Mỗi người một nửa?
Trong nháy mắt, không ít người đều nghe được lời này.
Tất cả đều không khỏi ngây người.
Một bên khác, đám hộ vệ cao tầng hoàng thấy đang vận chuyển cũng lập tức sững sờ.
Khá lắm, tỷ lệ này, thực sự là như vậy sao?
Đây không phải đồ vật của phương Tây bọn hắn ư?
Tại sao lại phân chia một nửa cho Đệ Thập Vương Tướng của Hoa Hạ?
Lúc này, Vương Tước Caesar nhìn thấy biểu lộ của hộ vệ hoàng thất thì không khỏi thở dài.
Tỉ lệ phân chia 5:5.
Đám người không có mặt trong chuyến đi lần này, khả năng cảm giác Diệp Vân Dật muốn lấy tỷ lệ như vậy là rất nhiều.
Thế nhưng, bọn hắn cần phải đi cùng mới có thể hiểu rõ được.
Cái tỉ lệ này căn bản đã là không tồi. Chuyến đi này, nếu như không nhờ có Diệp Vân Dật ngăn cơn sóng dữ.
Đám người bọn hắn e là đã không thể quay trờ về, mà trực tiếp táng thân giữa hải dương mênh mông rồi.
"Được, cứ dựa theo ước định của chúng ta lúc trước, mỗi bên một nữa." Thời điểm nữ hoàng Yibai nói ra lời này, khuôn mặt cũng không khỏi mang theo biểu lộ đau lòng.
Thế nhưng, việc này đã được ước định từ trước, cho nên không có cách nào sửa đổi.
"Được, như vậy là rất tốt. Gia chủ Roth, nhóm gia chủ các vị trước xin hỗ trợ ta một chút. Mang một nửa số nguyên thạch năng lượng này tới gia tộc của các vị. Chờ sau đó ta sẽ quyết định xem nên làm như thế nào tiếp theo."
"Còn những thứ khác, đều không cần chúng ta phải quan tâm."
"Rõ!"
Nhóm người gia chủ Roth nghe vậy, vẻ mặt mang theo sự kích động đáp.
Ý tứ này, sau này hẳn là Đệ Thập Vương Tướng sẽ chia cho bọn hắn một chút.
"Đến, người của gia tộc Roth đâu, tất cả đều tới đây, chúng ta bắt đầu vận chuyển."
"Đúng đúng đúng, các ngươi tranh thủ nhanh chóng tới đây, không cần phải lo lắng."
Lập tức, tất cả mọi người đều bắt đầu rầm rộ vận chuyển.
Nữ hoàng Yibai lúc này mới có thời gian kêu Vương Tước Caesar và Vương Tước John tới.
"Chuyến đi lần này, có gặp phải sự cố gì không?"
Nữ hoàng Yibai cất tiếng hỏi.
Vương Tước Caesar gật đầu, sau đó chỉ vào đầu Thủy Giao bên kia rồi nói: "Nữ Hoàng, ngài có nhìn thấy con Thủy Giao kia không?"
"Lúc chúng ta xuất phát tầm nửa ngày, liền gặp phải nó. Tình huống lúc đó, có thể nói là nghìn cân treo sợi tóc. Cũng may nhờ có Đệ Thập Vương Tướng…" .
Vương Tước Caesar lập tức kể lại toàn bộ mọi chuyện. Bên cạnh, Vương Tước John vừa lắng nghe, vừa bổ sung một vài thứ.
Thời gian dần qua.
Ngay cả nữ hoàng Yibai cũng không khỏi biến sắc.
Khá lắm.
Hai mắt nàng lúc này mở lớn, quả thực không tin nổi vào những gì mà mình nghe thấy.
Diệp Vân Dật, vậy mà khủng bố đến tình trạng như vậy rồi sao?
Thực lực như vậy, quả thực là không thể khinh thường.
Loại người này, tốt nhất là nên giao hảo chứ không nên trở mặt.
Lập tức, nàng liền cẩn thận suy nghĩ tới vấn đề để công chúa Venus gả cho Diệp Vân Dật.
Cùng lúc đó.
Một bên khác, Diệp Vân Dật đang cùng các lão bà của mình ôn chuyện.
Hỏi thăm tới tình huống của trang viên.
Sau đó, Diệp Vân Dật nhìn qua Xích Viêm Hổ, ánh mắt cũng là mang theo nghi hoặc.
Tiểu tử này, cùng với Thất Thải Lưu Ly Hổ bên cạnh, tại sao lại cho hắn một loại cảm giác kỳ lạ.
Hai đầu dị thú cự hổ này, giống như là một cặp đôi đang ân ái vậy.
"Hai tiểu tử này, sao bây giờ lại biến thành như vậy?"
Diệp Vân Dật quay sáng Vi Lạp hỏi thăm.
"Đúng rồi đúng rồi, chuyện này em quên kể với anh."
"Đêm qua, hai tiểu tử này…"
Lập tức, Vi Lạp liền thuật lại câu chuyện cho Diệp Vân Dật.
Sau khi nghe xong, Diệp Vân Dật cũng muốn hôn mê tại chỗ.
Khá lắm.
Các ngươi chơi rất nhanh a.
Thực là có phong phạm của ta.
Diệp Vân Dật đi qua, vỗ vỗ lên người Xích Viêm Hổ, sau đó dựng thẳng ngón tay cái của mình.
Xích Viêm Hổ thấy động tác này của Diệp Vân Dật thì liền gầm lên một tiếng. Sau đó là ngẩng đầu, ưỡn ngực, bộ dạng cực kỳ dương dương tự đắc khi được chủ nhân khen ngợi.
Vi Lạp: "…"
Alissa: "…"
Mọi người: "…"
Chủ nhân như thế nào thì sủng vật cũng như vậy phải không?
Diệp Vân Dật nhìn Thất Thải Lưu Ly Hổ, tên này, trước đây cũng đã bị hắn cho sử dụng đan dược thần cấp không chế.
Cho nên hiện tại cũng xem như là dị thú của hắn.
Có thể dẫn đi theo.
Ngoài ra còn có Thủy Giao, cùng mấy con dị thú khác trong biển.
Diệp Vân Dật nhìn xem.
Đám dị thú này ngược lại là không thể rời khỏi nước biển. Có thể để cho chúng trấn thủ vùng hải vực xung quanh Linh Dung thành cũng được.
Diệp Vân Dật đi tới trước mặt Thủy Giao.
Thủy Giao trông thấy Diệp Vân Dật tới đây thì nhanh chóng hạ thấp cơ thể.
Không giám biểu lộ đối chọi gay gắt với Diệp Vân Dật giống như đối chọi với Xích Viêm Hổ vừa rồi.
Sau khi Diệp Vân Dật thì thầm bên tai Thủy Giao vài câu, nó liền lao thẳng xuống dưới biển.
Tiếp đó.
Một âm thanh kỳ lạ từ dưới mặt biển truyền ra.
Một lúc sau, đám dị thú kia cũng đều rời đi.
Này….
Daniel nhìn thấy vậy thì ngây ngời.
"Đại ca, ngươi đây là đem những còn dị thú kia thả ra sao?"
"Không phải, ta còn có việc khác cho bọn chúng, ngươi cũng không cần phải quan tâm."
Một lúc sau.
"Tốt rồi, cũng đều đã chuyển xuống không sai biệt lắm."
"Như vậy, Daniel."
Diệp Vân Dật kêu lên một tiếng, Daniel liền nhanh chóng đi tới.
Diệp Vân Dật nhìn hắn rồi nói:
"Nguyên thạch năng lượng trên một con thuyền này , ngươi cứ trực tiếp lấy đi. Đây chính là thù lao cho việc ngươi xuất lực lần này."
Daniel: "..."
Cái gì?
Đại ca ngươi nói cái gì?
Ta xuất lực cái gì thế?.
Ah, đúng rồi.
Chính là lần trước bị ngươi một cước đạp xuống biển đi.
Còn có lúc ở trên hòn đảo cũng hỗ trợ giết một ít địch nhân.
Ngoài ra, giống như cũng không xuất được bao nhiêu sức lực a.
Trong nháy mắt, cử động này của Diệp Vân Dật đã khiến cho Daniel không khỏi ngượng ngùng.
Hắn gãi gãi đầu nói:
"Đại ca, ngài làm như vậy, khiến ta thật là xấu hổ. Ta cũng không xuất được bao nhiêu sức lực, sao có thể cầm nhiều như vậy?"
"Ồ, vậy coi như thôi đi."
Diệp Vân Dật khoát tay.
Daniel: "..."
Tại sao ngươi lại ra bài không theo sáo lộ như vậy?
Ngươi cái người này thật không nói võ đức a.
Chỉ có điều, sau một khắc.
Daniel vội vàng đi tới, nắm lấy tay Diệp Vân Dật nói:
"Đại ca, đại ca, ta sai rồi. Ta chỉ là khiêm tốn mà thôi. Ta lấy, bây giờ ta liền lấy."
Daniel cũng tìm được một số người giúp hắn vận chuyển.
Sau khi xong xuôi, hắn quay đầu lại, nhìn về phía Diệp Vân Dật.
"Đại ca, ta đi trước, chờ ngài quay trở về Bắc Cương, chúng ta sẽ gặp lại."
Sau đó, hắn mang theo biểu cảm mỹ mãn rời đi.
Bên này.
Diệp Vân Dật cũng nhìn tới mấy vị gia chủ. Mỗi người đều mang theo ánh mắt mong đợi mà nhìn hắn.
Lập tức, Diệp Vân Dật không khỏi cạn lời.
"Được rồi, ta biết rồi, lần này các ngươi theo ta ra khơi, không có công lao thì cũng có khổ lao."
"Chúng ta cứ đem những nguyên thạch năng lượng về trước. Sau đó ta sẽ an bài phân phối nó cho các ngươi."
"Rõ!"
"Cảm tạ Đệ Thập Vương Tướng."
Trong nháy mắt, các vị gia chủ đều cực khì phấn khích.
Một bên, nhóm người Vi Lạp nhìn hành động này của Diệp Vân Dật, cũng không khỏi khó hiểu. Dù sao, chuyến đi nay phải rất vất vả mới có thể đưa những vật này trở về. Sao lão công lại tặng người khác dễ dàng như vậy.
Hơn nữa sau khi đưa tặng, phần còn lại có thể còn dư được bao nhiêu chứ?
Các nàng tới gần Diệp Vân Dật, thấp giọng nói: "Lão công, chẳng lẽ chúng ta không lưu lại cho mình một ít sao?"
"Không có việc gì, những thứ này đối với bọn hắn là đồ tốt. Thế nhưng đối với anh mà nói, cũng chỉ là rác rưởi mà thôi. Đồ tốt chính thức đều đã bị anh lưu lại, mấy thứ này chỉ là râu ria mà thôi."
Ah.
Những lời này, lập tức khiến cho các nàng hiểu ra.
Trách không được Diệp Vân Dật lại hào phóng như vậy. Cùng với tính cách của anh ấy thì hoàn toàn không giống.
Cùng lúc đó.
Nhóm người bên hoàng thất cũng đang nhìn về phía nữ hoàng Yibai.
Chương 386 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]