Virtus's Reader

Sau đó, Nữ Hoàng Yibai lắc lắc cái đầu, đem những ý nghĩ kỳ quái trong đầu kia ném ra bên ngoài.

Nàng cau mày, một lần nữa suy nghĩ nghiêm túc về vấn đều vừa rồi,

Hiện tại ngược lại là một tình huống khó xử.

Nếu không để Diệp Vân Dật đi tới đó, lực lượng hoàng thất hiện tại cũng không thể ngăn cản đối phương. Còn để cho Diệp Vân Dật đi, nếu thật sự khai thác được những thứ kia trở về, vậy cuối cùng sẽ thuộc về ai?

Thuộc về Diệp Vân Dật sao?

Đây chẳng phải là lỗ vốn sao?

"Đương nhiên, nếu như ta có thể đưa nguyên thạch năng lượng trở về, cũng sẽ không bạc đãi phương Tây các vị. Như vậy đi, nguyên thạch năng lượng mang về, ta và hoàng thất các vị chhia đều 5:5, thế nào."

Hô.

Lời này, khiến cho hai mắt Nữ Hoàng Yibai mở lớn, quả thực là không thể tin nổi.

Điều này, nàng không nghe nhầm chứ?

Phải biết rằng, lần này, Diệp Vân Dật thế nhưng là chủ lực tuyệt đối.

Nàng không cần phí chút sức lực nào, vậy mà có thể nằm hưởng?

"Có thể."

Nữ Hoàng Yibai lập tức đồng ý.

"Được, ta sẽ đi chuẩn bị, lần này, sẽ phải vận dụng không ít thuyền vận chuyển"

"Không có vấn đề."

Nữ Hoàng Yibai nhìn sang những thành viên cao tầng bên cạnh rồi nói: "Đoạn thời gian này, ngươi hãy đi theo Đệ Thập Vương Tướng, cùng hắn chuẩn bị mọi thứ cho thật tốt. Hãy nhớ, trọng điểm của chuyến đi này là chỉ cần toàn lực hỗ trợ Đệ Thập Vương Tướng."

"Rõ"

Cao tầng hoàng thất nhìn Diệp Vân Dật rồi nói: "Đệ Thập Vương Tướng, tại hạ sẽ nghe theo phân phó của ngài."

"Được rồi, bây giờ trước tiên ngươi hãy làm báo cáo về các con tàu vận chuyện lần này."

"Trước đi thống kê một chút đi."

"Rõ, Đệ Thập Vương Tướng." Tên cao tầng nghe vậy thì đáp lại, sau đó rời đi.

Một lúc sau, Diệp Vân Dật cùng với Daniel đi ra khỏi phòng.

Daniel nhìn Diệp Vân Dật: "Đại ca, ngươi làm như vậy cũng quá tiện nghi cho Nữ Hoàng Yibai đi. Ngươi xem biểu lộ vừa rồi của nàng kia, đã cười muốn tới tận mang tai a."

"Thật sự là để cho nàng ta chiếm được đại tiện nghi rồi."

"Lần này, nếu thật sự chúng ta có thể vận chuyện nguyên thạch năng lượng quay về, vậy bọn họ có phải là không làm gì cũng thắng sao?"

Thắng?

Khóe miệng Diệp Vân Dật nhếch lên, thật sự tưởng rằng như vậy sao?

Đây bất quá chỉ là một lớp ngụy trang mà thôi.

Dựa theo lời mà Vương Tước John đã nói, nguyên thạch năng lượng trên hòn đảo kia có quy mô không ít. Một chuyến đi vận chuyển quay về cũng không được bao nhiêu. Về phần còn dư lại, Diệp Vân Dật hắn thế nhưng hiện tại có không gian cất giữ siêu rộng lớn.

Điều này thật là vi diệu.

Diệp Vân Dật nghĩ đến, một cái kế hoạch cũng đã xuất hiện ở trong đầu của hắn.

"Tốt rồi, đừng nói nữa, ngươi không muốn cho bọn hắn chỗ tốt, bọn hắn có thể cho ngươi rời bến sao?"

"Chúng ta còn cần người hầu và đồ vật để vận chuyển đâu."

"Ngươi lại còn lải nhải tiếp, ta sẽ không dẫn theo ngươi đi cùng nữa."

Một câu này của Diệp Vân Dật đã khiến cho Daniel trở nên sững sờ, sau đó nhanh chóng ngậm miệng lại, khuôn mặt nở nụ cười: "Đại ca, ngươi đừng có nóng nảy. Những lời vừa rồi, cũng chỉ là ta phát tiết cảm xúc một chút thôi. Đó chẳng phải là cảm thấy ngươi bị bất công sao."

"Đừng nóng giận nữa, đừng nóng giận nữa, ta nhất định sẽ đi cùng đại ca."

"Được rồi, chờ sau khi quay về, phần của ta sẽ phân cho ngươi bốn thành."

Ừ?

Trong nháy mắt, nội tâm của Daniel đã run lên. Hắn nhìn Diệp Vân Dật, giống như nhìn một vị bồ tát sống vậy.

Đây cũng là quá hào phòng đi.

Quả nhiên là một gia tộc giàu có, đối với những món đồ này đều chướng mắt a.

Nếu có thể đạt được nhiều nguyên thạch năng lượng như vậy.

Sức mạnh của phòng tuyến phía Tây cũng có thể được tăng cường tới mức chưa từng có.

Điều này đối với hắn cũng là một cái đại hảo sự.

Lập tức, hắn cũng đã trở nên vui vẻ. Đi theo sau Diệp Vân Dật và không ngừng thể hiện lòng trung thành của bản thân.

"Tốt rồi tốt rồi, bây giờ có nói tiếp cũng vô ích. Ngươi nên quay về xem bên chỗ ngươi có người nào năng lực hay không, có thể dẫn hắn theo cùng. Dựa theo lời mà Vương Tước John đã nói, chờ sau khi chúng ta lên đao. Ở trên đảo cũng có không ít cường giả khác, lúc đó ắt sẽ có một hồi huyết chiến xảy ra. Nếu tìm tới kẻ yếu, lúc đó còn phải lo bảo vệ bọn chúng, vậy sẽ khá là bị động."

"Ta hiểu được, bây giờ ta sẽ đi tìm Vương Tước Caesar, lừa hắn đi theo cùng."

Nói xong, Daniel liền rời đi.

Diệp Vân Dật thì về trong gia tộc, dù sao hắn sắp phải đi xa một chuyến, cũng cần phải báo cho các lão bà một tiếng.

Một lúc sau, Diệp Vân Dật cũng đã về tới gia tộc Roth.

Lúc này, các lão bà của hắn cũng đa xúm lại.

Các gia chủ khác cũng vậy, đều ở gần chỗ Diệp Vân Dật.

Diệp Vân Dật nhìn các lão bà rồi nói: "Lần này anh muốn ra khơi một chuyến."

Ừ?

Một câu này, rơi vào tai, khiến cho mọi tất cả không khỏi ngây người.

Ra khơi?

Ra khơi để làm gì?

Bất kể là gia chủ hay là các cô gái đều hiểu rõ, ra khơi chính là một chuyện cực kỳ nguy hiểm.

Không chỉ là sóng to gió lớn, mà bây giờ đang ở thời đại tận thế, trong hải dương có rất nhiều dị thú khác. Hơn nữa, sức chiến đấu của nhân loại ở dưới nước sẽ suy yếu hơn rất nhiều.

Tóm lại một câu, ra khơi, tương đương với muốn chết.

"Đệ Thập Vương Tướng, ngài ra khơi làm gì vậy?"

"Đúng vậy, ngoài biển rất nguy hiểm."

….

Từng câu nói vang lên, thế nhưng Diệp Vân Dật cũng không nói gì mà chỉ thản nhiên nhìn những gia chủ kia. Chỉ một cái nhìn thôi, những gia chủ kia cũng không giám tiếp tục lên tiếng.

Bọn hắn cũng đã minh bạch, Diệp Vân Dật đã quyết, hắn chẳng qua chỉ là thông báo mà thôi.

Bỗng nhiên, từ bên ngoài, một đạo nhân ảnh vội vàng chạy vào.

Đạo nhân ảnh này không phải ai khác, mà chính là Vương Tước John.

Hắn nhìn Diệp Vân Dật, vẻ mặt hiện lên sự kích động: "Đệ Thập Vương Tướng, ta đã nghe nói sự tình mà ngài bàn với Nữ Hoàng Yibai, ta cũng muốn ra khơi cùng với ngài."

Nói xong, khuôn mặt còn mang theo hưng phấn.

Khiến cho đám gia chủ bên cạnh đều sửng sốt.

Khá lắm.

Ra khơi mà hưng phấn như vậy sao?

Như vậy khẳng định sẽ có chỗ tốt.

"Đệ Thập Vương Tướng, chúng ta cũng muốn cùng với ngài ra khơi."

Mấy tên gia chủ lập tức lên tiếng. Khuôn mặt ai nấy cũng tràn đầy chờ mong. Dù sao sự tình có lợi như vậy, bọn hắn không thể chờ đợi được.

"Các ngươi? " Diệp Vân Dật khoát áo: "Lần này tương đối nguy hiểm, các ngươi đi qua đó cũng chỉ làm được một chút việc vặt vãnh mà thôi."

"Không có việc gì, có thể làm việc vặt cũng được."

"Đúng vậy, Đệ Thập Vương Tướng, ngài hãy mang theo chúng ta a."

Diệp Vân Dật trầm tư một chút, lần này dẫn theo, cũng không thể chi mỗi hộ vệ của hoàng thất phương Tây được. Hay là nên mang theo một ít người của mình.

"Được rồi, nhưng các ngươi đều phải nghe theo sự sắp xếp của ta. Các ngươi xem thử coi nên ai đi theo nữa. Đương nhiên, gia chủ các người cũng có thể đi theo."

"Ta đi."

"Ta đi ta đi."

Lập tức, tất cả mọi người đều nhao nhao báo danh.

Trong tích tắc, khóe miệng của Vương Tước John đã co lại. Đám người này tranh dành cái gì chứ, Đệ Thập Vương Tướng còn chưa nói là để ta đi hay không đâu.

"Đệ Thập Vương Tướng, còn ta thì sao."

Vương Tước John xen vào hỏi.

Diệp Vân Dật nhìn xem, tiếp tục như vậy thì không biết bao giờ mới kết thúc.

"Được rồi, để ta chọn, Vương Tước John, ngươi đi theo ta lên con thuyền thứ nhất."

"Còn ngươi nữa, ngươi, ngươi…."

Diệp Vân Dật bắt đầu tuyển chọn và sắp xếp.

Về phần những người khác, thấy Diệp Vân Dật không chọn mình thì có chút thất lạc.

Nhưng mà không có biện pháp gì.

Chương 363 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!