Sau đó, nữ hoàng Yibai đi tới trước mặt Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật nhìn bà ta, cũng gật đầu chào.
Những người khác thấy vậy cũng đều đã quen.
Lần đầu tiên gặp mắt, hình như Diệp Vân Dật cũng không hành lễ với nữ hoàng. Vốn bọn hắn còn có chút bất mãn vì đối phương không hiểu cấp bậc lễ nghĩa.
Hiện tại xem ra.
Thực lực của đối phương còn trên cả nữ hoàng Yibai.
Ở thời đại tận thế này, thực lực vi tôn, nữ hoàng Yibai không cần hành lễ đối với Diệp Vân Dật, đã xem như là tốt rồi.
"Tốt rồi, tất cả mọi người cũng đừng đứng nữa, mau ngồi xuống đi."
Diệp Vân Dật vẫy tay ý bảo tất cả mọi người ngồi xuống.
"Hôm nay ta tổ chức yến hội này, cũng xem như buổi tiệc trước khi ta rời khỏi phương Tây."
Một câu này của Diệp Vân Dật, khiến cho mọi người không khỏi sững sờ.
Trong nháy mắt, ai nấy cũng trợn tròn, vẻ mặt không thể tin nổi.
Đệ Thập Vương Tướng chuẩn bị rời đi?
Lúc này, Vương Tước Caesar nghe xong, sửng sốt một lúc rồi nói: "Đệ Thập Vương Tướng, sao nhanh như vậy mà ngài đã muốn rời khỏi phương Tây. Đây cũng là quá nhanh đi, ta cảm thấy, ngài nên ở chỗ này thêm một quãng thơi gian nữa a."
"Ta còn chưa dẫn ngài đi dạo chơi khắp phương Tây này đâu."
"Đúng vậy, ngài rời đi quá nhanh a." Bên cạnh, Vương Tước John không khỏi phụ họa.
Tiếp đó, đám người gia chủ và quý tộc phía dưới cũng đều lên tiếng.
Mỗi một người đều tỏ muốn Diệp Vân Dật ở lại thêm.
Diệp Vân Dật nhìn mọi người, từ lời nói và biểu lộ trên khuôn mặt của họ, căn bản đều không phải là hư tình giả ý.
Bên cạnh, nữ hoàng Yibai thấy phản ứng của mọi người, khóe miệng cũng không khỏi co rút
Khá lắm.
Địa vị của Diệp Vân Dật ở phương Tây lúc này, thật đúng là không tầm thường.
"Tốt rồi."
Diệp Vân Dật dơ hai tai ra hiệu.
Thanh âm đột nhiên im bặt.
Hắn nhìn mọi người nói: "Hảo ý của mọi người ta đã biết. Lần này ta ra ngoài, cũng đã một thời gian khá dài rồi. Cho nên ta dự tính quay về Bắc Cương một chuyến, sau đó là quay trở về Hoa Họa. Sau này, nếu có dịp thì ta cũng lại thường xuyên tới phương Tây. Đến lúc đó, hi vọng mọi người lại có thể dẫn ta hảo hảo dạo chơi a."
"Hôm nay, ta cũng chuẩn bị một ít hảo tửu tự mình sản xuất. Mọi người có thể nếm thử."
Diệp Vân Dật nói xong, phía dưới, mọi người cũng không biết nói gì hơn.
"Tốt lắm, Đệ Thập Vương Tướng, ta cũng không tiếp tục giữ ngài lại nữa. Dù sao, nếu ngài có chuyện gì thì cứ thông báo với ta. Nếu làm được, ta khẳng định sẽ không từ chối, ngài cứ việc yên tâm." Vương Tước Caesar là người đầu tiển tỏ rõ thái độ.
Vương Tước John thấy vậy thì không khỏi liếc mắt, cái tên này, ngược lại là rất nhanh.
Những lời hắn muốn nói, thì tên này đều đã nói rồi.
"Nói việc cần nhở, đúng là có vài chuyện."
Diệp Vân Dật chậm rãi nói.
Ồ?
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Vân Dật, chờ hắn nói tiếp.
Bọn hắn cũng đã minh bạch, Diệp Vân Dật cho gọi mọi người tới đây, cũng không chỉ nói đơn giản như vậy. Hiện tại đối phường chỉ chờ Vương Tước nói như vậy thì liền mở lời.
Nghĩ đến.
Sự tình chuẩn bị nói tới đây, e mới chính là mục đích thật sự mà Diệp Vân Dật gọi bọn hắn tới.
"Kỳ thật, cũng không phải là chuyện đại sự gì. Thời điểm trước đây ở Bắc Cương, ta đã tìm hoàng chủ Alexander, nhờ ngài ấy hỗ trợ mở ra một mảnh đất để gieo trồng dị gốc. Khả năng các ngươi cũng nghe nói tới, dưới trướng của ta, có một cái thể lực chuyên mồn luyện chế đan dược. Hiện tại dị gốc đã có chút theo không kịp."
"Có chút dị gốc, phải ở địa phương đặc thù mới có thể sản xuất. Cũng tỷ như lúc ở Bắc Cương, có một ít dị gốc chỉ có thể trồng ở nơi đó. Như vậy, hẳn là phương Tây này cũng sẽ có một ít dị gốc có đặc tính như vậy."
"Cho nên, ta nghĩ nghĩ ở phương Tây này, sẽ lại mở ra một mảnh đất, chủ yếu là để gieo trồng dị gốc."
Diệp Vân Dật nói ra mục đích.
Những lời này rơi vào tai mọi người.
Bọn hắn nghĩ tới những thông tin trước đây đã nhận được.
Diệp Vân Dật ở Bắc Cương, sau khi thảo thuận xong với hoàng chủ, đã lôi kéo đám quý tộc ở bên đó, cùng mở ra một mảnh dược viên, gieo trồng dị gốc.
Hơn nữa còn đem nghiệp vụ kinh doanh đan dược triển khai ở Bắc Cương.
Nhớ tới những việc này, ai nấy cũng đều đỏ mắt.
Đây chính là chuyện tốt a.
Không chỉ có thể đạt được quan hệ gần gũi hơn với Diệp Vân Dật, mà bọn hắn còn có thể đạt được lợi ích khác.
Chỉ có điều, hiện tại Diệp Vân Dật chỉ nhắc tới sự tình mở ra dược viên, chứ chưa hề nhắc tới việc mua bán đan dược. Điều này khiến cho nội tâm mọi người có chút nghi hoặc.
Lúc này, gia chủ Roth liền lên tiếng: "Đệ Thập Vương Tướng, đối với việc gieo trồng dị gốc, chúng ta nhất định là tuyệt đối ủng hộ ngài."
"Ta nghĩ ngài vừa rồi có nhắc tới việc mua bán đan dược. Chúng ta cũng đều có thể hỗ trợ ngài, đương nhiên, đây đều là tự nguyện."
"Những gia tộc này của chúng ta, đã thu được rất nhiều chỗ tốt từ ngài, thật sự là quá ngại ngùng."
"Không bằng như vậy, chúng ta sẽ cống hiến mảnh đất cho ngài, tổ chức nhân nhực hỗ trợ gieo trồng, cùng với bán đan dược."
"Đây cũng là chút sức lực nhỏ bé mà chúng ta có thể hỗ trợ ngài."
Sau khi gia chủ Roth nói những lời này.
Bên cạnh, không ý gia chủ đều nhìn hắn, thiếu chút nữa là đầu bốc khỏi.
Con mẹ nó.
Chúng ta tất nhiên là muốn giúp đỡ. Thế nhưng lão già ngươi lại nói như vậy, công lao này, chẳng phải bị một mình ngươi cướp hết sao.
Lão hồ ly.
Lão hồ ly.
Lập tức, nội tâm các vị gia chủ không khỏi thầm mắng.
Thế nhưng, mọi người cũng nhanh chóng tỏ rõ thái độ.
"Đúng vậy Đệ Thập Vương Tướng, vấn đề này, ngài cứ giao cho chúng ta làm là được. Chúng ta tuyệt đối sẽ làm một cách tốt nhất, để báo đáp ân tình ngài đã tặng cho chúng ta."
"Đúng vậy đúng vậy."
…
Lập tức, nguyên một đám gia tộc đều lên tiếng.
Những quý tộc và gia tộc khác nghe bọn hắn nói vậy thì cũng đều nhao nhao phụ họa
"Chuyện bán đan dược này, nếu như cung ứng cho cả bên phương Tây, lúc trở về e là phải gia tăng một chút sản lượng. Được rồi, như vậy cũng được. Chờ ta quay về Hoa Hạ kiểm tra một chút. Về phần tự nguyện, vậy thì không cần. Ta đã nói với những gia tộc kia ở Bắc Cương là sẽ chia cho bọn hắn một ít lợi nhuận. Nếu như các ngươi muốn giúp đỡ mà nói, chúng ta cứ theo tỉ lệ như vậy là được."
Hô.
Những lời này, đã khiến cho tất cả mọi người trở nên kích động.
Dựa theo tỉ lệ của những gia tộc kia để chia.
Đây chính là một số tiền lớn a.
Không ai có thể từ chối tinh thạch được.
Lúc này, nữ hoàng Yibai cũng đã ngồi không yên.
Dù sao, bà cũng biết đây là khoản thu nhập lớn như thế nào.
"Đệ Thập Vương Tướng, hoàng thất phương Tây chúng ta cũng sẽ toàn lực ủng hộ ngài. Hi vọng về sau chúng ta có thể hợp tác vui vẻ."
Lời này của nữ hoàng Yibai, rơi vào tai đám gia chủ và quý tộc.
Khiến cho bọn hắn sững sờ tại chỗ.
Khá lắm.
Nữ hoàng Yibai vậy mà trực tiếp đoạt mối làm ăn của bọn hắn.
Cái này có còn thiên lý sao?
"Người tới, mau đưa bản đồ lên." Nữ hoàng Yibai ra lệnh một câu.
Sau chốc lát, một tấm bản đồ đã được đưa tới.
Tiếp đó, nữ hoàng Yibai tự mình vòng một mảnh đất rộng lớn trên bản đồ.
"Tất cả nơi này, đều có thể cho ngài."
Những gia chủ và quý tộc kia cũng đều đi lên nhìn vào tấm bản đồ rồi nói:
"Đệ Thập Vương Tướng, gia tộc tại hạ có thể đưa ra mảnh đất này."
"Của tại là là cái này."
…
Lập tức, mọi người đều đưa tay chỉ lên bản đồ nói.
Khá lắm, Diệp Vân Dật cũng không nghĩ đến vậy mà bốc hỏa như vậy. Nội tâm đại khái cũng đoán ra, đám người này, trước đây hẳn là đã đạt được những tin tức về tình huống ở Bắc Cương bên kia.
Nếu không, cũng sẽ không tỏ vẻ cực kỳ nhiệt tình như vậy.
Được rồi, coi như là giảm bớt một chút nước miếng cho hắn.
Chương 405 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]