Virtus's Reader

Mẹ nó!

Xảy ra chuyện gì vậy!

Một đám thành chủ, ai cũng bị bất ngờ!

Lúc này, hầu như tất cả đều bị nước trong hồ bắn ướt hết từ trên xuống dưới!

Nhưng là, hiện tại cũng không quan tâm nhiều như vậy!

Lập tức!

Bọn hắn lau làn nước đang nhỏ xuống trên mặt!

Mỗi một vị đều long tóc dựng đứng!

Hồi tưởng lại tình huống vừa rồi, trong ánh mắt đều mang theo khiếp sợ!

Vật gì!

Lại có thể đạt tới tốc độ như vậy!

Hơn nữa, còn trực diện văng vào trong hồ nước!

"Vừa rồi, hình như là một người nào đó!"

Lời này, ngược lại đã điểm tỉnh mọi người!

Đúng vậy!

"Lưu tinh" vừa rồi, hình như là một người nào đó!

Lập tức, nội tâm bọn hắn đã đưa ra đáp án!

Cái này một người, chỉ sợ chính là Diệp Vân Dật!

Trừ hắn ra, còn có thể là ai!

Có lẽ là hắn đã bị Khu Ma Hội thủ lĩnh Triệu Khanh đánh văng tới đây!

Bên cạnh, Đông Phương Nhược Vũ nhìn vào trong hồ nước!

Chuẩn bị tìm kiếm thân ảnh Diệp Vân Dật.

Ah?!

Cái này!

Trong ánh mắt của nàng!

Trong hồ, một nam tử đang cố gắng bơi lên!

Chưa chết!

Vậy mà chưa chết?!

Các vị thành chủ nhìn thấy điều này, vẻ mặt rung động!

Tiểu tử này!

Mạnh mẽ như vậy?!

Bị đánh như vậy mà còn chưa chết?!

Bọn hắn nghĩ, nều là mình, thì với lực đánh như vậy đánh vào người, đừng nói là chết bình thường!

Chỉ sợ cả người bọn hắn đã hóa thành bột phấn!

Tất cả ánh mắt đều chăm chú nhìn vào thân ảnh trong hồ.

Nhưng là!

Theo thân ảnh kia dần lên tới mặt hồ, hai mắt bọn hắn càng ngày càng trừng lớn!

Mẹ ơi!

Người này, như thế nào quen mắt như vậy?!

Dường như không phải là Diệp Vân Dật!

Đúng vậy!

Đây tuyệt đối không phải là Diệp Vân Dật!

Hơn nữa!

Mà hình như là

Sau một khắc!

Người nọ vạch nước!

Lao lên trên bờ!

Trông thấy diện mạo của người này, tất cả đều biểu lộ vẻ khó tin, giống như nhìn thấy quỷ vậy!

Cái này!

Người này là!

Triệu Khanh!

Một danh tự mà bọn hắn không giám tưởng tượng đã xuất hiện trong đầu mình!

Bọn hắn đều cố gắng nhìn kỹ, xác nhận lại vô số lần, xem thử đây có phải là Triệu Khanh hay không!

Không sai!

Thật sự không nhầm lẫn!

Thật là Triệu Khanh!

Trong nháy mắt, bọn hắn đều cảm giác trong nội tâm như có một vạn con ngựa chạy qua!

Để lại cho bọn hắn vô số câu hỏi!

Triệu Khanh, không phải là đi thu thập Diệp Vân Dật sao!

Hơn nữa!

Triệu Khanh không phải là cường giả Kim Cương sơ kỳ ư!

Hiện tại, đây là có chuyện gì?!

Hắn như thế nào bị đánh thành như vậy?!

A...?!

Hiện tại Triệu Khanh đã bị đánh thành giống như một con chó chết.

Đây vẫn còn là Triệu Khanh đầy vẻ kiêu ngạo, xem thường người khác như lúc đầu bọn họ gặp ư?!

Ngay tại thời điểm bọn hắn còn nghi hoặc.

Một đạo thân ảnh từ xa chợt xuất hiện.

Khiến cho ánh mắt của bọn họ hoa cả lên!

Đợi đến lúc thấy rõ người tới là ai!

Ánh mắt bọn hắn lại một lần nữa chấn động!

Đây là!

Diệp Vân Dật!

Người này!

Thật sự là Diệp Vân Dật!

Đông Phương Nhược Vũ lúc này, nội tâm cũng là sóng to gió lớn!

Bộ ngực cũng hô hấp tới mức phập phồng!

Những thành chủ khác cũng cảm giác hai chân mềm!

Bọn hắn mới vừa rồi còn đang nói Diệp Vân Dật hiện tại đã chết!

Đối với hắn buông lời trào phúng, không biết tự lượng sức mình!

Cho rằng hắn tuyệt đối không qua khỏi hôm nay!

Nhưng là!

Hiện tại hắn vẫn sống sờ sờ xuất hiện trước mặt bọn họ!

Ngược lại!

Triệu Khanh thì như là chó chết, hiện tại nằm rạp dưới chân Diệp Vân Dật!

Triệu Khanh lúc này trông thấy Diệp Vân Dật đi tới đây.

Khí huyết dâng lên!

Tiếp đó là từ trong miệng phun ra một ngụm máu tươi!

Hắn lúc này!

Cùng với bộ dáng trích tiên hạ lúc trước đã hoàn toàn khác xa!

Hiện tại hắn giống như chó có nhà tang vậy!

Lúc này hắn nhìn về Diệp Vân Dật.

Khoảnh khắc tiếp theo, liền trông thấy Diệp Vân Dật vung tay lên.

Một cái chiến phủ xuất hiện trong tay đối phương!

Hàn mang của chiến phủ chiếu rọi trên mặt Triệu Khanh, khiến cho hai mắt hắn phải nheo lại!

Sau đó, hai mắt trừng lớn.

Nhìn chiến phủ từ trên tay Diệp Vân Dật bổ xuống!

Hắn cố gắng dùng hết tia khí lực cuối cùng gào lên: "Ngươi dám! Ta là"

Phốc phốc!

Một câu!

Còn chưa nói hết.

Chiến phủ của Diệp Vân Dật đã rơi xuống!

Sau một khắc!

Máu tươi bắn tung tóe!

Diệp Vân Dật điểm nhẹ dưới chân, thủ cấp của Triệu Khanh đã rơi vào tay hắn.

Hắn cầm lấy tóc của Triệu Khanh.

Tay kia cầm theo chiến phủ.

Không nhanh không chậm, bước đi từng bước một.

Đi ra phía bên ngoài!

Thời điểm đi ngang qua đám thành chủ, thì bọn hắn hai chân đã trở nên mềm nhũn.

Nhưng cũng phải cố gắng chịu đựng, nhanh chóng nhường ra một con đường cho đối phương.

Diệp Vân Dật đi qua bên cạnh bọn hắn.

Đông Phương Nhược Vũ nhìn bóng lưng của Diệp Vân Dật bóng lưng, trong mắt mang theo rung động.

Nàng thật không ngờ.

Kết quả sẽ trở thành như vậy!

Lúc này trong nội tâm nàng tràn ngập sự ngạc nhiên và vui mừng!

Tuy nhiên, nàng cũng không biết vui mừng do đó đến.

Cùng lúc đó!

Theo sự chuyển dời của chiến trường!

Bên này, bất kể là những người đang quan sát từ xa, hay là thành viên của Khu Ma Hội, tất cả đều đi về phía trang viên.

Nhất là thành viên của Khu Ma Hội, ai ai cũng trong tình trạng cảnh giác cao độ!

Sau một khắc!

Cổng lớn của trang viên từ từ mở ra!

Một đám thành viên Khu Ma Hội đều chăm chú nhìn đại môn.

Trên khuôn mặt hiện lên vẻ ngưng trọng!

Mong răng người bước ra là thủ lĩnh của bọn hắn!

Triệu Khanh!

Tiếp đó!

Bọn hắn nhìn về phía trước, hai mắt lập tức sáng ngời!

Đây là!

Thủ lĩnh!

Nhưng là!

Sau một khắc!

Ánh mắt của bọn hắn liền co rụt lại!

Hai chân suýt chút nữa quỳ xuống!

Nguyên một đám, gương mặt như chết cha chết mẹ!

Xa xa!

Mọi người thấy tình cảnh bên này, nội tâm cũng tột đỉnh rung động!

Khuôn mặt đều đã có chút méo mó!

Khuôn mặt từ sau cánh cửa ló ra, đúng là của Triệu Khanh!

Thế nhưng, nó chỉ là cái đầu của Triệu Khanh!

Tiếp đó, phía sau, chính là một cánh tay dơ ra!

Diệp Vân Dật!

Mang theo thủ cấp của Triệu Khanh, từ trong trang viên chậm rãi đi ra!

Xôn xao!

Trong nháy mắt, tiếng xôn xao vang lên khắp nơi!

Bọn hắn cũng không nghĩ tới, sự tình vậy mà sẽ phát triển trở thành như vậy!

Triệu Khanh!

Vậy mà đã chết!

Hơn nữa!

Còn không phải là chết vì ác chiến!

Theo bọn hắn thấy, chín là bị Diệp Vân Dật giết chết trong nháy mắt!

Thiếu niên này!

Quá kinh khủng!

Thật sự là quá kinh khủng!

Bên này.

Diệp Vân Dật chậm rãi đi về phía đám người của Khu Ma Hội

Đám người Khu Ma Hội thấy vậy, hai chân không tự giác trở run rẩy!

Tiếp đó!

Có người liền bỏ chạy!

Những người khác thấy vậy, cũng lập tức học theo, bỏ chạy tán loạn!

Diệp Vân Dật nhìn bọn họ, hừ lạnh một tiếng!

Dưới chân điểm một cái!

Từng khối đá vụn mang theo âm thanh chói tai do xạ kích vang lên!

Phốc phốc!

Phốc phốc!

Sau khi từng đạo âm thanh huyết nhục bị xuyên thủng vang lên.

Thủ cấp của mấy tên cường giả, đều bị xuyên thủng!

Theo âm rơi xuống nặng nề vang lên.

Thi thể của bọn hắn rơi xuống nằm trên mặt đất.

Xa xa!

Còn dư lại mấy người cho là mình đã thuận lợi đào thoát!

Nhưng là sau một khắc!

Theo một tiếng gào rú mãnh liệt vang lên!

Từ bên trong phế tích, một đạo thân ảnh đỏ thẫm bỗng nhiên lao ra!

Hướng phía một tên Hoàng Kim sơ kỳ dị nhân phóng tới!

Cái miệng lớn cắn xuống!

Những chiếc răng nanh xuyên thủng lồng ngực của dị nhân kia!

Đôi mắt của Xích Viêm Hổ lúc này đã đẫm máu!

Điên cuồng cắn giết!

Một tên, rồi lại một tên!

Từng tên dị nhân còn sót lại lần lượt bị tiêu diệt!

Trong nháy mắt, cả một khu vực này!

Tràn ngập trong huyết vụ!

Những người đang quan sát ở phía xa, liền lập tức thối lui thật nhanh!

Bọn hắn thấy tình cảnh trước mặt!

Như thế nào cũng không nghĩ tới.

Khu Ma Hội, lại bị một thiếu niên, đơn thương độc mã tiêu diệt!

Triệu Khanh, đầu và thân tách rời!

Bọn hắn nhìn về phía Diệp Vân Dật.

Như muốn khắc sâu dung mạo của đối phương vào sâu trong đầu óc của mình!

Bọn hắn biết rõ, thiếu niên này, từ nay về sau, đã là ‘Phong vũ hóa rông’!

Chương 55 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!