đẹp, đã bị âm thanh ồn ào này đánh thức."

Từng câu từng chữ vang lên, chủ yếu là âm thanh bất mãn của đám nữ nhân.

Dù sao hôm qua các nàng cũng đi đường xa vất vả trở về. Muốn ngủ một giấc thật ngon lành, nhưng lại bị đánh thức sớm như vậy.

Khó tránh khỏi trong lòng sinh ra một tia oán khí.

Đối diện, tên quản gia nghe thấy ngữ khí này thì không khỏi có chút bất đắc dĩ: "Các vị, điều này cũng không thể trách chúng ta. Mới sáng sớm, Đệ Thập Vương Tướng đã đi tới đây. Địa vị của Đệ Thập Vương Tướng, các vị chắc cũng hiểu rõ a."

"Sau khi chúng ta thông báo cho Vương Tước John, ngài ấy cũng liền vội vàng từ trong phòng chạy ra."

"Ngay cả trang phục cũng phải vừa đi vừa thay đổi. Dù sao Vương Tước John cũng không muốn để Đệ Thập Vương Tướng chờ đợi quá lâu."

"Như vậy sẽ biểu lộ không quá tôn trọng đối với Đệ Thập Vương Tướng."

"Các vị cũng nên nhịn một chút a. Chúng ta cũng là sự tình bất đắc dĩ. Nếu có biện pháp, ai lại bận rộn ngay sáng sớm, quấy rầy các vị nghỉ ngơi như vậy chứ."

Quản gia cũng đã giải thích xong.

Oanh.

Những lời vừa rồi, giống như tiếng sét giữa trời quang. Khiến cho đám nữ nhân trợn tròn mắt, không thể tin nổi những gì mà mình nghe thấy.

Khá lắm.

Điều này cũng quá kinh khủng a.

Đệ Thập Vương Tướng, vậy mà tới nơi này?

"Đệ Thập Vương Tướng tới đây làm gì?"

Mấy nữ nhần hầu như đồng loạt hướng về phía tên quản gia hỏi. Dù sao, chuyện này thực sự là rất trọng yếu.

Như như Đệ Thập Vương Tướng tới để hưng sư vấn tội, các nàng có thể coi như là đã xong.

"Thuộc hạ không biết, bất quá Đệ Thập Vương Tướng tới cũng có chút vội vàng."

"Hơn nữa, Đệ Thập Vương Tướng cùng Vương Tước John đang nói chuyện trong phòng khách, chúng ta ai cũng không dám đi vào."

Nghe những lời này, đám nữ nhân đều có cảm giác hai chân mình như đang nhũn ra, muốn ngã quỵ xuống mặt đất.

Đáng sợ, thật sự là quá đáng sợ.

"Chúng ta quay về trước đi."

Một số người lên tiếng, cả người như bị rút đi hồn phách, bước đi như cái xác không hồn.

Tên quản gia thấy bộ dạng của các nàng như vậy thì không khỏi nghi hoặc.

Có chuyện gì với bọn họ vậy?

Sau khi trở về.

Các nàng tụ lại một chỗ.

"Nếu không, chúng ta quay về?"

"Chúng ta nhanh chóng quay về Tây Bắc thôi."

"Nhưng mà, chúng ta thật sự có thể chạy trốn sao?"

Sau câu này, một nữ nhân bật khóc nức nở. Hiện tại nàng ta đã rất sợ hãi, nếu có thể quay lại thời điểm gặp lại những cô gái kia, nàng nhất định sẽ trực tiếp vả vào cái mệng tiện của mình một cái bạt tai.

Không đúng, một cái còn chưa đủ, phải nhiều thêm mấy cái.

Khởi đầu chỉ một người khóc, những người khác cũng không thể chịu đựng nổi, đều bắt đầu nhao nhao nức nở.

Chỉ có điều, không chỉ là tiếng khóc bình thường, mà bên trong còn có sự run rẩy.

Cùng lúc đó, bên trong phòng khách.

Diệp Vân Dật thấy Vương Tước John vội vàng chạy đến, quần áo còn chưa mặc xong.

Khóe miệng không khỏi nở nụ cười.

"Cũng không cần gấp gáp như vậy, ta ở chỗ này chờ lâu một chút cũng không có gì."

"Đệ Thập Vương Tướng ngài khách sáo như vậy làm gì. Vừa sáng sớm ngài đã tới phủ đệ, đó là vinh hạnh của ta. Nếu ngài sớm nói cho ta biết, khẳng định ta sẽ đứng ở cửa nghênh đón ngài."

Vương Tước John cũng đã sửa sang xong trang phục của bản thân, sau đó liền ngồi xuống.

Uống một hớp trà.

Dù sao bây giờ hắn vẫn là tương đối buồn ngủ, sau một hớp trà này, cơn buồn ngủ đã tiêu tan đi không ít.

Sau đó hắn nhìn về phía Diệp Vân Dật đang ngồi bên cạnh rồi nói: "Không biết Đệ Thập Vương Tướng vừa sáng sớm đã tới chỗ của ta, là có sự tình gì?"

"Nguyên thạch năng lượng, ngươi biết chứ?"

Diệp Vân Dật cũng không dấu diếm, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, hướng phía Vương Tước John dò hỏi.

Một câu này, khiến cho Vương Tước John không khỏi cau mày lại.

Dù sao, nguyên thạch năng lượng ở phương Tây này, vẫn là chuyện tình tương đối bí mật.

Theo lý thuyết, Đệ Thập Vương Tướng không nên biết rõ sự tồn tại của nó mới đúng.

Nhưng mà ngay sau đó hắn cũng thả lỏng cơ thể.

Dẫu sau thì trên thế giới này không có bức tường nào có thể chắn được gió. Hơn nữa, nguyên thạch năng lượng bây giờ ở phương Tây, cũng đang lâm vào tình cảnh lúng túng.

"Ta biết rõ, Đệ Thập Vương Tướng."

"Ta cũng biết rõ cách dùng và lợi ích của nó. Nhưng ta còn nghe nói, việc khai thác nguyên thạch năng lượng này ở phương Tây đang có chút vấn đề. Cho nên muốn tìm hiểu rõ một chút."

Diệp Vân Dật nói.

Vương Tước John liền đứng dậy: "Ngài chờ ta một chút."

Hắn lập tức đi ra ngoài, một lúc sau lại quay về.

Nhưng là trong tay hắn còn có nhiều thêm một tảng đá.

Diệp Vân Dật nhìn hòn đá này. Thứ này, không phải là nguyên thạch năng lượng đó chứ.

Lúc này, Vương Tước John liền đưa tảng đá này cho Diệp Vân Dật.

"Đệ Thập Vương Tướng, ngài xem thử cái này đi."

"Đây chính là nguyên thạch năng lượng."

Diệp Vân Dật cầm lên.

Lập tức cảm nhận được năng lượng mênh mông ở trong đó..

Diệp Vân Dật thử hấp thu.

Năng lượng bên trong bị hấp dẫn, lập tức tôn ra bên ngoài.

Toàn bộ tiến vào trong cơ thể Diệp Vân Dật.

Hầu như là không có bất kì nguồn năng lượng cuồng bạo nào.

Diệp Vân Dật lúc này sửng sốt.

Đồ tốt.

Thật sự là đồ tốt.

Món đồ này.

So với hấp thu từ đan dược còn nhanh hơn.

Năng lượng bên trong cũng có thể so với đan dược phẩm chất trung đẳng.

Nhưng mà, món đồ này thắng ở số lượng nhiều a.

"Thứ tốt."

Diệp Vân Dật đặt phần còn sót lại sau khi hấp thu lên trên bàn, cũng thuận miệng cảm khái một câu.

"Đúng vậy, đúng là thứ tốt, nhưng mà.."

"Nhưng mà cái gì?" Ánh mắt Diệp Vân Dật đã trở nên hào hứng.

"Nhưng mà, thứ này, hiện tại phương Tây chúng ta cũng chỉ có một số lượng nhỏ và chưa thể khai thác được."

"Ah? "

"Nói rõ chi tiết một chút."

Diệp Vân Dật sau đó bổ sung một câu: "Chuyện về vật này có thể nói chứ? Nếu người cảm thấy khó nói, ta cũng không làm khó ngươi. Ta tới chỗ Nữ Hoàng hỏi một chút cũng không có vấn đề gì."

"Không có gì là không thể nói, dù sao tình huống bây giờ cũng đã thành như vậy rồi."

Vương Tước John lắc đầu nói.

"Thứ này, vốn là sau khi được phương Tây chúng ta phát hiện, Nữ Hoàng Yibai hết sức coi trọng. Dù sao thứ này, vừa nhìn có thể biết được là đồ tốt."

"Sau đó, chúng ta bắt đầu vượt qua viễn hải, tới hòn đảo chứa đựng thứ này để khai hoang."

"Thời điểm ban đầu còn tương đối thuận lợi, những cũng tổn thất không ít nhân mã và đội thuyền."

"Ngài cũng biết, trong tận thế này muốn vượt biển, đó là một chuyện thập phần nguy hiểm."

Nghe John nói vậy, Diệp Vân Dật cũng gật đầu tán thành,

Dù sau dị thú ở trên biển, tốc độ trưởng thành so với đất liền còn muốn nhanh hơn. Trong biển có rất nhiều dị thú cường đại. Bọn chúng đều có ý thức lãnh địa rất mạnh. Nếu như vô ý xâm nhập lãnh địa của chúng, nhất định chúng sẽ nổi giận.

Hơn nữa, sức chiến đầu của nhân loại ở trong nước, so với trên đất liền là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Chương 361 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!