Virtus's Reader

Đằng sau, một đám gia chủ và hộ vệ hoàng thất nhìn tới ngây người.

Tất cả mọi người, đều trưng ra biểu lộ ngây ngốc.

Một hồi lâu sau, gia chủ Roth thấy vậy, khóe miệng co lại, chậm rãi nói ra một câu: "Thực lực này của Đệ Thập Vương Tướng, cũng quá hung hãn đi."

Một câu này, rơi vào tai mọi người, cũng khiến cho mọi người không khỏi gật đầu tán thành.

Đúng!

Quá đúng!

Thật sự là quá cường hãn!

Trước đó, bọn hắn cũng biết rõ thực lực của Diệp Vân Dật rất cường đại. Nhưng mà sự hiểu biết đó cũng chỉ qua từng trang giấy mà thôi. Giống như việc trên giấy ghi tới việc đối phương giết ba đầu Vương Cấp dị thú.

Rất rung động.

Nhưng mà.

Những lời trên trang giấy đó, còn xa xa không rung động bằng việc bọn hắn tận mắt chứng kiến như bây giờ.

"Bất quá, e rằng ngài ấy không thể đuổi kịp a."

Bên cạnh, gia chủ Zoro bước tới, vừa nói vừa nhìn ra đại dương: "Dù sao đầu Thủy Giao kia cũng là sinh vật trong hải dương. Kỹ năng bơi lội tự nhiên là vượt xa nhân loại chúng ta."

"Nếu nó muốn bỏ trốn mà nói, Đệ Thập Vương Tướng thật đúng là khó mà truy đuổi."

"Hơn nữa, vừa rồi Đệ Thập Vương Tướng đánh đuổi đầu Thủy Giao kia là một chuyện. Còn nếu muốn giết chết nó, lại là một sự tình khác."

"Đầu Thủy Giao kia, vừa rồi khả năng còn chưa sử dụng toàn bộ sức lực đi."

"Vì vậy, nếu Đệ Thập Vương Tướng bức bách nó quá ác, chỉ sợ sẽ gặp phải không may."

"Nếu như ép đầu Thủy Giao kia quá mức mà nói, chỉ sợ không phải là một chuyện tốt."

Gia chủ Rôz nói xong, bên cạnh, cao tầng hoàng thất cũng gật đầu, nhìn về phía xa rồi tiếp lời: "Hy vọng Đệ Thập Vương Tướng cũng có thể minh bạch đạo lý này, tranh thủ nhanh chóng quay về. Dù sao, mục đích lần này của chúng ta, không phải là tiêu diệt dị thú bên trong đại dương. Mà là đem nguyên thạch năng lượng trên hòn đảo kia trở về."

Bên cạnh, một tên cao tầng khác nhìn mặt biển yên tĩnh rồi nói: "Tại sao lại không có động tĩnh gì nữa, các ngươi nói, có thể hay không là…."

Lời còn chưa dứt, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía hắn. Một tên hộ vệ hoàng thất khóe miệng co giật, vội vàng nói: "Nhanh chóng ngậm cái miệng quạ đen của ngươi lại."

Nghe vậy, tên cao tầng vừa rồi cũng vội vàng ngậm miệng, không dám nói lời nào nữa.

Ánh mắt kia của mọi người, như muốn róc xương lóc thịt hắn vậy.

Sao hắn có thể còn dám nói tiếp chứ?

Thời gian sau đó, mọi người chỉ im lặng đứng đó, nhìn về phía mặt biển.

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Thật lâu sau đó, cũng không thấy động tĩnh của Diệp Vân Dật. Đầu thuyền, Daniel cũng đã đứng ngồi không yên.

"Sao lại như vậy, tại sao Đệ Thập Vương Tướng vẫn cnn chưa trở về. Sẽ không thật sự là xảy ra chuyện gì đó đi."

"Chúng ta đi xem."

Nghe câu này, Vương Tước John bên cạnh quay sang nhìn hắn rồi hỏi lại: "Đi xem, chúng ta đi chỗ nào để xem?"

Daniel nghe vậy thì cũng cứng họng lại.

Hắn là quan tâm sẽ bị loạn.

Hiện tại, Daniel cũng không biết Diệp Vân Dật đã chạy đi đâu.

Như vậy đi đâu để tìm chứ?

Biển rộng mênh mông.

Biết tìm như thế nào.

Được rồi, cứ tiếp tục chờ xem.

"Chúng ta cứ như vậy đi, trước chờ xem đã." Vương Tước Caesar vỗ vỗ vai Daniel: "Yên tâm, Võ Thần Daniel, dựa theo chiến lực vừa rồi Đệ Thập Vương Tướng thể hiện ra, đầu Thủy Giao kia, nhất định sẽ không thể làm gì ngài ấy."

"Nguy hiểm của chúng ta cũng đã được giải trừ. Bây giờ chúng ta chỉ cần ngồi chờ Đệ Thập Vương Tướng trở về là được."

Những lời này, cũng khiến cho mọi người thả lỏng tâm trạn một chút.

Sau đó mọn hắn tiếp tục đứng trên boong thuyền, lẳng lặng chờ đợi.

Trên những con thuyền phía sau, tâm tình các gia chủ và hộ vệ hoàng thất cũng đã bình tĩnh lại, bắt đầu nghỉ ngơi.

Một lúc sau.

Một tên gia chủ nhìn về mặt biển phía xa, đột nhiên đứng dậy.

"Các ngươi xem kìa."

Một câu này, cơ hồ là hét lên.

Khiến cho ánh mắt tất cả mọi người đều hội tụ lại.

Nhìn về phía mặt biển nơi xa.

Sau đó, tất cả mọi người cũng đều đột ngột đứng dậy.

Đó là.

Một cái đầu cua khổng lồ.

Đây là?

Ngân Giáp Bàng Giải?

Chờ một chút!

Bên này, cũng có.

Đây là cái gì?

Hoàng Kỳ Kiếm Ngư?

"Các ngươi xem, bên kia cũng có một con đang nổi lên mặt nước."

Phốc thông.

Lúc này, một đầu Lam Kỳ Kim Thương Ngư (cá ngừ vây xanh) khổng lồ nổi lên mặt biển.

Bộ dạng này của nó không khác gì mấy những con cá ngừ vây xanh trước tận thế. Thế nhưng hình thể thì cách xa vạn dặm.

Bộ dáng của nó bây giờ, đã lớn hơn gấp mấy chục lần.

Lúc này, nó nhảy ra khỏi mặt biển, sau đó đổ rầm xuống làn nước, tạo ra những đợt sóng xung kích và bọt biển bắn tung tóe.

Cái này.

Dị thú cấp Tinh Thần.

Những con này, đều là dị thú cấp độ Tinh Thần.

Mọi người thấy vậy thì hai mắt đều mở lớn, vẻ mặt không thể tin nổi.

Này… vì cái gì.

Tại sao đột nhiên xuất hiện nhiều dị thú Tinh Thần như vậy?.

Đầu trên thuyền.

Đám người Daniel cũng đã đứng dậy. Nhìn thấy tràng diện này, mỗi người đều là sắc mặt ngưng trọng, gân xanh trên trán nổi lên.

Đám súc sinh này, bây giờ tới đây, là có ý gì.

Nếu là bình thường, bọn hắn cũng chỉ nghĩ là sẽ có một hồi huyết chiến.

Nhưng mà bây giờ…

Daniel cắn răng, đám súc sinh nay bây giờ tới đây, có phải là Đệ Thập Vương Tướng ở bên kia trúng chiêu, bị đối phương giải quyết?

Sau khi giải quyết xong, con Thủy Giao kia lại kéo những súc sinh này tới đây, thanh toán nợ nần?

Nghĩ đến đây, khóe mắt Daniel trừng như muốn nứt ra.

"Đây cũng là lần đầu tiên ta cùng đám súc sinh này giao thủ trong nước."

"Tất cả mọi người đều như vậy thôi. Hôm nay, chúng ta nhất định phải cùng đám cho chết này so chiêu."

"Nhìn xem hôm nay có thể giết bao nhiêu tên."

Âm thanh của Daniel vang vọng toàn bộ đội thuyền. Tinh thần tất cả mọi người đều rung động.

Thế nhưng.

Ngay thời điểm Daniel chuẩn bị dẫn đầu chém giết đám súc sinh này.

Trên mặt nước, một cái đầu Thủy Giao khổng lồ nổi lên.

Trên đầucủa nó, Diệp Vân Dật đang đứng ở đó, giống như một vị quân vương, đang bình tĩnh quan sát thế gian.

Diệp Vân Dật từ trong làn nước biển đi ra, cảm thụ toàn thân ướt sũng, hắn hất mái tóc đẫm nước của mình ra sau.

Sau đó nhìn về phía đội thuyền.

Giơ lên tay.

Oanh.

Diệp Vân Dật xuất hiện, giống như là tiếng sấm rền vang.

Nổ lên trong đầu tất cả mọi người.

Đây là?

Đệ Thập Vương Tướng.

Còn sống.

Không chỉ là còn sống, vì cái gì, hắn lại đứng trên đầu Thủy Giao như vậy?

Không phải là đầu Thủy Giao này còn chưa chết sao?

Ngoài ra, những con dị thú kia, là chuyện gì xảy ra?

Không phải bọn chúng tới đây để tấn công bọn hắn sao?

Trong nháy mắt, một loạt nghi vấn xuất hiện trong đầu cao tầng, hộ vệ hoàng thất, cùng với tất cả các vị gia chủ.

Nhưng mà, nghi vấn này, không một ái có thể trả lời cho bọn hắn.

Lúc này, trên con thuyền đâu tiên, nội tâm đám người Daniel, cũng đều là tràn đầy nghi hoặc.

Tiếp đó, mọi người đều nhìn thấy Thủy Giao chở Diệp Vân Dật chậm rãi đi về phía bên này.

Diệp Vân Dật đi tới cạnh con thuyền, nhún chân một cái, đám xuống boong thuyền.

"Đệ Thập Vương Tướng."

"Đệ Thập Vương Tướng."

"Đại ca. Ngài đã trở về."

Ngay tại khoảnh khắc Diệp Vân Dật đáp xuống boong thuyền, âm thanh chào hỏi của mọi người vang lên.

Vẻ mặt của bọn hắn lúc này tràn đầy lo lắng và nghi vấn.

"Đại ca, ngươi không bị thương đó chứ?" Daniel đi tới bên cạnh Diệp Vân Dật, đi vòng quanh hắn vài vòng rồi hỏi.

"Được rồi, ta thì có thể tổn thương gì chứ." Diệp Vân Dật thấy bộ dạng hắn như vậy thì không kiên nhẫn mà khoát tay.

"Đệ Thập Vương Tướng, cái này, đám dị thú kia, còn có Thủy Giao, là xảy ra chuyện gì vậy?"

Lúc này, Vương Tước John sau khi quan sát, một bụng tràn đầy nghi vấn, lên tiếng hỏi.

Chương 369 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!