Virtus's Reader

Lúc này, Vương Tước Caesar nhìn đội ám vệ này của Diệp Vân Dật, vẻ mặt mang theo rung động.

Dù sao, lúc trước, hắn đã chú ý tới những ám vệ này của đối phương.

Những người này, tuy tất cả đều là mặc đồ đen.

Ai nấy cũng đều cực kỳ nội liễm.

Thế nhưng, khí chất được hình thành từ sức mạnh cường đại vẫn đang còn đó.

Bọn hắn đứng chỗ kia, căn bản là không một ai dám kinh thường.

Vương Tước Caesar cảm giác được khí tức nguy hiểm trên người bọn hắn. Thậm chí hắn còn cảm thấy, nếu thật sự hai bên đối chiến, đám hắc bào nhân này sẽ chiếm thế thượng phong.

Hiện tại, tất cả mọi người nhìn về phía những thanh vũ khí kia.

Binh khí hoàng kim này, sao lại sắc bén và đáng sợ như vậy?

"Đệ Thập Vương Tướng, vũ khí của các ám vệ, sao lại giống nhau như vậy. Hơn nữa, tại hạ cảm thấy chúng thật bất phàm, không biết là được chế tạo từ vật liệu gì? "

"Chúng được chế tạo từ mai của Kim Giáp Bàng Giải. Lúc trước, ta từng tiêu diệt một đầu Kim Giáp Bàng Giải gần tòa thành. Bộ mai của nó khá là cứng rắn, cho nên ta liền sử dụng nó để chế tạo binh khí."

"Không chỉ đám ám vệ này, mà ngay cả Liên Minh Quân của thành chúng ta, cũng đều được trang bị vũ khí như vậy."

Oanh.

Những lời này, quả thật như là tiếng sấm nổ vang bên tai mọi người. Khiến cho bọn hắn cảm giác đầu mình có chút choáng váng.

Khá lắm.

Nguyên lai, những thanh đao này, chính là dùng bộ mai của Vương Cấp dị thú, Kim Giáp Bàng Giải để chế tạo.

Xa xỉ như vậy sao.

Hơn nữa, vừa rồi Đệ Thập Vương Tướng còn nói gì cơ?

Đội thủ vệ Liên Minh Quân của Linh Dung thành, đều đang sự dụng vũ khí chế tạo từ mai của Kim Giáp Bàng Giải?.

Đội ngũ như vậy, nếu đụng độ với dị thú. Vậy đơn giản chính là ngày tận thế với đám dị thú đó a.

Quả thực là ác mộng.

Dưới binh khí được chế tạo từ mai của Kim Giáp Bàng Giải, thân thể của bọn chúng, chỉ sợ so với đậu hũ cũng không khác nhau là mấy.

Chờ một chút…

Vương Tước John sững sờ hỏi: "Đệ Thập Vương Tướng, vừa rồi ngài nói, những thanh vũ khí này, đều là một mình ngài chế tạo?"

"Ngài còn có thể chế tạo vũ khí?"

Lập tức, đám người Daniel đều nhìn qua, ai nấy cũng mang theo ý tứ dò hỏi.

Dù sao, vừa rồi bọn hắn cũng không để ý tới điểm này. Bây giờ được Vương Tước John phát hiện, bọn hắn tự nhiên cũng cảm giác không thích hợp.

"Ừm, ta cũng biết một chút về luyện khí."

Nghe thấy đáp án này, mọi người đều đã cạn lời.

Khá lắm.

Ngươi đây cũng quá khiêm tốn đi.

Đây mà chỉ biết một chút về luyện khí thôi sao?

Những thanh đường đao kia, vừa nhìn có thể thấy hình dáng giống nhau. Hơn nữa còn vô cùng sắc bén.

Căn bản không phải chỉ biết một chút là có thể chế tạo.

Sợ là đã đạt tới trình độ luyện khí đại sư a.

Daniel lúc này cũng cảm thấy tê dại.

Dù sao, những tư liệu trước đây hắn đọc qua. Cũng chỉ nói tới thực lực cường đại của Diệp Vân Dật, ngoài ra còn là Luyện Dược đại sư.

Không nghĩ tới, bây giờ đối phương còn lòi ra một kỹ năng mới khác.

Lúc này, Diệp Vân Dật xoay người sang chỗ khác, đứng ở đầu thuyền, quan sát đại dương trước mặt.

Phảng phất như một thế ngoại cao nhân ngạo nghễ đứng trên đỉnh núi, nhìn vào đại hải mênh mông.

Mọi người thấy cảnh tượng này, từ trong ánh mắt toát lên vể sùng bái lẫn kính trnng.

Thần.

Người này, quả thực là thần.

Về sau, nếu có thể đi theo người như vậy, chính là tiền đồ vô lượng.

Vương Tước John cùng Vương Tước Caesar nhìn nhau, phảng phất như đã hiểu tâm tư của đối phương. Thế nhưng bọn hắn bây giờ không có biện pháp gì.

Dù sao, bọn hắn bây giờ vẫn đang còn là người của hoàng thất phương Tây. Hơn nữa, bọn hắn cũng không có cơ hội này, giống như Daniel nhận Diệp Vân Dật làm đại ca.

Lúc này Daniel cũng đang cực kỳ vui sướng. Diệp Vân Dật càng cường đại, hắn lại càng có thể kéo da hổ đề làm khoe khoang.

Lập tức, hắn đã mơ tưởng tự cho mình một cái khen thưởng.

Chính mình lúc trước, tại sao có thể thông minh như vậy.

Nhân lúc đang say, nhận đối phương làm đại ca.

Từ đó có thể ôm vào cái đùi to như vậy.

Một lúc sau.

Đội tàu cấp tốc đi về phía trước.

"Rất nhanh sẽ tới!"

Bên cạnh, cao tầng hộ vệ hoàng thất chỉ về phía trước rồi nói: "Đệ Thập Vương Tướng, chính là hòn đảo nhỏ kia."

"Ừm"

Diệp Vân Dật nhìn hòn đảo kia, cũng gật nhẹ đầu.

Thực ra cũng không được coi là nhỏ.

Diệp Vân Dật nhìn xem, sau đó vẫy tay ra hiệu: "Tốt rồi, tất cả mọi người chuẩn bị cho tốt."

"Lát nữa, e là sẽ có một hồi huyết chiến."

Diệp Vân Dật nói xong, mọi người cũng đã thu lại biểu lộ rung động vừa rồi, ai nấy cũng đều trở nên cực kỳ nghiêm túc.

Cùng lúc đó.

Ở trên đảo.

Đám người trên đảo cũng đã thấy đội ngũ thuyền vận chuyển này.

Lập tức, không ít người bắt đầu tập hợp tới gần bờ biển.

Một lúc sau, ước chừng có tầm một trăm người đã có mặt.

Một tên cường giả nhìn đổi tàu trước mặt, quay sang người bên cạnh nói: "Nhìn bộ dạng này, hẳn là người của hoàng thất phương Tây tới đây. Lần này, cũng không cần để ý tới bọn hắn, nếu bọn hắn dám lên bờ, chúng ta cứ trực tiếp động thủ là được."

"Bọn hắn, nhất định là muốn tới đoạt nguyên thạch năng lượng trở về."

"Chúng ta không thể để cho bọn hắn thực hiện được điều đó."

"Tài nguyên này, chúng ta đã phải giết không biết bao nhiêu là người mới có thể đoạt lấy."

"Hiện tại đã khai thác không sai biệt lắm, và đang chờ vận chuyển quay về."

"Bọn hắn muốn nhặt chỗ tốt có sẵn? Đây không phải nằm mơ sao?"

"Lát nữa, các ngươi hung hăng giết cho ta."

Tên cường giả này nói mấy câu đã khiến cho ý chí chiến đấu của đám người trở nên sôi sục.

"Đúng vậy!"

"Lát nữa, nếu bọn hắn dám lên bờ, trực tiếp tiêu diệt bọn chúng."

"Dù sao chúng ta cũng chỉ có một cái mạng quèn này."

"Nếu không được thì cứ vận dụng thủ đoạn cuối cùng."

"Chúng ta được trao tặng thủ đoạn như vậy, không phải là để sử dụng cho thời điểm lúc này sao?"

Sau khi nói xong những lời này, bọn hắn bỗng nhiên nhìn thấy, một đạo thân ảnh từ trên thuyền nhảy lên.

Sau đó bay thẳng lên trên bờ.

"Đã đến."

"Là một cường giả."

Bên này, Diệp Vân Dật nhìn đám người đối diện, vốn hắn còn cho rằng hai bên có thể nói với nhau vài lời.

Nhưng mà về sau, Diệp Vân Dật mới phát hiện là mình đã nghĩ nhiều.

Ngay khi hắn vừa đáp xuống mặt đất, trong nháy mắt, đám người kia liền lao tới, trên tay đều mang theo vũ khí, tỏa ra hàn quang lạnh thấu xương.

"Cái này. Không tốt!"

Trên thuyền, Vương Tước Caesar nhìn thấy tình huống nay, khóe mắt trừng như muốn nứt ra.

Thời điểm vừa rồi bọn hắn còn chưa kịp phản ứng, Diệp Vân Dật đã trực tiếp lao ra.

Thật sự là quá mạo hiểm .

Đơn thương độc mã, dùng hình thức như vậy lao lên đảo, chờ đợi hắn, nhất định chính là quần ẩu.

Hơn nữa, bọn hắn thế nhưng hiểu rõ, những người bây giờ ở trên đảo, cũng không phải là kẻ yếu a.

"Toàn lực tăng tốc."

Daniel lập tức đưa ra chỉ thị, đại ca đây cũng quá mãnh liệt đi.

Bọn hắn cần phải nhanh chóng đi tới hỗ trợ.

Lúc này, Diệp Vân Dật nhìn hiện trường trước mắt. Đối diện, đám người trên đảo cũng nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên cười lạnh. Cái tên này, quả thực là điên rồi.

Đơn thương độc mã lên bờ như vậy không nói, vậy mà tên này còn không mang theo vũ khí.

Đây quả thực là không để bọn hắn vào trong mắt.

"Muốn chết!"

Một tên nam nhân da trắng nhìn Diệp Vân Dật, ấm trầm nói một câu, sau đó lập tức xông lên.

Trường đao trong tay hướng phía đầu Diệp Vân Dật bổ mạnh xuống

Keng!

Sau một tiếng kim loại va chạm vang lên.

Đám người phía sau hắn thấy cảnh tượng trước mặt, khóe miệng lập tức co lại.

Cái này…

Đây là cái gì.

Chỉ thấy.

Diệp Vân Dật đang dùng hai ngón tay, kẹp lấy lưỡi đao vừa bổ xuống.

Cường giả.

Đây nhất định là một cường giả.

Hơn nữa, thực lực còn cực kỳ mạnh mẽ.

Chương 371 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!