"Nhanh tránh ra."
Tên đội trưởng hô lên một tiếng, sau đó vội vàng tránh sang một bên.
Sau khi mọi người kịp né tránh xong, nội tâm không khỏi sợ hãi.
Tiếp đó, cả nhóm lại tiếp tục đi lên phía trên.
Phía sau.
Ầm! Ầm!
Từng đạo âm thanh truyền đến.
Mọi người quay đầu lại
Bọn hắn quay đầu, liền trông thấy Xích Viêm Hổ đang điên cuồng né tránh.
Mỗi một bước của nó, khiến cho mặt đất in lên một dấu chân cực lớn.
Hơn nữa.
Những nơi thân thể nó lướt qua.
Cây cối xung quanh đều ngã rạp xuống.
Lão thiên a.
"Đây là tốc độ gì vậy, vậy mà né tránh nhanh như thế".
Một lúc sau, bọn hắn chính là nhìn xem Xích Viêm Hổ hướng phía phía trên mà đi .
"Chúng ta cũng tranh thủ thời gian đi qua. "
Trên đỉnh núi.
Diệp Vân Dật nhìn Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu, ánh mắt mang theo sự lạnh lùng và nghiêm nghị. Tên này, thất đúng là có thể chịu đòn.
Bất quá.
Lúc này, hắn cứng rẳng mở miệng của Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu. Sau đó ném đan dược thần cấp khống chế dị thú vào miệng nó.
Ánh mắt của Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu lúc này đã trở nên thanh minh, không còn vẻ hung lệ như trước nữa.
Rống.
Ngay khi Diệp Vân Dật đã xử lý xong, bên kia, Xích Viêm Hổ bỗng nhiên nhảy lên.
Sau khi lên tới đỉnh núi, nó nhìn Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu, trực tiếp lao tới.
Hổ trảo trực tiếp quất mạnh xuống người Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu, cứng rắn đè ép lên người nó.
Khiến cho Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu không thể động đậy.
Diệp Vân Dật: "…"
Ngươi thật là ngưu.
Ta đây đã giải quyết xong, người còn mò tới đây làm gì.
Ngươi đi lên không nói, vậy mà còn đè ép gia hỏa kia, là có ý gì?
Thể hiện bộ dáng uy phong của mình sao?
Lúc này, đám người kia cũng đều đã đi lên tới nơi..
Vừa tới, bọn hắn liền chứng kiến được một màn hung tàn vừa rồi.
Bộ vuốt Xích Viêm Hổ đè lên người Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu, còn gầm lên vài tiếng đe dọa.
Hình ảnh này, quả thực quá có lực chấn nhiếp.
"Được rồi, ngươi nhanh buông nó ra. Nếu còn như vậy, khiến nó chết đi, sẽ không còn tác dụng."
Diệp Vân Dật vỗ Xích Viêm Hổ, mới khiến cho nó buông Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu ra.
Đám người đội trưởng lúc này cũng bước tới, ánh mắt tràn đầy rung động, cũng không biết nói gì hơn.
Lúc này, Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu nhìn về phía Diệp Vân Dật, cúi đầu tỏ vẻ thần phục.
Oanh.
Biểu lộ này, giống như tiếng sét đánh giữa trời quang, khiến cho đầu óc mọi người như nổ tung.
Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu như vậy là ý gì.
Đây là thần phục sao?
Còn là bị đánh cho thần phục?
Cái này….
Bọn hắn rung động tột đỉnh, đứng chết trân một chỗ, không thể nói thành lời.
Bọn hắn còn có thể nói cái gì?
Diệp Vân Dật nhìn thoáng qua đám người, vỗ vỗ bờ vài rồi nói: "Xem ra, về sau các ngươi không cần tiếp tục ở chỗ này canh gác nữa rồi."
Diệp Vân Dật nói xong, nhún chân một cái, trực tiếp nhảy lên Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu.
Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu dang rộng hai cánh, vỗ thật mạnh, toàn bộ cơ thể khổng lồ của nó bay lên.
"Hổ tử, ngươi cứ về phía bên gia tộc trước đi."
Sau khi Diệp Vân Dật an bài một câu, liền cùng Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu biến mất trong tầng mây.
Phía dưới, Xích Viêm Hổ nghe Diệp Vân Dật nói vậy thì gầm lên một tiếng.
Chậm rãi đi xuống núi.
Đám đội viên nhìn sang tên đội trường, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc, đây là gì vậy.
Vì cái gì, những con dị thú có thực lực cường đại này, lại có thể nghe theo lời của nhân loại như vậy chứ?
"Ta quên nói cho các ngươi. Nghe nói, Đệ Thập Vương Tướng, ở phương diện ngự thú, cũng có chút tài năng."
Mọi người: "…"
Đội trưởng, ngươi nghe một chút ngươi vừa nói gì vậy?
Đối phương đã làm tới tình trạng này, vậy mà chỉ là có một chút tài năng thôi sao?
Cái này gọi là vô địch có được hay không.
Cùng lúc đó.
Diệp Vân Dật ngồi trên lưng Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu, bay về phía hoàng thất.
"Mở hết tốc độ lao về phía trước đi."
Diệp Vân Dật vỗ vỗ Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu, ngay lập tức, tốc độ của nó đột ngột tăng lên.
Thế nhưng, theo thời gian dần trôi qua, Diệp Vân Dật cũng không khỏi bất đắc dĩ.
Tiểu tử này, so với Thanh Linh Đại Bàng, thật sự là không thể so sánh.
Tằng kinh thương hải nan vi thủy, trừ khước vu sơn bất thị vân a.
(Ai từng ngắm biển xanh, khó còn gì đáng gọi là nước.
Trừ phi đã đến Vu Sơn, nếu không coi như chưa nhìn thấy)
"Bất quá bây giờ cũng không có dị thú phi hành nào khác có thể sử dụng. Cứ tạm như vậy trước đã."
Diệp Vân Dật cũng là không có biện pháp.
Một lúc sau.
Hoàng thất phương Tây.
Lúc này, nữ hoàng Yibai đang di dạo trong hoàng cung.
Bà nghĩ đến những lời mà lúc trước Diệp Vân Dật nói, cũng không biết hắn muốn làm cái gì.
"Người tới."
Lập tức, một tên cao tầng hộ vệ đi tới
"Ngươi có biết bây giờ Đệ Thập Vương Tướng đang ở đâu không?"
"Thuộc hạ nghe tin, Đệ Thập Vương Tướng dường đang tới chỗ của Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu."
Nữ hoàng Yibai gật đầu.
Thế nhưng nàng vẫn không thể biết được Diệp Vân Dật đang muốn làm cái gì.
"Còn tin tức về người lẻn vào hoàng cung lúc trước, đã có chưa?"
"Thưa nữ hoàng, vẫn còn chưa có, các thám tử được phái đi vẫn còn chưa quay về."
Tên cao tầng nhíu mày nói tiếp: "Cho tới bây giờ, chúng ta vẫn không có biện pháp xác định thân phận của đối phương cùng với việc hắn từ đâu tới."
"Xem ra, tên này, cùng với đám người trên hòn đảo kia, đúng thật là tới từ một nơi."
"Thế nhưng, ngay cả đám người trên đảo kia, trước đây chúng ta cũng không điều tra được chúng tới từ đâu."
"Khả năng còn cần một thời gian ngắn nữa."
"Được rồi, ngươi lui xuống trước đi."
Tên cao tầng vừa mới đi ra ngoài, bỗng nhiên nghe được âm thanh cảnh báo.
Đây là...
Âm thanh cảnh báo của hoàng thất, không phải là tình huống bình thường.
Nữ hoàng Yibai lúc này cũng đã lao ra. Tất cả mọi người đều nhìn lên không trung
Trên bầu trời lúc này, một cái bóng đen đang cấp tốc lao tới.
Này…
Nữ hoàng Yibai thấy bóng đen này, ánh mắt lền trở nên âm trầm.
" Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu "
"Tại sao đầu dị thú này lại tới đây".
Tên cao tầng lúc này run lên bần bật. Đầu dị thú này, bình thường đều là cùng phương Tây, nước sông không phạm nước giếng.
Thế nhưng hôm nay, tại sao lại chủ động tấn công tới đây.
"Nữ hoàng, có phải là Đệ Thập Vương Tướng đã đi tới hang ổ và chọc giận nó, cho nên nó mới đây tìm chúng ta tính toán."
"Được rồi"
Khuôn mặt nữ hoàng Yibai tỏ vẻ lạnh lùng nghiêm nghị nói: "Bất kể là như thế nào đi nữa, mấu chốt bây giờ là hảo hảo xử lý chuyện này."
"Tất cả làm tốt chuyện bị, đưa tổn thất hạ xuống mức thấp nhất."
Lập tức, nữ hoàng đưa ra chỉ thị.
Thế nhưng khoảnh khắc sau đó.
Tất cả mọi người đều cảm thấy không thích hợp.
Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu, vậy mà đang hạ xuống.
Khi mà tất cả đang tỏ vẻ nghi hoặc.
Diệp Vân Dật đã từ trên lưng Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu nhảy xuống.
Thấy cảnh tưởng này, ai nấy cũng đầy ngây người.
Ngay cả nữ hoàng Yibai cũng nhịn không được mà nuốt một ngụm nước miệng, thật lâu mới chậm rãi nói: "Có phải ngươi đã tìm Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu, sau đó đem nó thu phục?"
"Đúng vậy."
"Cái tên này, cũng khá là trơn trượt, thiếu chút nữa đã để nó chạy mất."
"Bất quá, bây giờ cũng đã bắt được nó là ổn rồi."
Diệp Vân Dật nói, bộ dạng tỏ vẻ phong khinh vân đạm.
Căn bản không có gì hung hiểm.
Nhưng là.
Đám người ở đây đều biết rõ sự lợi hại của Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu. Trong những dị thú có thể khiến cho hoàng thất phương Tây đau đầu, Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu này chính là xếp tốp đầu.
"Được rồi, hiện tại cũng nên ai bài kỹ một chút. Sau đó có thể bắt đầu tiến hành công việc thanh tẩy."
Sau khi Diệp Vân Dật nói lời này, nữ hoàng Yibai cũng gật đầu, nhìn sang đám thuộc hạ bên cạnh.
Đang chuẩn bị hạ mệnh lệnh.
Thì đột nhiên trên trán nổi lên đạo hắc tuyến.
Khá lắm.
Đám người này đang làm gì vậy.
Chỉ thấy lúc này, hộ vệ hoàng thất cùng với thành viên cao tầng, ai nấy cũng đều lấp ló, ngó đầu ra nhìn Kim Biên Hắc Vĩ Kiêu.
Giống như đang ngắm nhìn kỳ trân dị bảo vậy.
Chương 397 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]