Diệp Vân Dật thấy bộ dạng vội vàng của phó tướng liền hỏi: "Làm sao vậy?"
"Thành chủ, vừa rồi có hai người, một nam một nữ, đi tới bên ngoài thành!"
"Bọn họ đều cưỡi tọa kỵ là Bạch Ngân hậu kỳ!"
"Bọn hắn nói, mình là thành viên của Khu Ma Hội!"
"Đến đây là để tìm ngài!"
"Thuộc hạ đã sai người dẫn bọn hắn vào thành và đưa tới phòng tiếp khách!"
Khu Ma Hội?
Diệp Vân Dật cái tên này, liền hồi tưởng lại lời nói của Đông Phương Nhược Vũ lúc còn ở Hải Tân thành!
Cái này Khu Ma Hội này, chắc là tới thúc giục giao nộp phí bảo hộ a?
Vậy mà thu phí bảo hộ trên đầu của hắn?
Thật là có ý tứ!
Với thực của hắn mà cần Khu Ma Hội bảo hộ ư?
Bên cạnh, Bạch Chỉ Khê cũng nghe thấy, hai hàng lông mày liền nhăn lại.
Nàng nghĩ đến lời nói lúc trước của Đông Phương Như Vũ.
Trong cái Khu Ma Hồi, có không ít cao thủ.
Thủ lĩnh của bọn họ, càng là cường giả Kim Cương sơ kỳ!
Tuy hiện tại nàng đã tiến vào cấp bậc Hoàng Kim, nhưng so với cấp Kim Cương thì chênh lệch không phải là nhỏ.
"Lão công, làm sao bây giờ?"
Bạch Chỉ Khê nhẹ giọng hỏi Diệp Vân Dật.
Một bên khác, đám người Chu Hoài Vi cũng cảm giác không thích hợp, liền đi về phía bên này.
Tuy các nàng hiểu, chính mình khả năng không giúp đỡ được gì.
Nhưng cũng biết, nếu lão công có chuyện, các nàng cũng không thể không để ý tới.
Diệp Vân Dật nghe Bạch Chỉ Khê hỏi.
Làm sao bây giờ?
Không cần làm gì là được rồi!
Hắn hiện tại đã đạt tới Hoàng Kim hậu kỳ!
Tăng thêm Thần cấp Liệp Sát kỹ năng!
Cửu U Kình Khí!
Thần cấp thân pháp!
Kim Cương Bất Hoại!
Coi như là Kim Cương sơ kỳ đến, hắn cũng không sợ!
Chứ đừng nói đến đây chỉ là tên tiểu lâu la mà thôi.
"Được rồi, các em của ở nhà chơi đùa đi, anh qua đó nhìn một chút".
Diệp Vân Dật nói xong, sau đó cho Xích Viêm Hổ ăn một lần nữa.
Dù sao tên này mới tiến vào Hoàng Kim trung kỳ, cho ăn nhiều một chút cũng không sao.
"Đi thôi."
Diệp Vân Dật nhìn về phía phó tướng, sau đó rời đi.
Cùng lúc đó.
Trên con đường chính của Tinh Vân thành.
Một nam một nữ đang cưỡi trên lưng Đại Địa Hùng Bạch Ngân hậu kỳ, bước đi chậm rãi.
Nam nhân nhìn tình cảnh bên trong Tinh Vân thành, hừ nhẹ một tiếng.
Trong ánh mắt mang sự kiêu ngạo.
Hắn nhìn những di nhận cùng với người thường trong thành.
Giống như nhìn những con sâu bọ bình thường, trong anh mắt mang theo vẻ chán ghét!
"Nơi này, so với Thanh Hoa thành chúng ta, vẫn còn kém xa."
Nữ nhân bên cạnh, nhìn xem tràng diện này, cũng là ghét bỏ nói.
Tiếp đó nhàng nhìn vào dị nhân đang dẫn đường
Âm thanh lạnh lùng nói: "Thành chủ của các ngươi đâu?"
"Thành chủ chúng ta có lẽ vẫn còn trên đường tới, ta mang hai vị đi tới phòng khách trước, thành chủ chúng ta lúc đó cõ lẽ cũng vừa tới."
Dị nhân thấy hai người này có vẻ là lai giả bất thiện, trước mắt liền cung kính trả lời.
Dù sao tọa kỵ của hai người này cũng không tầm thường.
Bọn nó đều là tọa kỵ Bạch Ngân hậu kỳ, mặc dù so với thành chủ thì vẫn còn chênh lệch, nhưng đối với hắn, như vậy đã đủ đáng sợ!
Hử?
Nữ nhân nghe dị nhân dẫn đường trả lời, trên mặt lập tức hiện lên vẻ không vui.
Lúc này đến đây, chính là nghe theo mệnh lệnh của thủ lĩnh. Ra lệnh cho thành chủ tòa thành này nạp giao nộp tinh hạch.
Khu Ma Hội bọn hắn, thực lực cường đại, thủ lĩnh còn là cường giả từ bên ngoài tới Thanh Hoa thành, thực lực càng cường đại hơn, chính cấp bậc Kim Cương!
Cộng thêm lúc trước cũng đã thả ra tiếng gió.
Cho nên lúc trước, đi tới mấy thành kia, thành chủ bọn họ đều phải một mực đừng chờ trước cổng thành.
Vậy mà lần này tới đây, bọn họ lại bị đối xử như vậy?
Bọn hắn đã tự giới thiệu, vậy mà tên thành chủ kia vẫn tới chậm?!
Có hay không để bọn họ để vào mắt!
Bên cạnh, nam tử cũng nghe dị nhân dẫn đường trả lời.
Trên mặt càng thêm không vui.
Không nói một lời, đi về phía trước.
Thời gian dần qua.
Hắn cảm giác giống như không thích hợp.
Liền mạnh mẽ quay đầu lại.
Nhưng lại không phát hiện gì!
"Làm sao vậy sư huynh."
Nữ nhân thấy động tác của nam nhân bên cạnh, liền hỏi thăm.
Nam nhân này xác nhận là không có ai theo dõi mình, sau đó trả lời:
"Từ lúc vào thành, ta liền có cảm giác như ai đó đang theo dõi mình, nhưng mà ta lại không phát hiện đó là ai."
"Chẳng lẽ là ta nghi thần nghi quỷ?"
"Nếu như không phải vậy, vậy thì trong thành này có tồn tại thực lực vô cùng mạnh mẽ."
"Ha ha ha! "
Nghe lời nói của nam nhân, nữ nhân liền bị chọc cười, cô ả nhìn vào sư huynh của mình nói:
"Sư huynh, huynh nhất định là cảm giác sai rồi!"
"Chúng ta đã đi qua mấy tòa thành, căn cứ vào tin tức có được, thành chủ bọn hắn chỉ là thực lực Bạch Ngân hậu kỳ!"
"Chứ đừng nói tơi mấy dị nhân khác trong thành!"
"Hai người chúng ta, thực lực chính là Hoàng Kim sơ kỳ!"
"Huynh yên tâm đi."
Mấy lời giải thích này, đã làm cho thanh niên gật nhẹ đầu.
Chính xác là vậy!
Bất quá, tòa thành này lại để cho hắn rất là khó chịu!
Lát nữa, ngược lại có thể đem số lượng tinh hạch cần giao nộp tăng lên.
Cũng nên để cho những kẻ không biết điều như vậy phải trả giá thật nhiều.
Sau khi tới phòng tiếp khách.
Dị nhân dẫn đường an bài hai người ngồi nghỉ ngơi.
Sau đó liền chuẩn bị châm trà.
"Không được nhúc nhích."
Nam nhân thấy dị nhân dẫn đường đang chuẩn bị châm trà.
Liền quát một câu bảo hắn ngưng lại
"Chờ thành chủ các ngươi tới châm trà cho chúng là ta được!"
Dị nhân dẫn đường nhíu nhíu mày, sau đó rời khỏi.
Xem ra hai người này quả thực là lai giả bất thiện a!
Còn lớn tiếng như vậy?
Tức giận cũng không nhỏ.
Cái này không biết là ai chọc bọn hắn ?
Một hồi cần phải báo cáo cho thành chủ một câu mới được!
Sau đó hắn liền ra ngoài.
Đứng chờ ở một nơi cách xa phòng khách.
Một lúc sau.
Đã trông thấy Diệp Vân Dật cùng phó tướng.
Diệp Vân Dật lúc này chính là không nhanh không chậm đi tới.
Dị nhân trông thấy Diệp Vân Dật, tranh thủ thời gian đi lên.
Sau đó nói qua tình huống vừa rồi cùng Diệp Vân Dật!
Bên cạnh, phó tướng cũng nghe thấy, lửa giận trong lòng bốc cháy!
Thật lớn lối!
Diệp Vân Dật cũng hừ nhẹ một tiếng: "Ta đã biết."
Nói xong, Diệp Vân Dật đi cất bước về phía trước!
Tiến vào phòng tiếp khách.
Diệp Vân Dật nhìn hai người.
Đầu tiên là nữ nhân.
Cô nàng này ăn mặc với trang điểm khá xinh đẹp, mỗi tội bộ dáng lúc nhìn xung quanh thì lộ ra vẻ ghét bỏ. Giống như rất chướng mắt mọi thứ ở chỗ này, tạo cho người ta cảm giác như mình có bệnh thích sạch sẽ vậy.
Lúc này, nàng cũng đã nhìn về phía Diệp Vân Dật, sau đó là sững sờ.
Không nghĩ tới thành chủ cùa Tinh Vân thành này vẫn còn trẻ như vậy.
Bất quá sau đó, lại tiếp tục trưng ra khuôn mặt kênh kiệu như lúc đầu.
Kết tiếp, Diệp Vân Dật cũng nhìn về phía nam nhân đang ngồi một chỗ.
Lúc này nam nhân đang tại nhắm mắt dưỡng thần, ngồi ở chỗ kia ra vẻ ta đây.
Ngay cả khi Diệp Vân Dật đã tiến vào phòng khách, thì hắn cũng chưa từng mở mắt lấy một lần!
Nhìn tư thái này, kiêu ngạo không phải bình thường.
Lúc này ngón tay hắn đang gõ nhẹ lên mặt bàn, làm cho người ta không khỏi chú ý.
Bên cạnh ngón tay của hắn, chính là một chén trà rỗng.
Ấm trà thì được đặt ở cách đó không xa.
Ý tứ này, quả thực là quá rõ ràng!
Đây rõ ràng là để Diệp Vân Dật phải châm trà cho hắn!
Diệp Vân Dật thấy vậy, liền chậm rãi đi tới trước mặt của hắn.
Cầm lấy chén trà.
Hừ!
Thanh niên nghe được tiếng Diệp Vân Dật cầm lấy chén trà lên, khóe miệng nhếch lên cười một tiếng, sau đó là phát ra tiếng hừ lạnh.
Nhưng là, sau đó!
Hắn lại không có nghe được âm thanh tiếng nước trà được rót ra!
Mà là nghe được tiếng bước chân Diệp Vân Dật đi ra xa!
Hử?!
Trong nháy mắt, hắn mở mắt ra.
Nhìn chằm chằm vào Diệp Vân Dật!
Chỉ thấy Diệp Vân Dật lúc này đã ngồi xuống!
Điệu bộ lạnh nhạt đang ngồi ở chỗ khác
Căn bản không quan tâm tới hai tên hề này!
Mà là!
Đang cầm lấy chén trà rồi châm cho mình!
Sau đó cong môi một cái!
Bộ dáng cực kỳ hưởng thụ bộ dáng!
Chương 45 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]